Ái Dục Phục Tùng

Gió nhẹ mây bay, mặt trời rực sáng, cơn gió đầu hạ quét qua mặt nước, khẽ khàng dao động.

Một chiếc du thuyền nhỏ xa hoa lộng lẫy đang đậu ở bên bờ lá cây um tùm không một bóng người, Ngụy Tần phanh áo sơ mi trắng, bàn tay chống lên thành tàu nhìn về nơi xa: “Giang Lăng, chỗ này đúng là một người cũng không có.”

“Chúng ta không phải người sao. ” Giang Lăng vắt chân, ngồi ở dưới dù che nắng uống nước trái cây.

“Ơ anh xem này, ” Giang Lăng phất phất tờ báo trong tay, “Cha của anh đã rửa sạch tội danh cho công ty rồi.”

Ngụy Tần chậm rì rì đi tới, giật tờ báo trong tay Giang Lăng ném đi: “Đã đến thế giới của hai chúng ta rồi, em còn quan tâm những chuyện này làm gì.”

Giang Lăng bất mãn liếc mắt Ngụy Tần, miệng hút nước trái cây.

“Này. ” Ngụy Tần không vui, “Đã nói là cả đời sẽ làm sủng vật của tôi, mới đó mà đã không làm được rồi?”

Giang Lăng gương mặt hiện hồng, không nói gì.

Ngụy Tần làm bộ tức giận: “Tôi muốn trừng phạt em. ” nói xong, liền bế Giang Lăng vào khoang thuyền, thoáng cái ném cậu lên trên sô pha.

“Ưm.. ” Giang Lăng bị Ngụy Tần ép tới không thở nổi, đôi môi bị hôn, đầu lưỡi Ngụy Tần cường thế tiến vào.

Đang bận ứng phó với Ngụy Tần, hạ thân cậu lại bị hắn nắm giữ, độ ấm từ lòng bàn tay hắn khiến Giang Lăng tim đập thình thịch.


“Chủ nhân... ư... ” Giang Lăng bị Ngụy Tần sờ đến cương cứng, dục hỏa dâng lên.

Ngụy Tần khẽ gặm đầu nhũ Giang Lăng, thong thả kích thích phân thân của cậu, đầu ngón tay thỉnh thoảng lướt qua cửa huyệt, không ngừng trêu đùa.

Duy trì trong chốc lát, Giang Lăng nhịn không được cầu khẩn nói: “Đừng đùa nữa... Chủ nhân... em không chịu được...”

Ngụy Tần cười, lấy dầu bôi trơn ra, bôi lên cửa huyệt của cậu, sau đó lấy ra một tiểu cầu rung, đẩy vào.

“Ô... ” Giang Lăng bị tiểu cầu kia rung động đến ngứa ngáy khó chịu, không ngừng uốn éo người.

Bộ dạng ngọ nguậy của Giang Lăng khiến Ngụy Tần không thể nhịn được nữa, hắn cầm cự bổng, đâm sâu vào!

“A!... ” đau đớn từ tràng bích truyền tới khiến Giang Lăng thốt ra một tiếng rên rỉ, tiểu cầu trong nháy mắt đã bị đẩy vào sâu trong thân thể cậu!

“Chủ nhân!... Ưm... Đừng mà... ” tiểu cầu ở bên trong thân thể liên tục rung động kích thích, chọc thẳng vào điểm mẫn cảm, Giang Lăng phải lập tức cầu xin.

Ngụy Tần bắt đầu luật động, đỉnh phân thân đâm vào sâu bên trong, tiểu cầu ở gần điểm mẫn cảm không ngừng rung động, khiến Giang Lăng như sắp phát điên! Cậu run rẩy, cuồng loạn rên rỉ.

Tiểu cầu rung động bên trong Giang Lăng, đồng thời cũng xoa bóp phân thân Ngụy Tần, Ngụy Tần trên phạm vi lớn đâm chọc vào mông Giang Lăng, tiểu huyệt căng chặt nóng hừng hực liên tục phun ra nuốt vào cự vật của hắn!

“A!... ” Giang Lăng cả người ướt rượt mồ hôi, gương mặt ửng đỏ, nước mắt chảy xuống. Phân thân không ngừng tràn ra dâm dịch, dục hỏa sắp xé thân thể cậu ra thành hai nửa!”Chủ nhân... Em không được... Cầu xin anh cho em bắn... ” Giang Lăng cầu xin.

Nghe vậy Ngụy Tần xấu xa cười, lấy ra một cái khóa tinh hoàn bao lấy phần gốc phân thân Giang Lăng, sau đó khuấy động.

“Ô... ” Giang Lăng khóc, trong cơ thể đang bị tiểu cầu và cự bổng của Ngụy Tần đâm chọc, phân thân lại bị đùa bỡn, khoái cảm giống như pháo oanh đại não, cậu có cảm giác mình sắp ngất đi rồi.

Nước mắt ẩn nhẫn của Giang Lăng cùng tiếng rên rỉ dâm đãng của cậu khiến Ngụy Tần bụng dưới lửa nóng, hắn tăng tốc đâm vào Giang Lăng, kích thích cậu càng phản ứng điên cuồng.

“Ô... Chủ nhân... Chủ... ” Giang Lăng nói lời cầu xin cũng chẳng thể nói được đầy đủ, đại não bị khoái cảm đánh vào như muốn hỏng.

Điên cuồng đâm chọc một hồi, Ngụy Tần tháo khóa tinh hoàn trên phân thân của Giang Lăng ra, mạnh mẽ đâm vào sâu trong thân thể cậu, phóng ra! Cùng lúc, Giang Lăng cũng kêu a a bắn ra trong tay Ngụy Tần…

Hai người nằm đè lên nhau, hưởng thụ giây phút cao trào cực lạc. Phun trào xong xuôi, Ngụy Tần tham luyến đè lên người Giang Lăng đang nằm im bên dưới.


“... Chủ nhân... ” Giang Lăng gương mặt hiện hồng, vẻ mặt ngượng ngùng, trong mắt vẫn còn ngấn lệ, “Chủ nhân… cái tiểu cầu kia... ” thứ đó vẫn còn đang rung động, khiến cậu cảm giác khó nhịn được.

Ngụy Tần cười nói: “Nếu em thích, vậy thì cứ ngậm nó đi.”

Khuôn mặt Giang Lăng càng đỏ hơn, mờ mịt chẳng biết có nghe lầm không.

Vẻ mặt khả ái của Giang Lăng làm cho Ngụy Tần yêu thương dạt dào, hắn mỉm cười, khẽ hôn lên cổ Giang Lăng, nâng thân người, rút phân thân ra.

“A... ” tràng đạo co rút lại kích thích Giang Lăng thất thanh.

Tiểu cầu chậm rãi rút ra, cùng bạch trọc bài xuất ra khỏi cửa huyệt, cảnh tượng vô cùng dâm mỹ khiến Ngụy Tần lại động tâm.

Hắn nghiêng người nằm xuống ôm Giang Lăng, ôn nhu nói: “Tôi không muốn thả em trở về giới hắc đạo nữa, quá nguy hiểm.”

Giang Lăng lầm bầm nói: “Vậy thì em có thể làm gì?”

“Làm nhân viên của tôi.”

“Là làm gì?”

“Trưởng nhóm bộ phận an ninh.”

Giang Lăng phì cười: “Em sẽ không làm bảo an đâu.”

“Vậy thì làm vệ sĩ của tôi. ” Ngụy Tần ôm chặt cậu, gần như muốn cướp đoạt hô hấp của cậu.


Cần cổ bị Ngụy Tần ôm đến ngứa ngáy, Giang Lăng không ngừng cười khúc khích: “Sao anh có thể tham lam như vậy…”



Một năm sau.

Ầm, cánh cửa sắt to lớn nặng nề đóng lại sau lưng Cố Trung.

Quần áo mặc lúc trước tựa hồ có chút không vừa người, đại khái là gầy đi. Cố Trung gãi đầu, ánh nắng mặt trời chói chang khiến gã không thể mở mắt.

Trên mảnh đất trống trước cửa cửa nhà tù, một chiếc xe Limousine đang đỗ, nam nhân dựa lưng vào cửa xe hút thuốc, từng sợi tóc màu vàng lấp lánh.

Cố Trung trong mắt hiện lên tia sáng, đi về phía trước hai bước, thoải mái nói: “Em học ai mà hút thuốc vậy?”

Nam nhân tóc vàng tháo kính mát xuống, ánh mắt lấp lánh nhìn Cố Trung, cười nói: “Học anh.”

Trong ánh nắng rực rỡ, Cố Trung đi tới chỗ Tô Chiêu, vạn vật tỏa ra ánh hào quang, bao bọc lên đôi tình nhân ngày tương phùng.

˜°Oo Toàn văn hoàn oO°˜


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận