Angel Baby

Warning: Phần này có cảnh 15+

"Đừng đi đâu hết. Tối nay ngủ với em đi."

Chỉ một câu nói thôi mà khiến cả không khí bỗng dưng thay đổi. Màu sắc của căn phòng chuyển dần từ trắng tinh khôi sang một màu đen ám muội. Trong phút chốc, tất cả ánh sáng gần như tắt liệm, chỉ còn bầu không khí đầy khát khao hỗn loạn bao trùm.

Junkyu nở một cười đầy ma mị và kéo Jaehyuk vào vòng tay, đôi mắt cũng như tỏa ra ngàn ánh lửa đỏ lòm. "Chúng ta sẽ đi qua cả thiên đàng lẫn địa ngục, Jae." Nói rồi anh kéo cậu vào một nụ hôn thật sâu.

-

Jaehyuk tỉnh dậy vào lúc nửa đêm.

Đầu cậu ong ong như búa bổ. Ngồi dậy ngắm nhìn thân thể trần trụi bên cạnh mình, Jaehyuk bất giác mở một nụ cười nhỏ.

Thiên thần có một đời rất dài. À, không, chỉ có con người mới có một đời, còn Thiên Thần hay Ác Quỷ như Jaehyuk và Junkyu, không có một đời. Họ chỉ đơn giản là tồn tại. Tồn tại trước cả khi vũ trụ hình thành, và sẽ tồn tại đến cả sau nó nữa.

Người ta nói một cái chớp mắt của Thiên Thần đã có thể bằng 100 năm ở dưới Trần Gian. Điều này có đúng, có sai. Khi bọn họ muốn, thời gian có thể trôi nhanh vô cùng. Nhưng những lúc Jaehyuk ở cùng với Junkyu, bọn họ tự cho phép mình khiến thời gian trôi chậm một chút.


Thời gian của con người là có hạn, nhưng thời gian của Thiên Thần chỉ mang tính tương đối. Điều này không có nghĩa là họ có thể điều khiển được thời gian. Mấy thứ như làm chậm hay làm nhanh thời gian hoàn toàn không có thật. Nhưng bọn họ không cần sử dụng phép thuật để điều khiển thời gian, bọn họ chỉ biết cách để sống trong nó một cách chậm rãi.

Vậy nên, khi Asahi nghi hoặc hỏi tại sao người bạn thân nhất của mình có thể yêu một tên Ác Quỷ chỉ mới gặp chưa tròn hai tháng, thì Jaehyuk và Junkyu lại cảm giác như mình đã trải qua mấy đời người với nhau rồi.

Mấy đời người với nhau, đủ để Thiên Thần là Jaehyuk hiểu rõ được người mình yêu là người như thế nào. Biết được anh hiền lành ra sao. Nhưng chừng đó thời gian cũng đủ để Jaehyuk quên mất bản chất của một Thiên Thần là như thế nào.

Cậu đưa tay vuốt ve đường hàm của Junkyu, mân mê nốt ruồi mờ mờ dưới mi mắt rồi phớt lên nó một nụ hôn. Junkyu lắc đầu rồi cựa quậy, Jaehyuk vẫn im lặng nhìn.

"Lên Thiên Đàng với em nhé?" – Jaehyuk cứ như vậy đưa ra một câu hỏi, chả cần biết người kia có đang nghe mình nói hay không. Thế mà vài giây sau đã nghe Junkyu khẽ rên nhẹ một tiếng, ý muốn bảo Jaehyuk vừa nói gì. Lần này Jaehyuk nói to hơn một chút, vừa nói vừa vuốt mớ tóc bồng bông xuề xòa ngay trước mặt người yêu.

"Em bảo là lên Thiên Đàng với em."

Junkyu bây giờ đã mở mắt, nhưng trong đầu vẫn còn lờ mờ chưa hiểu chuyện gì. Anh ngồi dậy rồi lại ép Jaehyuk xuống một nụ hôn khác. Tay thì vòng qua sau eo Thiên Thần rồi dùng sức ép chặt hai bụng lại với nhau. Jaehyuk cười ngặt nghẽo rồi cầm tay Junkyu xoa xoa nắn nắn.

"Anh sẽ làm mọi điều vì em, Thiên thần à."


Jaehyuk thích thú rồi ngồi nhỏm dậy đẩy Junkyu lại xuống giường. Tình thế thay đổi để Jaehyuk chiếm thế thượng phong. Trái tim Jaehyuk đập loạn nhịp hơn bao giờ hết, cậu thả lỏng cơ thể và nhìn Junkyu tin tưởng tuyệt đối: "Hẹn hò với Ác Quỷ đúng là không biết chán ngày nào."

-

Junkyu tỉnh dậy vào trưa ngày hôm sau vì bị thiếu không khí. Toàn thân anh tê cứng mỏi mệt. Chưa kịp mơ hồ nhớ lại những việc xảy ra tối hôm qua thì anh đã phát hiện ra, mình đang nằm sấp, đôi cánh ác quỷ đỏ ngòm xòe ra hết mức ở sau lưng. Anh hoang mang định ngẩng đầu dậy bước ra khỏi giường thì Jaehyuk đã vội dùng tay giữ lưng Junkyu đẩy xuống. Sau đó cậu trèo lên ngồi vừa vặn lên phần xương cụt của anh, làm Junkyu không thể nào nhúc nhích được.

"Nào, ngoan. Dậy rồi thì giúp em làm cái này." – Jaehyuk lại dùng cái giọng ngọt tựa thiên thần đó để nói chuyện, cùng lúc đó đưa tay ra chỉ vào thùng sơn trắng tinh ở đâu đó vừa đem về. Junkyu tò mò hỏi:

"Cái gì thế?"

"Mình thử nhuộm trắng cánh của anh. Hôm qua anh hứa lên Thiên Đường cùng em mà. Đôi cánh đỏ này mà lên đó thì người ta đuổi về mất."

Junkyu òa lên một tiếng. Giờ thì ký ức ngày hôm qua bắt đầu trôi ào ào về não anh không sót một cảnh nào. Jaehyuk vẫn ngồi ở phía sau lưng anh dùng tay nghịch ngợm mấy cọng lông trên chiếc cánh lớn. Cánh Junkyu to hơn cả cánh của Jaehyuk, điều đó làm cậu tự hỏi rằng vốn dĩ cánh anh đã to như thế này, hay vì làm Ác Quỷ nên nó mới to hơn.

Junkyu bị nghịch cánh thì cả người ngứa râm ran không chịu nổi. Anh vội thu cánh lại rồi xoay người lại thật nhanh. Quay lại ôm Jaehyuk vào lòng.


"Nếu em cứ nghịch cánh anh như vậy thì anh phải giải quyết em trước mất."

Jaehyuk lại cười khoái chí, chọc Ác Quỷ này thật quá dễ dàng. "Em mới là người nói điều đó mới phải."

Junkyu nhớ lại tối qua rồi hừ nhẹ một tiếng. Mắt anh đảo lại cái thùng sơn Jaehyuk đem về rồi nói:

"Giả dụ không ai phát hiện ra, thì sao mà anh vào cổng Thiên Đàng được."

Như thể đã chờ để nghe được câu hỏi này từ lâu, Jaehyuk nhanh nhảu nói ra kế hoạch mà mình đã suy nghĩ suốt mấy tiếng đồng hồ từ sáng sớm.

"Mình không cần vào cổng Thiên Đàng. Mình có thể đi từ Vườn Địa Đàng rồi đi thẳng tới nơi tổ chức tiệc."

"Tiệc?"

"À ừ, cuối tuần này là tiệc hằng năm của Thiên Thần, tổ chức nối liền khắp Thiên Đàng ra tới Vườn Địa Đàng. Thiên Thần khắp nơi đều có mặt."

Mỗi trăm năm Thiên Đàng lại tổ chức tiệc một lần. Mỗi lần như thế, cả triệu Thiên Thần từ mọi nơi đổ về, cùng nhau dùng bữa, uống trà, nghe nhạc, và cập nhật tình hình Trần Thế. Sau buổi tiệc cũng sẽ diễn ra một buổi lễ nhậm chức rất quan trọng, tất cả các Thiên Thần lập công lớn trong một trăm năm qua sẽ được đưa danh sách lên cho Đấng Sáng Thế cùng các Tổng Lãnh Thiên Thần, và sẽ quyết định lại hệ thống cấp bậc của Thiên Thần ở dưới.

Hyunsuk năm nay cũng có được một chân cho mình trong danh sách đề nghị lên chức. Mấy nghìn năm qua anh đã làm việc chăm chỉ với vai trò Bộ Trưởng Thiên Thần tại Seoul. Lần này Jaehyuk thực sự mong anh có thể quản lý được toàn vùng Đông Á.


Và đương nhiên buổi lễ này sẽ là cách hay để cậu có thể gặp được các cấp cao và cho các Thiên Thần thấy được một Ác Quỷ có khả năng thiện lương như thế nào. Tất cả mọi việc cậu cần phải làm, là cẩn thận để bản thân Junkyu không bị lộ đôi cánh đỏ trong suốt quá trình diễn ra buổi tiệc, và mọi việc sau đó sẽ dễ hơn rất nhiều.

Jaehyuk vui vẻ giải thích không chút hoảng sợ nào. Junkyu nhiều lúc cảm thấy với tài năng điệp viên hai mang như thế này, khéo Jaehyuk làm Ác Quỷ còn hợp lý hơn cả anh.

Junkyu gật đầu không hề thắc mắc. Nói đúng hơn, Junkyu cũng không muốn thắc mắc làm gì. Có thể có nhiều lý do khiến Jaehyuk muốn yêu anh. Nhưng chỉ có duy nhất một lý do khiến Jaehyuk muốn đem anh lên Thiên Đàng. Không gì khác ngoài việc muốn anh trở nên hoàn lương.

Junkyu thật lòng chưa bao giờ tận tâm muốn làm Ác Quỷ. Ngày đó nhìn thấy Jihoon cầm đèn cầm đuốc đi theo một bầy Thiên Thần, Junkyu chỉ vui miệng hỏi đi đâu đấy. Rồi Jihoon cũng chỉ vui miệng bảo, làm mấy trò chọc Chúa cho vui thôi. Thế mà ai ngờ dẫn đầu là Lucifer không chỉ muốn chọc cho vui, hắn ta muốn cầm gươm đâm thẳng vào Chúa. Cả bầy Thiên Thần nối bước theo Lucifer cứ như vậy mà bị lôi xuống thẳng Lửa Địa Ngục. Junkyu và Jihoon, về cơ bản cũng là những đứa trẻ ham chơi, rồi bỗng một ngày phát hiện ra đã mất nhà để về.

Nói không nhớ Thiên Đàng là nói dối. Thật lòng Junkyu nghĩ nếu rơi từ Thiên Đàng xuống Địa Ngục có thể khiến mình trở thành một con quỷ. Thì liệu nếu bay từ Địa Ngục lên Thiên Đàng có khiến mình trở lại làm Thiên Thần được hay không.

Vậy nên, trong một thoáng, Junkyu đã nghĩ kế hoạch của Jaehyuk sẽ thành công.

Trong một thoáng, anh thở phào nhẹ nhõng tin rằng mình không cần phải kéo Jaehyuk xuống Địa ngục cùng mình nữa.

Junkyu xoay mặt nhìn về hũ sơn trắng muốt, rồi hô biến khiến cả thảy màu trắng đắp lên đôi cánh của mình bằng từng cú chải nhẹ. Mỗi cú chải đều khiến Junkyu đau tê dại như đắp dung nham lên cánh mình. Dần dần, đôi cánh đỏ lòm đã chuyển thành màu trắng tinh khiết. Sau khi đã chải xong, Junkyu nhìn đôi cánh mới của mình ngờ ngợ. Chúng thật sự rất đẹp, giống như ánh sáng chiếu rọi từ Thiên Đường.

Yoon Jaehyuk sững sờ, nhìn đăm đăm vào đôi cánh mới của Junkyu rồi gật đầu khen đẹp lắm, nhìn qua không khác gì cánh Thiên Thần. Nhưng chỉ ba giây sau miệng cậu đã méo mó, trán nhăn không dễ chịu chút nào, miệng vừa hét lên vừa đưa tay chỉ vào mảng tưởng đã bị Kim Junkyu biến thành màu đen tuyền vào chiều muộn ngày hôm qua.

"KIM JUNKYU, ANH PHẢI CHỪA LẠI CHÚT SƠN ĐỂ SỬA LẠI MÀU TƯỜNG CHO EM NỮA MÀ???!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận