Allkuro Chiếc Bóng Thất Lạc


"Akashi-kun, đây là kết quả phân tích về đội viên của chúng ta trong mấy tuần qua"
Momoi Satsuki cầm tấm bảng nhỏ kẹp danh sách cung kính dâng lên =))
"Cậu vất vả rổi, Satsuki" Akashi tiếp nhận, ra hiệu cho Moimoi có thể đi ra ngoài.
Đôi mắt khác màu đảo qua danh sách, biểu cảm trên gương mặt hắn có chút thay đổi.

Ngẩng đầu, Akashi nhìn mấy người đang chạy trong sân vận động.
"Midorimacchi, cậu phạm quyyy.

Phạm quy!!!!" Kise năng động nhảy tới nhảy lui la hét.
"Ai quy định tôi chỉ có thể đứng ở vị trí đó ném vào ba điểm chứ" Midorima đắc ý đẩy đẩy kính.

Shintarou đã có thể mở rộng phạm vi ném rổ?
"Đó là khoảng cách người bình thường ném rổ sao? Cậu đây là phạm quy a phạm quy...!Hừ"
Kise không cam lòng, tiến lên đoạt lấy bóng, tay múa may làm người ta hoa cả mắt, nhanh chóng đến trước rổ, mạnh mẽ mà lấy một điểm.
Ryota đã đuổi kịp tốc độ của Daiki? Không, đó đã là sắp vượt xa...
Akashi không chú ý tới hắn bóp chặt bảng trong tay, tờ giấy thẳng thớm đã bị nhàu.
"Shintarou."
Nghe được đội trưởng đại nhân gọi tên to, Midorima dừng động tác tay vừa đưa lên không trung.

Quay đầu lại nhìn về phía Akashi đang đi đến gần hắn.
"Có chuyện gì sao?"
"Sau khi kết thúc huấn luyện hôm nay.

Cậu ở lại đây"
Midorima chần chờ.

"Làm sao vậy, có việc?"

"Đúng vậy.

Lát nữa tôi có chuyện quan trọng..." Midorima nghiêm túc nói.
"Cho nên cậu muốn thời gian khác nói chuyện?"
Midorima vội gật đầu.
"Như vậy à." Akashi không tỏ ra điều gì, "Thật đúng là đáng tiếc......!Vậy buổi sáng ngày mai rồi nói sau."
Tuy rằng hắn thật đội trưởng, nhưng ngoài giờ huấn luyện hắn không có quyền can thiệp quá nhiều vào thời gian riêng tư của các đội viên.
Midorima âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, đương nhiên là phải ở góc không thể để Akashi phát hiện ra điều này.
"Atsushi." Mục tiêu rời sang người khác.
"Aka-chin, cậu kêu tớ hả?" Murasakibara tuy rằng đứng ở trên sân bóng, nhưng dáng vẻ lúc nào cũng uể oải buồn ngủ.
"Atsushi, sau khi kết thúc huấn luyện hôm nay.

Tôi sẽ dẫn cậu về nhà, tránh lạc đường" Thuận tiện hỏi chút vấn đề.
Murasakibara nỗ lực mở đôi mắt ra, ngập ngừng...
"Như thế nào, cậu cũng có việc?" Akashi nhướng mày.
"Đúng vậy......!Hôm nay có vài cửa hàng đồ ăn vặt khai trương, tớ muốn đến tìm vị umaibo..." Murasakibara gãi đầu nhìn hướng khác "Đúng rồi, còn muốn đi đến..."
"Vậy thôi, ngày mai sẽ nói sau" Nghe Murasakibara liệt kê các cửa hàng và đồ ăn, Akashi không kiên nhẫn ngắt lời.
"Còn muốn đi gặp Kurochin..." Khó khăn nói cho trọn vẹn câu vừa rồi, Murasakibara mới phát hiện Akashi đi chỗ khác từ lúc nào.

"Ryota." Akashi tìm đến Kise, hắn đã tra lịch làm việc của Kise, sắp tới sẽ không có quay chụp gì sau giờ huấn luyện.
"Akashicchi tìm tớ sao?" "Vèo" từ trên mặt đất bò dậy.

"Huấn luyện xong xong cậu lưu lại, chúng ta nói chuyện."
"Tớ gần đây không có làm sai gì mà.

Vì cái gì muốn tớ ở lại? Không cần đâu, tớ luôn hoàn thành đúng tiến độ luyện tập, tớ cũng không có kéo chân sau của đội...!tớ phải bị trừng phạt gì à?"
Nhìn Kise kinh hoảng nói loạn một hơi dài, Akashi cảm thấy hắn còn nhẫn được, nếu là Aomine thì tên này bị ăn đấm ngay rồi.

"Ryota, không phải muốn phạt cậu"
"Không phải sao? Thế còn có chuyện gì chứ? Chẳng lẽ bắt tớ ở lại học tập nữa? Akashicchi, tớ đảm bảo với cậu là tớ làm bài tập đầy đủ nộp cho giáo viên, điểm cũng không tệ, cậu hãy tin tưởng tớ..."
Trên trán Akashi ẩn hiện gân xanh, Kise ồn ào quá phiền phức, hắn xoay người rời đi.
"Ủa???" Kise ngớ người một lát nhưng rất nhanh chóng vui vẻ, không cần biết lý do gì Akashicchi đột nhiên bỏ đi, hắn lại có thể đến chỗ hẹn với Kurokocchi rồi...!hạnh phúc quá đii.

"Kise, lại đây cùng tôi one on one!" Aomine hung bạo gọi.
"Aominecchi, thời gian huấn luyện kết thúc rồi.

" Kise vừa thu dọn đồ đạc vừa trả lời " Tớ phải đi đây, cậu tìm người khác đi.

Bái bai"
Không đợi Aomine tức giận, Kise xách balo chạy biến.

Aomine vô cùng buồn bực, tên này dạo gần đây bị cái gì thế? Trước đây đều ở lại cùng hắn one on one cơ mà.

Có đôi khi thậm chí trời tối rồi, còn muốn tiếp tục đấu với hắn.

Nhưng hiện tại...!hắn tự mình yêu cầu mà Kise từ chối.

Aomine ném mạnh quả bóng rổ trong tay đi, vì sao cảm giác bất an càng ngày càng rõ ràng? Hắn rất khó chịu...
Momoi đứng bên ngoài cửa sân vận động thu hết mọi chuyện vào mắt, lo lắng càng nồng đậm.


Cô nên làm gì đây? Tình hình hiện giờ của Daichan không giống cuộc sống vô tư của học sinh trung học.

Cậu ấy luôn không vui, không hạnh phúc, sống không mục đích...!Cô muốn Daichan trở lại ngày xưa, chơi bóng đến cười tỏa sáng.

Moimoi nắm chặt quyển vở trên tay, nước mắt lăn dài trên má.
Cùng lúc đó, ngoài cổng trường.
"Midorimacchi, cậu thật phiền.

Sao cậu cứ đến quầy rầy thế giới riêng của tớ với Kurokocchi thế?" Kise bất mãn ồn ào.
"Hừ, Kuroko năn nỉ nhờ tôi, tôi mới đi chứ không phải vì tôi muốn đến" Midorima mặt không đổi sắc nói.

"Không muốn thì cậu đừng đến nữa.

Dù sao không có cậu cũng chả sao, tớ sẽ cùng Kurokocchi tự bàn luận tình huống" Kise sung sướng cười.
"Hừ, suy nghĩ kì lạ" Midorima khinh thường.
"...."
"Tôi, Midorima Shintarou, một khi đã đáp ứng người khác sẽ không thất hứa.

Cho nên cậu đừng có ở đó ảo tưởng linh tinh chuyện không có tôi"
"Hê...!Midorimacchi là đồ ngạo kiểu.

Cậu rõ ràng là rất muốn gặp Kurokocchi"
"Kise Ryota! Cậu nói ai ngạo kiều hả?!"
"Chẳng lẽ tai cậu có vấn đề?" Kise lè lưỡi.
"Này......! Kise-chin, Mido-chin, tớ phải đi bên này..." Murasakibara im lặng nãy giờ mở miệng nói.

Hắn đứng ở ngã tư đường, chỉ về hướng khác.

"Hả? Murasakibaracchi hôm nay khác đường với bọn tớ ư?" Kise thấy hơi kỳ quái " Thế càng tốt, bớt đi một người tranh sự chú ý của Kurokocchi với tớ.

Haha, Midorima cũng không đến thì tốt hơn nữa"
"Hừ.

Ai thèm tranh Kuroko với cậu.


Tôi đến hỗ trợ cậu ấy" Midorima theo thói quen đẩy đẩy mắt kính.
Midorima chuyển hướng sang Murasakibara, nhàn nhạt mở miệng:
"Murasakibara, cậu không đi sao? Thật tiếc nuối đó, Kuroko hẳn là muốn gặp cậu."
"Ừm......!Tớ đi trước đây." Murasakibara cũng không quan tâm bọn họ đang nói cái gì.

"Tạm biệt Murasakibaracchi.

Cậu đừng để lạc đường nha" Kise cao hứng.
"Tớ biết rồi"
Sau khi nghe thấy Murasakibara trả lời, Kise và Midorima rẽ vào một hướng khác.

"Midorimacchi khi nào mới không tới phiền tớ và Kurokocchi?"
"Kise, cậu mới là kẻ gây phiền"
"Ha ha ~ không biết Kurokocchi thấy tớ có thể hay không ôm tớ?"
"Hừ, đừng có mà mơ mộng hão huyền"
Mà lúc này bên kia, Murasakibara nghe điện thoại.
"Alo? Là Kurochin hả?"
"Đúng vậy, Murasakibara-kun.

Tớ tới rồi"
"Ừm.

Tớ sắp đến..."
"Vậy Murasakibara-kun, tớ đứng chờ trước cửa"
"Kurochin, cảm ơn cậu đồng ý đi với tớ đến đây mua đồ ăn vặt."
"Murasakibara-kun không cần khách khí, mấy hôm cậu luyện tập với tớ rồi, đây là điều tớ nên làm mà.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận