Ám Chiến Tâm Huyền

*双管齐下 - song quản tề hạ/ hai bút cùng vẽ: chỉ hai sự việc cùng đồng thời được tiến hành

Tôi đã đánh giá cao sự kiêng dè của Giang Triết Tín lo sợ Giang bá mẫu biết tôi bị ngược đãi, tuy rằng buổi chiều không để cho hắn thực hiện được, nhưng đêm đến, hắn dễ dàng phá cửa mà vào, đối với tôi tiến hành cuộc trả thù điên cuồng.

Cơn tức giận tăng thêm dục vọng hắn làm nhục tôi, tra tấn đêm qua không khác lại đưa tôi hạ xuống trở về địa ngục.

không hề hồi hộp, tôi mở mắt ra lần nữa đã là gần trưa rồi, tôi gian nan lần theo gối mò tìm đồng hồ, hai tay đều không có chút khí lực gì, đôi bả vai sưng phù đau đớn không dứt. Đêm qua tôi lại có ý đồ muốn cào mặt hắn, kết quả bị hắn kiềm chế đè lại, vì muốn không để lại vết bầm do bị trói chặt, Giang Triết Tín thế nhưng bất ngờ vặn cho trật khớp vai tôi, sau khi thỏa mãn xong thú tính lại lần nữa xoay ngược trở về.

đã mười giờ rưỡi. Tôi khó khăn đứng dậy, đi vào phòng tắm. Hạ thân cũng dị thường khó chịu, mỗi mộtbước đi, đều mang đến từng cơn đau ngầm. Vì vậy chờ đến khi tôi đi tiểu, lại nhịn không được kêu rên đau đớn.

Tôi nhẹ nhàng lau sạch hạ thể, không thể không rùng mình run rẩy. Chậm rãi đứng lên, cầm cái gương trang điểm nhỏ đặt giữa hai chân, thảm trạng nơi hạ thân lập tức hiện ra trước mắt. Hai bên đùi che kín vết bầm xanh tím do bị bóp mạnh cùng với dấu vết sưng thũng do bị dây lưng quất đánh lên, giữa hai chân nguyên bản là một đóa hoa hồng phấn mềm mại, hiện tại cũng là một màu đỏ sậm kèm theo đó là những vết sưng phù rất nhỏ, đêm qua hắn lặp đi lặp lại bấm véo nơi đó. Kẻ cầm thú này vì che giấu sựhung ác của mình, thật đúng là trăm phương ngàn kế lựa chọn nơi xuống tay, chẳng lẽ tôi phải giương mở lớn hai chân trước mặt bác Giang dể khóc kể sao? hắn từ lâu đã đoán chắc, tôi sẽ tiếp tục ẫn nhẫn, đàn bà con gái ai cũng đều muốn giữ thể diện.

Tôi nhờ tựa vào bồn rửa mặt mà đứng vững, cầm lấy ly xúc miệng, khóe môi lại có cơn đau do bị xé rách, tôi phun một ngụm nước ra, nhẹ há to miệng, cả hai bên mép đều rách xướt, đây là do đêm qua nhằm ngăn tôi kêu khóc thảm thiết nên hắn đã dùng thủ pháp thô bạo bịt kín miệng mà tạo thành.

Nhìn kỹ hai quầng thâm đen và bọng mắt sưng phù, tôi thật sự nhụt chí, cứ vẫn không hoàn toàn thoát được hắn ức hiếp khi dễ! Tôi tức giận ném mạnh cái ly xuống bồn rửa mặt.

Có người nhẹ đẩy cửa đi vào, giọng nói Tiểu Phượng cẩn thận truyền tới: "Hứa tiểu thư?"

Tôi vội vàng kéo chiếc áo choàng tắm lớn treo phía sau cửa phòng tắm bao lấy cơ thể mình: "Tôi ở phòng tắm."

Giọng nói Tiểu Phượng trở nên hoạt bát hơn, cười toe toét chạy đến: "Hứa tiểu thư, em lo chị còn đangngủ sợ làm ồn chị đấy." Nghe được âm thanh nhẹ nhàng như thế, khiến cho tâm tình tôi cũng tốt hơn.

Tôi qua loa rửa mặt, vừa lấy khăn lau nước, vừa cười: "Thức dậy rồi, đã ngủ dậy muộn thế còn gì. Sau này sáng sớm em đến đánh thức tôi đi?"


"Chuyện đó không được đâu, dì Giang đã nói, phải để cho chị nghỉ ngơi nhiều hơn, đặc biệt căn dặn chúng em lúc làm vệ sinh đừng làm ồn đến chị." Tiểu Phượng dựa vào cửa phòng tắm ánh mắt long lanh trong suốt, "Hứa tiểu thư, chị đi ăn cơm trước, sau đó.... chị liền quay lại ngay được không?"

"Hả? Được, có việc gì à?" Tôi chải đầu, từ trong gương nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của Tiểu Phượng đangnhìn tôi.

"Hôm qua có phải chị đã mua rất nhiều quần áo mới, hẳn rất xinh đẹp, em muốn nhìn xem có đượckhông ạ?" Ánh mắt của cô gái trẻ bắt đầu tỏa sáng, thật sự đáng yêu. Cũng đúng, độ tuổi này của Tiểu Phượng chẳng phải chính là thời điểm vừa biết yêu thích làm đẹp, thích trang điểm sao?

Tôi cười: "Ở cả trong ngăn tủ đấy, bây giờ em có thể xem ngay được. Đến đây." Tôi buông lược, lôi kéo tay cô ấy ra khỏi phòng tắm.

"Chao ôi, đẹp quá," Tiểu Phượng cẩn thận vuốt ve vải áo, xem qua từng cái từng cái, "So với mấy ngôi sao trên truyền hình còn hấp dẫn hơn gấp trăm lần cơ. Nhìn cũng đẹp hơn quần áo của dì Giang."

Tôi bật cười, vốn chính là hai thế hệ, phong cách ăn mặc đương nhiên không giống, sao có thể so sánh được đây.

"Hứa tiểu thư, nếu cô mặc vào khẳng định càng xinh đẹp hơn, cô mặc vào cho em xem thử đi." Tiểu Phượng từ đầu này đi đên đầu bên kia, kéo y phục mới đưa đến hôm qua toàn bộ xem hết, quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt cực kỳ hâm mộ.

"Ha ha, sau này thế nào cũng phải mặc mà, em chắc sẽ nhàm thôi."

"À." Tiểu Phượng lại dời lực chú ý lên đến đám quần áo, lại bắt đầu lần nữa kéo từng bộ y phục xem lại, tràn đầy lưu luyến.

Tôi nhìn cô ấy, dáng người Tiểu Phượng cũng không khác mấy so với tôi, chỉ là hơi thấp hơn tôi một chút. Tôi đến trước một ngăn tủ khác, mở cửa tủ ra, "Tiểu Phượng, bên này là quần áo tôi mua lúc trước, có nhiều bộ chưa mặc lần nào, em đến xem thử, thấy thích cái nào thì cứ lấy, tặng hết cho em đấy." Đây đều là Giang Triết Tín mua cho tôi, do Chu tẩu dọn từ khu nhà trọ đến đây.

"không, không được, Hứa tiểu thư, em không thể lấy, mẹ sẽ mắng chết em mất." Tiểu Phượng vội vàng xua tay lắc đầu.


"không có đâu, em cứ bảo tôi cương quyết tặng cho em, hay là tôi sẽ đi nói với Chu tẩu. Dù sao có nhiều đồ mới như vậy, mấy bộ này căn bản chẳng mặc đến, để đây chính là lãng phí, sớm muộn gì cũng bị vứt đi. Nếu em lấy mặc, chẳng phải xem như tiết kiệm sao?"

Tiểu Phượng có chút động tâm, nhưng vẫn còn do dự. Tôi dứt khoát đi qua cứng rắn kéo cô ấy đến, chọn giúp cô ấy, "Cái này, cái này, cái này...... Mấy bộ này đều chưa mặc lần nào, màu sắc kiểu dáng cũng cực kỳ hợp với em, em có thể thử xem." Tôi lấy xuống từng cái đưa cho cô ấy.

"Đủ rồi, Hứa tiểu thư, đừng lấy nhiều như vậy, không lấy nữa, thật sự không lấy nữa, nếu lấy một lần mà nhiều thế này, em thật sự sẽ bị mắng đấy."

