Âm Dương Nhãn Và Thiên Sư Tiểu Thư FULL


"Đào học tỷ, chị đã tỉnh?"

Đào Tuyết Ương mở mắt, đầu tiên nhìn thấy chính là cặp kính dày cộm như đít chai của Lương Ưu Tú, suýt nữa lại ngất tiếp.


"Đúng rồi, nam sinh khoa nghệ thuật đó thế nào?"

Đào Tuyết Ương nhớ tới bản thân bị một luồng sức mạnh đánh văng ra, bất tỉnh nhân sự.
Tiếp theo xảy ra chuyện gì nàng cũng không biết.


"Lục Dực chết rồi, vì mọi người đều nhìn thấy cậu ấy tự mình lấy dao cắt đứt cổ.
Bên cảnh sát quyết định là tự sát.
Họ không biết tại sao chị lại bay ra ngoài, nên đến muốn lấy khẩu cung."

Đào Tuyết Ương lúc này mới nhìn thấy mấy người mặc đồ cảnh sát hình sự, đang đứng sau lưng Lương Ưu Tú.
Cảnh sát cũng cảm thấy sự việc kì lạ, tại sao một nam sinh ở trong lớp lại dùng dao đâm chính mình, còn cắt cổ tự sát.
Nữ sinh đang nằm trên giường muốn chạy vào ngăn cản, lại bị cái gì đánh văng ra.
Không biết vụ án trong thang máy, với việc này có liên quan gì nhau.


"Lục Dực không tự sát, hắn bị quỷ giết, em định chạy vào ngăn, lại bị đánh văng ra.
Em biết các anh thấy hoang đường nhưng là sự thật.
Cái chết của Hứa Kiến Hàng nhất định có liên quan, tuy chúng ta tin tưởng khoa học, nhưng có nhiều thứ không thể dùng khoa học giải thích!" – Cảnh sát chưa kịp hỏi, Đào Tuyết Ương đã nói trước.


" Chúng tôi thấy Đào tiểu thư như ăn nói bậy bạ, có điều đúng là rất nhiều chuyện khoa học không thể giải thích được.
Chuyện này bên cảnh sát sẽ xử lý, vì an toàn của mình Đào tiểu thư xin đừng can thiệp vào nữa.
– Nói xong ba người cảnh sát có chút kì quái đi khỏi phòng bệnh.


Có trời biết bọn họ chính là đội điều tra hình sự các vụ án đặc biệt, chuyên môn phụ trách những cái chết li kì.
Đội này rất ít thành viên, nhưng bản thân mỗi người đều mang "tuyệt kỹ", tất nhiên tin tưởng vào Đào Tuyết Ương.
Con quỷ này đã liên tiếp hại người, nếu Đào Tuyết Ương còn xen vào, nhất định sẽ chết.



" Không được, mình phải trở về trường học tìm ra nguyên nhân tại sao con quỷ đó liên tục giết người " – Đào Tuyết Ương vén chăn bước xuống giường, cảm thấy ngực khó chịu, đau đớn ngồi trở lại.


"Cô chê mình chết chậm à!" – Cái giọng lạnh lùng kia, Đào Tuyết Ương không cần nhìn, chỉ thấy đôi giày cao gót đủ biết là ai.


"Đừng cử động"

Đào Tuyết Ương định đứng dậy, Sư Âm ấn nàng ngồi xuống, dán một lá bùa lên trán nàng.
Hắc khí bao phủ trên người nàng đều bị hút vào lá bùa, Sư Âm lấy hai ngón tay cầm lên niệm cái gì đó, lá bùa cháy thành tro biến mất trong không khí.


"Chà, ngực hết đau rồi, chị vừa làm gì! Em thật sự tin chị là thiên sư!" – Đào Tuyết Ương đứng lên, sờ ngực mình, cái chiêu đốt lá bùa rất hay.


"Cô bị oán khí của con quỷ tổn thương, truyền nước biển vô dụng." – Sư Âm liếc nàng, đúng là cái người điếc không sợ súng.


"Vậy là chị đến cứu em? Thiên sư tiểu thư chị thật tốt."

"Nếu không phải hiệu trưởng sợ sẽ có thêm một cái xác, nhờ tôi đến xem.
Cô cho rằng tôi muốn đến đây." – Sư Âm khó chịu, bệnh viện thường xuyên có nhiều người chết, rất không " sạch sẽ ".


Sư Âm không thích mùi thuốc sát trùng tràn ngập bệnh viện, lấy một điếu thuốc ra hút.
Khi nàng nổi nóng, hút thuốc làm nàng trấn tĩnh.
Nếu không nàng sẽ trút giận bằng cách lôi người xung quanh đến đánh một trận.


"Tiểu thư, trong bệnh viện cấm hút thuốc."

"Chết tiệt, ai đặt ra quy định đó!"

"Tiểu thư, hút thuốc hại thân, xin vui lòng dập đi"

"Gạt tàn đâu? Tàn thuốc muốn rơi xuống đất rồi"


Nội tâm Đào Tuyết Ương lau mồ hôi, vị thiên sư tiểu thư này mặc dù tốt, nhưng tính tình rất tệ " tự cho mình là trung tâm ", làm người khác thật khó tiếp cận.


"Dong dài đủ rồi, nếu cô không chết tôi đi đây.
Hút xong sẽ không ném bừa!" - Sư Âm đối với việc quá chú trọng sức khỏe của y tá rất bực mình, tốt nhất là nhanh rời đi.
Nàng sợ nhịn không được, đem bùa ra đốt sạch chỗ này.


"Này, em còn chưa biết chị tên gì? Em tên Đào Tuyết Ương." - Đào Tuyết Ương gọi theo nàng, cảm giác chị ấy đang rất bực mình.


"Sư Âm." - Nói xong đi mất không quay đầu lại, cái người tự cho mình là trung tâm này thật bất lịch sự, làm người khác giận sôi máu.
Vì ngoại hình xinh đẹp, nên sẽ dễ dàng được người ta bỏ qua.
Ông trời thật công bằng, phụ nữ đẹp, tính cách chưa chắc tốt.


"Thi...Âm? Tên gì âm khí nặng vậy!" - Đào Tuyết Ương nhịn không được rùng mình.


Thân thể đã khỏe, Đào Tuyết Ương có thể xuất viện.
Nàng không phải loại người dể dàng buông tay, nói nàng đừng xen vào thì nàng phải bỏ sao.
Nàng biết con quỷ giết người nhất định có nguyên nhân, không làm rõ sự thật làm sao tiêu trừ oán khí của nó! Bọn họ là thành viên của hội nghiên cứu linh dị, chút chuyện nhỏ không có khả năng làm họ lùi bước.


Bởi vì xảy ra việc sinh viên tự sát ly kỳ, có người nhìn thấy sớm muộn gì mọi người cũng biết, nên hiệu trưởng tạm thời đóng cửa trường học.


Đào Tuyết Ương xác định chuyện này cùng Trần Tử Lâm có quan hệ, hai lần xảy ra án mạng hắn đều có mặt, không lẽ hắn biết quen với con quỷ kia.
Hiện tại, Đào Tuyết Ương đang đứng ở sân trường không một bóng người, ít nhất nàng phải biết được con quỷ đó ruốt cuộc là ai.


"Đào học tỷ, chúng ta làm sao vào?"

"Ngốc, tất nhiên là leo tường!"


Ban đêm những trường đại học tuần tra rất nghiêm ngặt, Đào Tuyết Ương đã học ở đây 4 năm, nhưng vẫn phải chờ đến hơn nữa đêm.
Quản lý kiểm tra phòng xong, nàng liền lẻn vào bằng đường nhỏ.
Trường học luôn có những con đường tắt rất tiện lợi.


Hai người bình thường hay chạy đi khắp nơi để nghiên cứu sự kiện linh dị, chỉ mỗi bức tường thì không làm khó được.
Bây giờ trong trường thực sự rất tối, nên có người từ bên ngoài trèo tường vào cũng không ai thấy.


Có lẽ vì thực sự quá tối, đưa tay không nhìn thấy năm ngón, lại đi tìm một con quỷ giết người, nói không sợ là gạt người.
Lương Ưu Tú muốn nắm lấy Đào Tuyết Ương để hai người khỏi lạc, ai ngời đưa tay ra chẳng thấy ai.
Cậu ta liền hoảng hốt, Đào Tuyết Ương hiện đang chỗ nào!

"Đào học tỷ, chị chờ em với....Hình như em..em đụng trúng cái gì đó."

Lương Ưu Tú nhỏ giọng nói, cảm thấy dưới chân đụng vào cái gì, căng thẳng đi về phía trước liền bị vấp ngã.
Đừng xui vậy chứ, trước đây có sinh viên leo tường vào rồi bị ngã chết à.
Lương Ưu Tú sợ sệt từ dưới đất bò dậy, chuẩn bị chạy nhanh về phía trước, lần nữa lại đụng phải cái gì đó.
Ngẩng đầu lên, thấy một khuông mặt u ám vàng hiện ra đối diện, định hét

lên đã bị người bịt miệng.


"La cái gì, cậu làm ầm lên lỡ như có bảo vệ đi tuần tra chúng ta sẽ bị đuổi ra ngoài." - Đào Tuyết Ương cầm đèn pin chiếu vào mặt mình, nhìn rất đáng sợ.
Lương Ưu Tú thở phào nhẹ nhõm, thì ra người cậu đụng vào là học tỷ.


"Đào học tỷ, chị đừng lấy đèn pin để đùa.
Chị làm em sợ muốn chết"

"Được rồi, cậu nhanh một chút"

Lương Ưu Tú muốn bước đi, nhưng chân không nghe lời cậu.
Không đúng, không phải không nghe, mà có cái gì đó túm lấy chân cậu.
Cậu hai lần đụng vào cái gì đó, lần thứ hai là học tỷ, vậy lần thứ nhất.......


Lương Ưu Tú vẻ mặt đưa đám nói với Đào Tuyết Ương: " Học tỷ, hình như em bị cái gì giữ chặt rồi."

Đào Tuyết Ương nghe thấy lời cậu nói, quay đầu nhìn sắc mặt từ từ chuyển sang trắng bệch.
Lương Ưu Tú không có âm dương nhãn, nhưng quỷ hiện hình cho thấy, thì giả bộ mù cũng vô ích.



"Nó, nó, nó đang bò lên." - Lương Ưu Tú run rẩy nói, cảm thấy có một bàn tay lạnh buốt nắm lấy mắt cá chân cậu, từ từ bò lên trên.


Đào Tuyết Ương nhìn thấy một bàn tay thối nát nỗi đầy thi ban đang túm chân cậu.
Con quỷ kia tàn phế nửa cái chân, ruột lòi hết ra ngoài, thịt trên gương mặt đang tiếp tục rữa ra, trong miệng chảy đầy máu tươi màu đen dơ bẩn.
Nhất định nó không phải sinh viên trường, có lẽ là một người chết rất lâu được chôn tại đây.


"Chị khuyên cậu đừng nhìn xuống, sẽ ăn mất ngon."

"Em cũng không muốn nhìn!"

"Dùng chân đạp nó đi, đạp mạnh lên, nó đang bò lên, nhanh lên ~~~~~~~"

Lương Ưu Tú không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại, dùng sức rút chân mình ra, rồi mạnh mẽ đạp xuống.
Lương Ưu Tú có thể nghe rõ ràng âm thanh bị đạp nát của óc người, không là óc quỷ, cùng với tiếng kêu của nó phát ra, làm người ta sởn cả tóc gáy.


"Chạy mau, cậu còn chờ nó đuổi theo."

Hai người dùng tốc độ nước rút 100m chạy thẳng đến thư viện, Đào Tuyết Ương một lần nữa nghĩ nàng có thể tham gia đội điền kinh! Hơn nữa đêm, trong trường học toàn ma quái, chẳng có gì tốt lành! Sớm biết nàng đã xin số điện thoại Sư Âm, ít nhất khi xảy ra chuyện còn có thể gọi người để cầu cứu!

"Đào học tỷ, tại sao chúng ta lại vào WC của thư viện! Lại còn là bên nữ." - Lương Ưu Tú có chút không tiện, nói thế nào nơi này cũng là nhà vệ sinh nữ!

"Đến tìm hiểu một chút! Cậu gõ cửa phòng cuối cùng đi!"

Lương Ưu Tú nghi ngờ, nhưng vẫn đi gõ cửa, thấy không có động tĩnh, đưa tay đẩy cửa vào.
Trống rỗng chẳng có gì, bước vào xem vẫn không có gì.


Đột nhiên, cảm thấy có gì đó rớt xuống, Lương Ưu Tú sờ lên đỉnh đầu, màu đỏ, máu!! Linh cảm không lành, toàn thân lạnh buốt, cậu còn chưa nhìn lên phía trên, một đôi mắt trừng lớn tròng mắt cũng muốn rơi ra ngoài, đang nhìn cậu không chớp mắt.
Nó mở miệng, đem cái lưỡi rất dài thè ra ngoài, khuôn mặt tái nhợt.


Lương Ưu Tú quay đầu đi, cố gắng không nhìn đến nó, chỉ chỉ ra bên ngoài: " Đào học tỷ muốn tìm ngươi."

Làm ơn, tại sao nữa đêm nữa hôm tìm đến một con ma treo cổ để hỏi, không thể tìm ai coi được hơn một tý! Ma toàn có bộ dạng như vậy sao? Trong lòng Lương Ưu Tú không ngừng nói.



.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận