Allkuro Chiếc Bóng Thất Lạc


"Buổi sáng tốt lành".
Moimoi tung tăng đi vào sân vận động của đội 1.

Cô kinh ngạc dụi dụi mắt mình, không chỉ có Kise, Midorima mà còn xuất hiện cả Aomine và Murasakibara.

"Moimoicchi, buổi sáng tốt lành nha." Kise cười sáng lán.

"Ôi, Dai-chan có lúc đến sớm thế này ư?"
"Tất nhiên là vì việc kia rồi" Midorima khinh bỉ Aomine.
"Việc kia???" Moimoi mơ hồ.
"Moimoicchi nói hôm nay đến đây chờ Akashicchi gọi cho Kurokocchi mà".

Kise vội vàng nhắc nhở.
"Ừ nhỉ".

Moimoi bừng tỉnh.

"Mọi người có lén gọi điện cho Tetsukun không đấy?"
Midorima vừa quấn vải quanh ngón tay liền ngừng giây lát, Kise vươn vai một cách mất tự nhiên, Aomine nhìn lung tung giả bộ không nghe thấy, Murasakibara mở to đôi mắt buồn ngủ.

Trong nháy mắt, tất cả đều không nói lời nào.
"Rất tốt." Moimoi thở dài, đành cam chịu mọi người "ngoan ngoãn" giữ lời hứa.

"Vậy chúng ta kiên nhẫn đợi Akashi-kun đến".


3 tiếng sau...
"Được rồi.

Tập luyện kết thúc, mọi người mau về lớp học đi." Moimoi nhìn giờ trên di động, nhắc nhở.
Dù bóng rổ có quan trọng ra sao, bọn họ vẫn chỉ là học sinh trung học thôi.
......
"Moimoicchi, trưa rồi sao vẫn không thấy Akashicchi?" Kise vừa ăn cơm vừa hỏi.
Từ việc Kise và Aomine thất bại trong sự nghiệp tìm kiếm người kia, hắn chấp nhận sự thật rằng năng lực bọn hắn không đủ.

Nhưng Akashicchi thì khác, Akashicchi có rất nhiều cách và mối quan hệ để có được tin tức.

"Tớ không biết nữa".

Moimoi ngừng gắp đồ ăn.
"Akachin cuối cùng là bận việc gì thế?" Murasakibara cho vào miệng một miếng thịt gà.

"Murasakibaracchi...!Đó là gà của tớ mà" Kise hô to, nhưng quá muộn rồi.

"Ha...ha..." Murasakibara "ngây thơ" cười.
"Akashi-kun không nói rõ cho tớ." Moimoi nghĩ nghĩ.
"Chắc là bận việc của hội học sinh".
"Akashicchi thật đáng thương, mỗi ngày phải huấn luyện cho chúng ta, còn phải xử lý đống lộn xộn của hội học sinh..." Kise cảm thán.
"Moimoi này, bọn tôi không biết thông tin hôm nay Akashi sẽ trở lại, làm sao cậu biết được?" Midorima dù sao cũng là đội phó.

"Hôm qua Akashi-kun gửi tin nhắn cho tớ đó." Moimoi giải thích.
“Quản nhiều như vậy làm gì……” Aomine đột nhiên chen vào nói.
Hết giờ học buổi chiều, thế hệ kì tích tiếp tục tụ tập ở sân vận động.

"Moimoicchi, tan học luôn rồi sao Akashicchi chưa tới".

Kise la hét.
"Chuyện này..." Moimoi né tránh ánh mắt bọn họ, cô cũng có biết Akashi có ý định gì đâu.

"Tôi đã nói mắc mớ gì phải chờ tên đó về" Aomine bất mãn.
"Nhưng mà giao cho Akashi-kun là cách tốt nhất mà." Moimoi rất tin tưởng Akashi.

Mido-chan cũng được lắm nhưng hắn quá ngạo kiều, mấy tên còn lại thì hấp tấp, không chịu dùng não.
"Đã thử đâu mà cậu biết bọn tôi không làm được chứ." Aomine cứu vãn hình tượng bản thân.
"Hứ.

Dai-chan đừng có cậy mạnh".

Moimoi khá lý trí, cô mới không bị khích tướng đâu.

Moimoi lần nữa trở về với câu hỏi sao đám người này biết Tetsu-kun, còn nhất định đòi tìm cậu ấy???
"Moimoicchi đừng có khinh thường người khác, tuy Akashicchi rất mạnh nhưng mà bọn tớ cũng...cũng không kém." Kise nghẹn ngào ngồi xổm vẽ vòng tròn bằng tay.


Qua một lúc Kise đột nhiên yếu ớt phun ra một câu.
"Bọn tớ cao..."
Moimoi cạn lời trừng mắt
"Được lắm, Ki-chan thắng."
"Akachin lùn nhất trong chúng ta." Murasakibara gật đầu phụ hoạ.
"Murasakibaracchi dám nói ra như thế.

Akashicchi mà ở đây thì chúng ta đi đời nhà ma đó." Kise hoàn toàn quên mất chính hắn khơi ra vấn đề này.
Midorima hắng giọng, mọi người nhìn về phía cửa.

Vẫn đang đóng, yên tâm rồi.
"Không có ai hết.

Ha...ha...!Chúng ta trộm nói về Akashicchi cậu ấy cũng không biết."
Moimoi:"...."
Aomine:"..."
Midorima:"..."
Ngay cả Murasakibara cũng:"…"
“Satsuki, đem di động ra đây.

” Đột nhiên, Aomine mở miệng đánh vỡ yên tĩnh.
"Cậu muốn làm gì?"
"Gọi cho Tetsu".
Aomine bấm nút gọi.

Mọi người vây lại.

"Midorimacchi không lại đây nghe hả?"
"Đây là cậu muốn tôi tới nghe chứ không phải tôi chủ động muốn".

Midorima đi tới.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang...."
KÍT...!Tiếng cửa được đẩy ra, năm người theo phản xạ nhìn về hướng đó.
"Tại sao phải đóng cửa?" Akashi lạnh lẽo hỏi.

"Akashicchi...haha" Kise cười gượng.
"Ki-chin nói đóng cửa lại là có thể...!A.." Murasakibara chưa kịp nói xong đã bị Kise bịt miệng.
"Murasakibaracchi, cậu có muốn ăn Umaibo không nào?" Kise nghiến răng thì thầm.
"Có chứ".

Thấy Murasakibara không định nói tiếp thì Kise mới buông tay.
"Phải không?" Akashi nheo mắt nhìn lướt qua đám người.
"Akashi-kun vất vả rồi".

Moimoi cung kính lên tiếng.
"Mọi người đông đủ rồi, tôi có chuyện cần nói".

Akashi cười nhạt.
Aomine bỗng chốc trừng lớn hai mắt, Kise đột nhiên hô hấp dồn dập, Midorima làm rớt vật may mắn trên mặt đất, Momoi tim đập nhanh, ngay cả Murasakibara cũng dừng ăn đồ ăn vặt……
Akashi hơi nghiêng đầu, từ sau lưng hắn, một thiếu niên chậm rãi đi ra.

Mái tóc màu xanh lam, màu mắt xanh lam, lễ phép cúi người chào.

Giọng nói trong trẻo hơi lành lạnh.

"Xin chào, tớ là Kuroko Tetsuya.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận