Ái Hậu Dư Sinh

Lông tơ Tần Qua đều dựng đứng hết lên, người phụ nữ kia mềm mại không xương, hơn phân nửa cở thể đều dán lên người cậu, cánh tay trắng nõn khoát lên vai cậu, còn hơi hơi rung động. Cái móng vuốt kia cũng bắt đầu không an phận mà sờ bắp đùi cậu, còn vừa nói vừa thở bên lỗ tai cậu. Mùi nước hoa nồng đậm gần như làm cậu không thở nổi. Sao lại có chuyện ghê tởm thế này xảy ra với mình chứ?

Miệng Tần Qua ngập ngừng hoàn toàn không phát ra được âm thanh, muốn dời thân ra lại bị người phụ nữ kia ép tới không thể động đậy.

“Không nói lời nào chị coi như cưng đồng ý nha…” Người phụ nữ kia kiều kiều tone tone* mà nói, tay thì duỗi vào đũng quần cậu.

*kiều kiều tone tone: từ mới, hok biết làm sao nhưng mà nghe cũng mắc cười )

娇娇嗲嗲 ai giúp mình nhá

“Không… Không cần…” Tần Qua gần như bị hù chết, trong lòng không biết mắng Đàm Tấn bao nhiêu lần. Nói cái gì mà một bước cũng không rời, hiện tại đã xảy ra loại chuyện này, sau này cậu có chết cũng không tha thứ cho hắn!

“Ôi, cưng không cần thẹn thùng, chị đây sẽ thực dịu dàng …”

Tần Qua cầm tay người phụ nữ kia muốn ngăn cô ta tiến thêm một bước, ai ngờ cô ả lại duỗi ngón tay ra, khẽ vuốt nơi riêng tư của cậu, cậu chấn động cả người, khí lực hoàn toàn mất hết. Tay người phụ nữ kia tiếp tục bò lên trên, đụng đến khóa quần cậu kéo xuống. Tần Qua gấp đến độ muốn khóc thành tiếng, trong đầu nháy mắt lại hiện lên bộ dáng Lâm Hi Liệt. Lâm Hi Liệt, Lâm Hi Liệt, anh ở nơi nào…

Bỗng nhiên áp lực trên người biến mất, Tần Qua mở to mắt, ánh vào mi mắt là cảnh tượng gần như có thể gọi là khủng bố: người phụ nữ mới còn kiều kiều tone tone đang bị bóp cổ giơ lên cao khỏi mặt đất, giãy giụa dùng sức cào cánh tay đang bóp cổ cô, miệng gần như không thể phát ra tiếng, chân đạp lộn xộn, mắt bắt đầu trợn trắng.

Mọi nơi lập tức xôn xao lên, mấy người ngồi ở sofa gần đó thấy một màn này cả kinh đứng lên, có người nhanh chóng phản ứng, vội vàng nắm cánh tay kia muốn cứu người xuống, chỉ nghe thấy một thanh âm lạnh lùng: “Chuyện này liên quan gì tới mày?”


Tần Qua vừa nghe thanh âm này, cả người run bắn: là hắn!

Cậu vội bước lên trước hai bước: “Cậu…cậu để cô ấy xuống đi.”

Chỉ nghe ‘rầm’ một tiếng, người phụ nữ kia bị ném xuống đất, không đứng dậy nổi.

“Ông đây bình thường không đánh phụ nữ, con mẹ nó mày cẩn thận một chút cho tao, lần sau còn gặp tao đánh chết mày!”

Sắc mặt người nọ khó coi vô cùng, mắng người phụ nữ  trên mặt đất kiaxong liền quay đầu trừng cậu. Cậu cảm giác được ngay cả từng lỗ chân lông của người nọ cũng đều bốc hỏa, cậu một câu cũng không dám nói, sợ tùy tiện nói gì đó thì châm ngòi lửa làm hắn bùng nổ.

Mọi người ban đầu là hoàn toàn yên lặng, tiếp theo thì khe khẽ nói nhỏ.”Chuyện gì xảy ra vậy trời?” “Ai… Mặc kệ là chuyện gì, cũng không thể đánh phụ nữ như vậy…”

Bỗng nhiên một đầu khác của sàn nhảy xôn xao lên, có người kêu la: “Ông chủ đến đây ông chủ đến đây!”

“Có người đứng ra giải quyết rồi.” Người xem châu đầu ghé tai.

Đám người tách ra hai bên, một người đàn ông mang tây trang cùng hai vệ sĩ đi tới, miệng ngậm thuốc phì phèo, tóc xịt keo trơn bóng một mảng.

Đàm Tấn cùng Triệu công tử cũng đi theo phía sau, Đàm Tấn còn rướn cổ lên ngó đông ngó tây. Đáng tiếc quán bar quá mờ tối hạn chế tầm nhìn, hắn thật vất vả mới nhìn đến chỗ Tần Qua đang cúi đầu đứng, vội chen lấn chạy tới, vừa định mở miệng hỏi xảy ra chuyện gì, mới giương mắt thì thấy ôn thần kia, nhìn sắc mặt tên đó đen thùi lùi, hắn cũng không dám nói tiếp nữa.


Ông chủ vừa tới gần thì vội vàng ném thuốc lá xuống đất, khoát lên vẻ mặt cung kính: “Liệt ca, sao hôm nay rảnh rỗi đến nơi này của tiểu đệ chơi?” Nói rồi móc thuốc lá trong túi ra, cung kính đưa qua cho Lâm Hi Liệt.

Quần chúng vây xem đều choáng váng.

Lâm Hi Liệt lấy tay gạt ra lạnh lùng nói: “Tao đến đem người của tao đi, mày làm việc của mày đi.”

Ông chủ nhanh chóng cúi đầu khom lưng: “Liệt ca tùy ý, Liệt ca tùy ý. Ả này xử làm sao?”

“Nếu là người trong quán mày thì mang về dạy dỗ lại. Không phải người trong quán, làm sao thì làm.”

“Vâng vâng” ông chủ lau mồ hôi trên trán, nói với hai bảo vệ phía sau: “Nhanh đem ả ra ngoài, không cần để trong này chướng mắt! Mau mau mau!”

“Liệt ca còn dạy bảo gì không?”

“Không.”

Lâm Hi Liệt nói xong thì đi qua túm lấy cánh tay Tần Qua kéo cậu ra ngoài. Đàm Tấn mới vừa “Eh” một tiếng, đã bị người nọ quay đầu lại trừng một cái, lập tức ngậm miệng. Không nghĩ tới bối cảnh của người nọ lớn như thế… Không biết Tần Qua có xảy ra chuyện gì không… ôi…


Tần Qua gần như bị túm lấy, lực tay người nọ vô cùng lớn, cậu cảm thấy cổ tay cậu hơn phân nửa đều đỏ lên rồi.

Người nọ mở ra cửa ghế phụ thô lỗ nhét cậu vào, “Rầm” một tiếng đóng cửa xe, rồi mới ngồi vào bên kia khởi động xe.

Chevrolet (1) đen phóng hơn trăm km như bão táp trên đường, Tần Qua không biết người nọ muốn dẫn cậu đi đâu. Người nọ từ lúc lên xe thì lạnh mặt một câu cũng không nói, trong xe không khí thấp đến 0 độ, cậu cũng không dám nói gì, vẫn thấp đầu nhìn tay mình.

Cậu mơ hồ cảm thấy lần này đã gây họa lớn.

Không cho người nọ câu trả lời thuyết phục, làm lơ điện thoại của người nọ, để người nọ leo cây, còn bị người nọ bắt được cậu đang ở cùng phụ nữ ( tuy rằng không phải cậu muốn vậy), lấy tính cách người nọ không biết sẽ nổi giận đến thế nào. Như bây giờ hoàn toàn chính là sự yên lặng trước bão táp.

Tần Qua cảm thấy trong tay mình đều là mồ hôi lạnh. Trong đầu một mảnh hỗn loạn, một câu đầy đủ cũng không nghĩ ra được.

Xe vào ga ra ngầm của tiểu khu, người nọ tắt máy rút chìa khóa mở cửa xuống xe. Cậu thật sự không muốn vào nhà người nọ, cảm thấy đi vào nhất định sẽ chết, đang lúc cậu còn do dự người nọ đã mở cửa xe kéo cậu xuống, lúc này cậu mới phát hiện mình ngay cả seatbelt cũng chưa cài.

Người nọ lôi cậu đi qua phòng khách, lên lầu, đem cậu đẩy mạnh vào phòng ngủ, đá một cước đóng cửa.

Trong phòng yên tĩnh lại không bật đèn, tiếng thở phẫn nộ của người nọ hổn hển rõ ràng.

Tần Qua vẫn cúi đầu đứng, một câu cũng không nói. Cậu thật sự không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Người nọ tựa hồ thoáng kiềm chế trong chốc lát, hít sâu vài cái, mới xoay người lại nắm cằm cậu: “Em không muốn giải thích một câu với tôi sao? Hả?!”

Lực tay người nọ thật lớn, nắm làm cậu đau. Cậu bị bắt ngưỡng mặt lên, ánh vào mi mắt là một đôi con ngươi gần như muốn phun lửa, ngũ quan người nọ nguyên bản không tính hiền lành lúc này càng có vẻ lạnh lùng.


Giải thích? Muốn giải thích cái gì? … Cậu do dự một chút mới lên tiếng: “Người phụ nữ kia… Tôi vốn không muốn …”

Người nọ mạnh nâng cằm cậu lên thật cao, cậu gần như đứng không được: “Em thật ra rất có bản lĩnh, không tiếp điện thoại của tôi lại đi quán bar ung dung tự tại, nếu không phải tôi tới kịp lúc, em hôm nay sẽ phá thân sao? À… Nói không chừng em không phải như vẻ bề ngoài này. Sao tôi lại không nghĩ tới, thì ra học sinh ngoan ngoãn lại có cuộc sống về đêm phóng đãng như thế?”

“Tôi không có…” Nước mắt Tần Qua đảo quanh hốc mắt. Người này nói chuyện sao lại khó nghe như vậy… Cậu không phải cố ý … Thật sự không cố ý…

Người nọ tiến lên từng bước, bức cậu lui về sau từng bước.

“Mẹ nó, tôi đã chịu đựng không ra tay, còn có ý tốt cho em ba ngày, em lại coi tôi là kẻ ngốc mà đùa giỡn a.”

“Không… Không phải…” Nước mắt trong suốt tràn ra hốc mắt, theo gương mặt chảy xuống. Tần Qua khẽ nhếch miệng, còn muốn giải thích, bỗng nhiên cảm thấy khuôn mặt trước mặt đột nhiên phóng đại, còn không có kịp phản ứng, môi đã bị ngăn chặn.

_________________

(1) Chevrolet còn được gọi là Chevy, là một thương hiệu xe của Mỹ được sản xuất  bởi Louis Chevrolet và William C.Durant.

Logo

Loại xe này thì hok kiếm đâu ra cái rèm che hết, chắc phải đặt hàng =)) Tới đây thì ta chính thức kết luận chị Yên hok biết xài hàng hiệu =))

Ôi em Qua, sao chương này em yếu như con cuốn chiếu thế T^T đàn ông con trai đẩy hok được phụ nữ thì còn làm cái qué gì nữa ~>.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận