Book

Chương 627: Khế ước linh hồn

Ta Là Lão Ngũ
Tùy chỉnh

Chương 627: Khế ước linh hồn

Trong một sát na, có lẽ rất ngắn, có lẽ rất dài, Lâm Vân đã thu hồi Phệ Hồn Thương lại. Hai thương qua đi, Lâm Vân cầm Phệ Hồn Thương trong tay, cũng đầy vẻ trêu tức nhìn hai con Kim Bối Lục Long. Mà trong mắt của yêu thú bốn phía lộ ra vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng. Hai con Kim Bối Lục Long nhìn chằm chằm vào Phệ Hồn Thương trong tay của Lâm Vân, đầy vẻ kinh hoàng và hẫn nộ. Lúc này các yêu thú xung quanh mới lần lượt ngã xuống. Từng đám từng đám một. Cơ hồ không có một con sống sót, đều bị cây thương của Lâm Vân giết chết. Các tu sĩ sau lưng Lâm Vân đều đờ ra vì kinh hãi. Bọn họ cơ hồ không dám tin vào hai mắt của mình. Nhiều yêu thú cấp tám và cấp bảy như vậy, cơ hồ không thể hoàn thủ , liền bị hai thương của Lâm Vân giết hết. Cho dù bọn họ chưa từng chứng kiến sự lợi hại của tu sĩ Đại Thừa, nhưng bọn họ khẳng định tu sĩ Đại Thừa tuyệt đối không lợi hại bằng Lâm Vân. Lẽ nào vị chưởng môn của Vân Môn này đã thành tiên rồi. - Ồ ồ… Một con Kim Bối Lục Long tuy rất sợ hãi, nhưng không đè nén được lửa giận, liền lao tới Lâm Vân. Con còn lại thấy đồng bọn đã tấn công, cũng không chút do dự xông tới. Ở trong suy nghĩ của bọn chúng, chỉ cần giết được Lâm Vân, đám tu sĩ đằng sau chỉ như cá nằm trên thớt. Thấy hai con Kim Bối Lục Long lao tới, Lâm Vân bỗng nhiên thay đổi chủ ý. Hắn rõ ràng thu Phệ Hồn Thương lại, rồi tung quyền về hướng hai con Kim Bối Lục Long. Thấy Lâm Vân thu hồi cây thương mà bọn chúng sợ hãi, hai con Kim Bối Lục Long càng mừng rỡ. Muốn thừa dịp Lâm Vân tay không, giết chết hắn. Lâm Vân âm thầm cười lạnh. Phải biết rằng, hắn dùng một viên Tạo Hóa Đan, luyện thể năm năm, thần thể đã cực kỳ cường hãn. Tu sĩ bình thường làm sao có thể so sánh được. Hai con Kim Bối Lục Long cho rằng chiếm được tiện nghi. Vừa vặn cho bọn chúng nếm thử tư vị nắm đấm của mình. - Oanh. - Oanh. Hai tiếng nổ mạnh vang lên. Nắm tay của Lâm Vân đụng vào đầu của hai con Kim Bối Lục Long. Nhưng điều khiến Lâm Vân ngạc nhiên, chính là hai con Kim Bối Lục Long chỉ bị thương, chứ không hư tổn gì. Da thịt của Kim Bối Lục Long quả thật là kiên cố. Phải biết rằng một quyền này của hắn không phải là tùy tiện đánh. Ý niệm thu phục hai con Kim Bối Lục Long làm thú cưỡi càng thêm mãnh liệt. Một số tu sĩ sau lưng Lâm Vân rất kinh hãi. Tu sĩ thường sở trường về pháp thuật. Còn tu sĩ có thân thể cường hãn thì bọn họ chưa từng nhìn thấy qua. Rõ ràng hai quyền có thể đánh ngã hai con yêu thú cấp chín. Tên Lâm Vân này đúng là một tên yêu nghiệt. Cũng có tu sĩ thấy Lâm Vân thu hồi pháp bảo, liền biết ý định của Lâm Vân. Hắn nhất định là muốn thu phục hai con yêu thú. Thu phục yêu thú cấp chín, không chỉ nói chưa từng thấy, cho dù là nghe cũng chưa từng nghe nói qua. Hai con Kim Bối Lục Long không ngờ Lâm Vân chỉ dùng nắm đấm thôi cũng khiến bọn chúng bị thương. Lửa giận càng bùng cháy. Bọn chúng lại gầm lên một tiếng, lần nữa xông tới. Thấy Lâm Vân tay không chiến đấu với hai yêu thú cấp chín, mấy người Vũ Tích rất là lo lắng. Lâm Vân tập trung toàn bộ lực lượng Tinh Vân vào hai nắm tay rồi không ngừng oanh kích hai con yêu thú. Một người hai thú chiến đấu với nhau rất kịch liệt. Người bên ngoài muốn giúp đỡ cũng không xen vào được. - Ầm ầm - Rắc rắc Không ngừng vang lên tiếng nổ lớn. Sơn cốc cứng rắn cũng bị hai con yêu thú ngã xuống tạo thành từng cái hố to. Đất đá và cây cối xung quanh cũng bị san thành bình địa. Hai con yêu thú lớn như vậy, nhưng ở trong tay của Lâm Vân, giống như bị ngược đãi vậy. Hai con yêu thú bị đánh cho máu tươi đầm đìa, da tróc thịt bong. Cuối cùng có một con không nhịn được, há miệng phun ra một quả cầu lửa cực lớn. Đây là pháp thuật bổn mạng của Kim Bối Lục Long, Yêu Hỏa.

Lâm Vân cười lạnh. Rốt cuộc không nhịn được phải sử dụng pháp thuật. Còn tưởng rằng sức lực của bọn chúng là vô cùng. Nếu không phải muốn thu phục hai con yêu thú, thì Lâm Vân đã sớm giết bọn chúng rồi. Lâm Vân vung tay phóng ra một chùm Tinh Diễm. Dù Yêu Hỏa bổn mạng của yêu thú cường đại vô cùng, đặc biệt Yêu Hỏa của Kim Bối Lục Long có thể so sánh với Dị Hỏa, nhưng đối mặt với Tinh Diễm của Lâm Vân, nó không hề có sức phản kháng. Lập tức bị thôn phệ không còn một mảnh. - Ồ ồ ồ.. Từng tiếng kêu không cam lòng vang lên. Hiện tại hai con Kim Bối Lục Long đã biết, cho dù bất kỳ phương diện nào, bọn chúng cũng không phải là đối thủ của người trẻ tuổi này. Lâm Vân mặc kệ sự không cam lòng của bọn chúng. Bọn chúng đã ăn thịt nhiều tu sĩ như vậy, Lâm Vân không hề có chút cắn rứt lương tâm gì. Đang lúc mọi người cho rằng Lâm Vân sẽ bắt buộc hai con yêu thú làm kế ước, thì Lâm Vân lại lấy ra Phệ Hồn Thương. Mọi người đều sững sờ. Chẳng lẽ Lâm Vân căn bản không muốn thu phục hai con yêu thú? Mà là muốn giết bọn chúng? Thấy Lâm Vân lại lấy ra Phệ Hồn Thương, hai con Kim Bối Lục Long phát ra tiếng kêu Ồ ồ, nhưng không còn là tiếng kêu giận dữ hay là uy hiếp. Nhìn vẻ thê thảm của hai con Kim Bối Lục Long, Vũ Đình đã quên hai con này vừa mới ăn thịt rất nhiều tu sĩ, vội vàng nói: - Anh rể, đừng giết bọn chúng. Bọn chúng thật là đáng thương. Tuy nhiên khi Vũ Đình nói xong, mới biết lời này của mình không đúng. - À, vậy em nói xem, nên làm gì bọn chúng bây giờ? Lâm Vân cố ý nhìn hai con Kim Bối Lục Long. Hắn biết hai con này đã có trí tuệ, tuyệt đối nghe hiểu bọn họ nói chuyện. - Nếu không chúng ta nuôi nó như nuôi Tiểu Tinh vậy? Vũ Đình cảm thấy nếu cưỡi hai con Kim Bối Lục Long đi đường, thì đúng thật là uy phong. - Ngao… Tiểu Tinh kêu lên một tiếng, tưởng rằng Vũ Đình gọi nó, lập tức vẫy đuôi chay tới trước người Vũ Đình. Vũ Đình nhìn thấy Tiểu Tinh một bộ nịnh nọt, liền vỗ lên đầu nó một cái: - Đi sang một bên đi, chỗ này không có chuyện của ngươi. Hai con Kim Bối Lục Long nhìn thấy Tiểu Tinh như vậy, bỗng lại kêu lên Ồ ồ, rồi đi tới trước người Lâm Vân. Có hai vệt máu xuất hiện trên đầu của bọn chúng. - Khế ước linh hồn? Có mấy tu sĩ hiểu biết, liền nhận ra hai con Kim Bối Lục Long chủ động mở linh hồn, chờ đợi khế ước. Cả đám đều lộ ra vẻ hâm mộ hoặc là tham lam. Nhưng không có người nào có gan đi lên thu khế ước linh hồn này. Yêu thú đóng khế ước linh hồn, chỉ cần một ý niệm trong đầu của chủ nhân thôi, bọn chúng sẽ tan thành mây khói. Điều này ai mà chả thích. Lâm Vân vung tay lên thu khế ước linh hồn của hai con yêu thú, Vũ Đình lập tức chạy tới, chỉ vào một con nói: - Sau này ngươi đi theo ta. Hì hì… Nói xong, nàng quay đầu nhìn mấy người Tĩnh Như: - Mấy chị có cần không? Còn có một con. Xung Hi thực sự yêu mến con Kim Bối Lục Long khổng lồ này. Liền đi tới rồi lấy ra một viên đan dược chữa thương cho bọn chúng uống. Lâm Vân nhìn mấy trăm thi thể của yêu thú xung quanh, nói: - Mấy người thích lấy thì lấy. Hắn không có hứng thú thu thập thi thể số yêu thú kia. Ngoại trừ hai con con yêu thú cấp tám ra, còn lại hắn chẳng muốn động. Nghe Lâm Vân nói vậy, có ai là không thích? Phải biết rằng chúng đều là yêu thú cao cấp a. Một con yêu thú cấp tám cho dù có tiền cũng không mua được. Còn yêu thú cấp bảy thì tương đương có một pháp bảo Thượng Đẳng. Rất nhanh, mọi người đều chia nhau số thi thể yêu thú kia. Nhưng phần lớn người ở đây đều thức thời, mỗi người chỉ chọn một con hai con yêu thú cao cấp. Còn lại đều là lựa chọn yêu thú cấp sáu.

/ 631
BookmarkBook-reading