"Vậy trước hết cứ chọn ra đấy, để ở đây, một lần lấy vào bộ về, chia làm nhiều lần là được." Tôi thậtước gì đưa hết toàn bộ cho cô ấy, nhìn đến mấy bộ quần áo này, liền nhớ đến tên Giang Triết Tín đáng hận kia, nhớ tới lúc hắn bức bách tôi mặc y phục cho hắn xem, sau lại bị hắn xé rách lột trần một cách khuất nhục.

Tiểu Phượng gần như ngớ ngẩn cả ra, ôm mấy bộ quần áo trong tay, thì thào nói: "Đẹp quá, đều rất đẹp, em có thể mặc à? thật sự có thể mặc sao?"

Nhìn bộ dáng cô ấy, tôi rốt cục nhịn không được cười ha ha: "Đương nhiên có thể mặc, đều là của em. Em muốn mặc thế nào thì cứ mặc thế ấy, mặc nó khi dọn nhà vệ sinh cũng được." Vừa bán được nhân tình, lại vừa thoải mái trong lòng.

"Hứa tiểu thư, cám ơn cô, cô đối với em thật sự quá tốt, sau này em sẽ cố gắng hầu hạ cô thật tốt." Tiểu Phượng vẻ mặt say mê cùng cảm kích, nói đến cùng vẫn là một đứa trẻ, dễ dàng bị mua chuộc như vậy.

"Đứa ngốc, nói cái gì hầu hạ với không hầu hạ, chị muốn em làm em gái chị." Tôi cười, đột nhiên trong bụng vang lên hai tiếng, thật đúng là đói bụng.

"Ai nha, đáng chết." Tiểu Phượng ảo não vỗ mạnh một cái lên ót mình, "Hứa tiểu thư, chị nhanh đi dùng cơm đi, đều tại em, lý ra phải chờ chị ăn cơm xong trở về mới đi xem y phục."

"không sao cả."


Tiểu Phượng lập tức cẩn thận thả quần áo đang ôm trong lòng xuống trên giường, 

"Hứa tiểu thư, chị muốn mặc cái gì, em giúp chị."

"Ôi, không cần đâu, Tiểu Phượng. À mà, buổi sáng thức dậy cổ họng khát quá, em có thể giúp tôi đi lấy ly nước trước được không? Nước sôi để nguội được rồi."

"Vâng." Tiểu Phượng vụt cái chạy nhanh ra ngoài.

Tôi cũng không dám trì hoãn, nhanh chóng cởi áo tắm, cẩn thận mặc nội y, tùy ý chọn đại một bộ váy liền thân dài khoác lên.

Bả vai như trước đau đớn, tôi nhíu mày xoa nhẹ vai hai cái.

Tiểu Phượng bưng nước lên, tôi cầm ly uống một hơn nửa ly, tay có chút run rẩy.

"Hứa tiểu thư, chị đi dùng cơm đi. Ở đây cứ để em dọn dẹp." Tiểu Phượng nhận lại cái ly nói.

"Được."

Chu tẩu bày thuốc bổ và điểm tâm xong cười ha ha nói: "Hứa tiểu thư nhanh ăn đi."

Tôi có chút ngượng ngùng: "Chu tẩu, làm phiền chị. Hai bác đâu rồi ạ?"

"Phiền gì đâu. Mau dùng đi. Phu nhân bảo, chờ cô ăn cơm xong, đến phòng khách tìm bà."

Tôi gật đầu, vội vàng ăn mấy ngụm, liền muốn đứng dậy.


Chu tẩu lại nói: "Đừng vội, Hứa tiểu thư ăn thêm nhiều một chút. Thuốc bổ đều là phu nhân tự mình sắc, nhất định cô phải dùng hết."

Nhìn cái nồi nhỏ đường kính chừng hai mươi cm, tôi lộ ra gương mặt sầu khổ: "Chu tẩu, buổi sáng thậtsự ăn không nổi nhiều như vậy, vả lại cứ vậy cơm trưa cũng không cách nào để ăn vào đâu."

Chu tẩu nhìn đồng hồ treo tường trong nhà ăn, đã sắp 11 giờ rưỡi rồi, cũng bật cười: "Vậy giờ trưa lại ăn nữa."

Tôi hơi ảo não, đều tại Giang Triết Tín làm hại, nhưng tôi vẫn không thể giải thích, vô duyên bị gán cho tội danh là kẻ lười biếng.

Giang phu nhân đang ở phòng khách xem mấy tấm thiệp, thấy tôi vào, lập tức cười nói: "Lăng Tịch, bácđang xem thực đơn tiệc đính hôn của các con đấy, cùng đến xem nào." một chút cũng không để ý đến tôi dậy muộn như vậy, vốn dĩ tôi còn cảm thấy có hơi ngượng, chuyện này làm tâm tình thả lỏng rất nhiều.

Tôi ngồi xuống cạnh Giang phu nhân, chỉ đơn giản xem qua hai trang phía trước, liền không thể khôngthở dài. Nhớ rõ Giang Triết Tín có nói qua tiệc đính hôn muốn làm đơn giản chút, nhưng thực đơn tinh mỹ các món Trung và Tây quý hiếm rõ ràng cho thấy đủ sự đại phí chu chương (1).

(1) 大费周章 - Đại phí chu chương: bỏ tiền bỏ sức để làm việc gì đó, hoặc để vượt qua khó khăn, trắc nào đó

Dự trù bữa tiệc tự chọn Trung Tây kết hợp đáp ứng khoảng khoảng 800 lượt khách, phụ trách chuẩn bị là chuyên gia uy tín nổi danh thiết kế buổi tiệc trong vùng, về phần thức ăn trong đó không kể đến vô số vi cá, hải sản tôm cua cá tươi sống cao cấp, bào ngư cỡ lớn, càng đừng nhắc đến các món ăn đều là những tinh túy hấp thu được từ nhiều quốc gia thế giới. Rất nhiều món ngay cả tôi cũng chỉ mới nghe thấy lần đầu. Nhớ lại năm xưa, khi cha nuôi và mẹ nuôi tổ chức tiệc kỷ niệm 20 năm kết hôn phô trương gần như hết sức xa hoa, đồ ăn thức uống cũng cách xa không bì nổi thế này.

"Bác Giang, không phải nói đính hôn tổ chức đơn giản một chút, đến kết hôn mới tổ chức lớn sao?" Tôiđã xem xong thực đơn đầy chống động viết trên mặt.

Giang phu nhân kéo tay tôi, nhìn tôi từ ái nói: "Ban đầu bác vốn không đồng ý tổ chức đơn giản, đính hôn và kết hôn đều là chuyện lớn được mong chờ, chỉ là bác trai của cháu và Triết Tín cảm thấy hơi ngại phiền toái. không ngờ, mấy ngày nay nghe nói, có người nhắm vào Giang thị, không ngừng đoạt lấy chuyện kinh doanh của Giang thị, liên liên tiếp rải ra tin đồn bất lợi Giang thị gặp nguy cơ tài chính. Ngay trong nội bộ cũng đã có người bắt đầu hoài nghi thực lực đầu tư trước mắt của Giang thị, cho nên lúc này, càng không thể tổ chức lễ đính hôn các con đơn giản cẩu thả. Bác trai của cháu đã quyết định phải đặc biệt tổ chức thật lớn. Cho nên mấy ngày nay chúng ta sẽ bận rộn nhiều việc hơn bình thường, chuyện phải sắp xếp vẫn còn khá nhiều."

"Là ai đang nhằm vào Giang thị? Chỉ một công ty hay là nhiều công ty hợp lại?" Tôi lập tức truy vấn.

Giang phu nhân lắc đầu: "Bác không biết, bác chưa bao giờ quan tâm đến chuyện làm ăn bên ngoài, cứ để đàn ông bọn họ lo đi. Bọn họ cũng chưa bao giờ nói nhiều với bác, sợ bác từ đó lo lắng, dù sao bác cũng không giúp được nên gấp cái gì. Cháu cũng đừng lo lắng, tin rằng bọn họ đủ năng lực ứng phó, cháu chỉ cần vui vẻ làm cô dâu thì được rồi."

Tôi làm thế nào có thể không lo lắng?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận