36 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu


Ngải Tịnh Kỳ vì Lăng Tử Yên tát Lăng Tuyết Lan và Lữ Tú Anh, hung hãn kiêu ngạo như vậy, quả thực giống nữ tổng giám đốc bá đạo!
Mà từ lúc Ngải Tịnh Kỳ gia nhập giới giải trí năm mười sáu tuổi, gần như không có tin đồn gì đối với bất cứ nam minh tinh nào.
Chẳng lẽ...
Cô ấy là...!Les? Chỉ thích phụ nữ, không thích đàn ông?
Ghen tuông trong lòng Kỳ Minh Viễn lập tức sâu hơn vài phần, nhìn cô gái đối diện, giọng điệu anh có chút uy hiếp: “Cô Ngải, nếu cô còn muốn an toàn trải qua cửa ải khó khăn lần này, tôi hi vọng cô đừng cản trở quá nhiều vào chuyện giữa tôi và Tử Yên.”
“So với Tử Yên, chuyện xấu này có là gì? Lăng Tuyết Lan và Lữ Tú Anh dám gây sự với cô ấy, tôi sẽ đánh bọn họ, tôi sẽ không cầu xin anh giải quyết chuyện này giúp tôi.

Lần bôi xấu này có thể qua được thì qua, không thể cũng không sao, tóm lại là Tử Yên nhà tôi không thể chịu ấm ức.

Người như anh, sẽ không đối xử tốt với cô ấy, lại càng không chịu trách nhiệm đối với hôn nhân của hai người, tôi không thể để cô ấy chịu thương tổn nữa, một Chung Khải Trạch đã đủ rồi.”
Ngải Tịnh Kỳ đã nghĩ thông suốt, giới giải trí có thể lăn lộn thì lăn lộn, không lăn lộn được thì rời đi, dù sao mấy năm nay cô ấy cũng đầu tư chút ít, không cần lo lắng sẽ chết đói.

Tuy không thể tiến quân vào hollywood trước khi rời khỏi giới giải trí, lấy được giải Oscar danh giá, cô ấy có chút tiếc nuối, nhưng so với bạn tốt của mình, những thứ này đều không sao cả.
Chỉ cần còn sống, mộng tưởng khi nào thực hiện, cũng không tính là muộn.
“Cô Ngải, lúc trước chúng ta không quen nhau, cô có căn cứ gì chứng minh tôi sẽ không đối xử tốt với Tử Yên, lại lấy chứng cứ gì tin tưởng vững chắc tôi sẽ không chịu trách nhiệm đối với cuộc hôn nhân này?”
Sau khi nói xong, Kỳ Minh Viễn nhíu mày nhìn về phía Ngải Tịnh Kỳ, trong đôi mắt có chút tìm tòi, Ngải Tịnh Kỳ quan tâm Lăng Tử Yên như vậy, là thật sự coi cô như bạn bè, sợ cô bị tổn thương, hay là vì lý do khác?
“Anh đối xử tốt hay không tốt, thời gian ngắn như thế, chúng tôi cũng không nhìn ra được gì, nhưng mà anh chắc chắn không coi trọng hôn nhân của hai người.” Ngải Tịnh Kỳ dứt lời, liếc chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, không có ý lùi bước và né tránh.
“Cô Ngải, có căn cứ gì cô chắc chắn tôi không coi trọng hôn nhân của mình?” Đôi mắt phượng của Kỳ Minh Viễn nheo lại, người phụ nữ Ngải Tịnh Kỳ này không đơn giản, anh không thể nhìn ra cô ấy quan tâm Lăng Tử Yên, là quan tâm giữa bạn bè với nhau, hay là dụng tâm kín đáo thích cô?
Chuyện cô ấy les, rốt cuộc là ảo giác của anh, hay là cô ấy che giấu quá tốt?
Kỳ Minh Viễn đặt sự chú ý vào quan sát Ngải Tịnh Kỳ có phải les hay không, căn bản không chú ý tới Ngải Tịnh Kỳ liếc chiếc nhẫn trên ngón tay anh.
Ngải Tịnh Kỳ thấy anh vẫn luôn nhìn mình không để ý câu hỏi của cô ấy, không thể nhìn ngón áp út trên tay trái của anh nữa, kiên nhẫn nhắc nhở anh:
“Chỉ dựa vào lúc anh đăng ký kết hôn, ngay cả một chiếc nhẫn cưới cũng không mua cho Tử Yên, chẳng lẽ hôm nay hai người mới đăng ký kết hôn? Cho nên không có thời gian mua nhẫn cưới? Cho dù anh ba Kỳ không có thời gian, thuộc hạ của anh cũng nhiều như thế, phái người mua một đôi nhẫn cưới không tốn nhiều thời gian, không phải sao?”
Lúc này Kỳ Minh Viễn mới hiểu vì sao Ngải Tịnh Kỳ dám chắc chắn anh không quan tâm Lăng Tử Yên, không coi trọng cuộc hôn nhân của bọn họ rồi.

Bởi vì anh đã quên mua nhẫn cưới cho cô.
Cô ấy nói đúng, anh thật sự không có lời nào để nói.
Thấy Kỳ Minh Viễn không đáp lời, Ngải Tịnh Kỳ tiếp tục nói: “Còn nữa chiếc nhẫn trên tay anh, từ lúc anh ba Kỳ công khai thân phận của anh tới nay, tôi vẫn luôn chú ý tới trên tay anh đeo một chiếc nhẫn.

Nếu tôi đoán không sai, trong lòng anh nhất định yêu một cô gái, chiếc nhẫn này là nhẫn bạch kim tốt nhất, nhưng chế tác lại không quá tinh xảo, tôi đoán, chiếc nhẫn này chắc chắn tạo ra từ tay cô gái đó.”
Biểu cảm Kỳ Minh Viễn bình tĩnh nghe xong lời Ngải Tịnh Kỳ nói, không thể không thừa nhận, cô ấy là một người phụ nữ rất thông minh, chỉ dựa vào một chiếc nhẫn, có thể đoán ra được trong lòng anh có một người phụ nữ.
Cho dù trong lòng có rất nhiều bất mãn và hoài nghi đối với cô ấy, nhưng Kỳ Minh Viễn vẫn phải thừa nhận một điểm, cô ấy rất quan tâm Lăng Tử Yên, cho dù cô ấy xuất phát từ mục đích gì, cô ấy thật lòng quan tâm Lăng Tử Yên.
“Tôi cưới cô ấy, sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy.” Giọng điệu của Kỳ Minh Viễn vô cùng kiên định, anh tin tưởng Lăng Tử Yên là Ái Vi, bây giờ anh, chỉ thiếu chứng cứ chứng minh cảm giác trong lòng anh mà thôi.
Cho nên anh sẽ chịu trách nhiệm với cô, chịu trách nhiệm với cuộc hôn nhân của mình.
“Như vậy thì cởi chiếc nhẫn này ra đi.” Bỗng nhiên thái độ của Ngải Tịnh Kỳ trở nên kiên quyết: “Nếu anh chịu trách nhiệm với cô ấy, thì chôn sạch quá khứ đi.”
Nghe thấy thế, đôi mắt Kỳ Minh Viễn híp lại, chôn quá khứ, Ngải Tịnh Kỳ cũng không biết, rất có khả năng Lăng Tử Yên chính là quá khứ của anh!

“Kỳ Minh Viễn! Anh không làm được đúng không?” Ngải Tịnh Kỳ thấy anh vẫn luôn im lặng, trong lòng lập tức lạnh lẽo, bây giờ Lăng Tử Yên lại nhìn nhầm người.
Cô nhóc kia, luôn khiến người ta lo lắng như vậy.
Kỳ Minh Viễn vươn tay, nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn trên áp út tay trái, tháo nó ra, cầm trong tay nói với Ngải Tịnh Kỳ: “Chiếc nhẫn này tôi đeo vì cô ấy.”
Dứt lời anh lại đeo lên ngón áp út lần nữa, đứng dậy, không muốn giải thích thêm cho Ngải Tịnh Kỳ, xoay người rời khỏi phòng!
Ngải Tịnh Kỳ nhíu mày, nhìn Kỳ Minh Viễn không quay đầu lại rời khỏi phòng, đóng cửa, rời đi như vậy!
“Anh ta có ý gì? Lăng Tử Yên là người trong lòng anh ta sao? Sao có thể có chuyện này được?” Ngải Tịnh Kỳ cảm thấy rất khó tin, cô quen Lăng Tử Yên từ năm nhất, nếu anh quen Lăng Tử Yên từ trước, cô ấy không có khả năng không biết!
Xem ra phải dành thời gian, cô ấy sẽ hỏi Lăng Tử Yên thật kỹ mới được.
Nhưng Kỳ Minh Viễn giải thích như vậy, vẫn khiến Ngải Tịnh Kỳ hơi yên tâm.
Với tính cách và chỉ số thông minh của Kỳ Minh Viễn, nếu như Lăng Tử Yên thật sự là người trong lòng anh, như vậy Lăng Tử Yên tuyệt đối sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này.
Nhưng nếu có thể đạt được hạnh phúc, làm bạn tốt, cô ấy vui thay cho cô.
Kỳ Minh Viễn đi ra khỏi phòng, không thấy được Lăng Tử Yên vốn ra ngoài nghe điện thoại, liền cầm điện thoại ra gọi điện cho cô.

Điện thoại vừa kết nối, anh liền hỏi: “Em đang ở đâu thế?”

“Bãi đỗ xe, trong xe của Tịnh Kỳ!” Lăng Tử Yên trả lời, đang định nói mình sẽ nhanh chóng trở về, anh đã mở miệng.
“Bây giờ anh qua đó, chúng ta rời đi trước, có chuyện càng quan trọng hơn phải làm.” Kỳ Minh Viễn dứt lời liền cúp điện thoại, ra khỏi nhà hàng Vũ Gia, đi về phía bãi đỗ xe, từ xa đã thấy Hứa Minh Ưu ẩn nấp trong bóng tối, Kỳ Minh Viễn liếc mắt ra hiệu với cô ta.
Hứa Minh Ưu hiểu ngay, nhìn về phía một chiếc xe Land Rover trong bãi đỗ xe, là một chiếc xe SUV hệ mới nhất.

Kỳ Minh Viễn nhíu mày, từ xe nhìn người, chiếc xe này không dưới ba mươi tỷ, nhất là bề ngoài và cách trang trí của xe, là phụ nữ đều không lái xe như vậy.
Mà Ngải Tịnh Kỳ giống như không có tin tức tình cảm, hơn nữa lần trước trên tiệc rượu kinh doanh, anh nghe một người bạn có nói người phụ nữ này rất thông minh, ánh mắt đầu tư rất chuẩn.
Người này hoàn toàn là nữ tổng giám đốc bá đạo, còn quan tâm vợ anh như vậy!
Không hiểu sao trong lòng Kỳ Minh Viễn ngập tràn dấm chua, tâm trạng cũng không được tốt đi về phía xe Land Rover Lăng Tử Yên đang ngồi.
Lăng Tử Yên ở trong xe đang bị Quốc Huân lôi kéo nói chuyện trên Facebook, đột nhiên thấy được bóng dáng quen thuộc bên ngoài xe, Lăng Tử Yên tập trung nhìn, đúng là Kỳ Minh Viễn, cô vội vàng nói với Quốc Huân: “Chuyện này cậu không cần lo, Tịnh Kỳ đã biết, công ty không giúp cô ấy giải quyết, chúng tôi giúp cô ấy giải quyết.”
Lăng Tử Yên nói xong liền mở cửa xuống xe, chân mới chạm đất, đã bị Kỳ Minh Viễn ở ngoài xe ôm lấy bả vai.
“Kỳ Minh Viễn, xảy ra chuyện gì thế?” Lăng Tử Yên chỉ cảm thấy bả vai mình bị anh giữ sinh đau, ngẩng đầu nhìn anh, mới phát hiện người đàn ông cau mày, ánh mắt nhìn mình có chút hoài nghi, khiến cô sinh ra chút bất an..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận