Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi

Quả không ngoài dự đoán, Yên quý phi mỉm cười, thân thiết dừng lại trước Tống Vãn Ca, thanh âm nhu mị kiều nhược, rất là êm tai, lại làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt.

"Luyến phi muội muội, tỷ tỷ nghe thấy muội muội dung mạo tuyệt thế, hôm nay vừa thấy quả nhiên kinh hãi cả trời. Nghe nói cầm nghệ của muội muội có một không hai trong thiên hạ, có thể so với thần khúc tiên âm, chẳng biết có thể chỉ giáo chút hay không?"

"Được, nếu quý phi tỷ tỷ cất nhắc như thế, vậy muội muội nhân tiện bêu xấu. “

Tống Vãn Ca thu lại ánh mắt, đáy mắt rất nhanh hiện lên ánh sáng đùa cợt. Ha ha, đám người các ngươi không nên phía sau tiếp phía trước tới nhà khiêu khích, không nên bắt ta trước mặt mọi người bêu xấu mới cam tâm, ta đây nhân tiện toại nguyện cho các ngươi.

"Hoàng thượng, khó được hôm nay ngày tốt cảnh đẹp, quân thần cùng vui, thần thiếp cũng sẽ không giấu dốt rồi, dâng lên một khúc được không?" Con ngươi trong suốt, sáng như nước suối trên núi của Tống Vãn Ca nhìn về phía Long Ngự Tà, ánh sáng sóng sánh, thấy vậy tâm lý hắn rung mạnh lên.

"Chuẩn, chỉ hy vọng Ca Nhi đừng cho Trẫm thất vọng mới tốt. “ Long Ngự Tà vừa nói, cúi đầu nhanh chóng ở trên môi nàng hôn nhẹ một chút, tròng mắt chợt lóe lên nhu tình khiến người ta không bắt kịp.

"Hoàng thượng yên tâm, thần thiếp biểu diễn tuyệt đối vốn là chưa từng có, cũng không giống ai, cam đoan sẽ không làm cho Hoàng thượng thất vọng. “


"Thế sao, vậy Trẫm nhân tiện thí mắt xem kỹ kinh hỉ ngoài ý muốn Ca Nhi sắp mang đến.“ Khoé miệng Long Ngự Tà lộ ra một chút sung sướng cười yếu ớt, nhìn thẳng mặt Tống Vãn Ca một hồi lâu, mới lưu luyến buông ra bàn tay to nắm chặt vòng eo nhỏ của nàng.

"Hoàng thượng, khúc này chỉ trên trời có, nhân gian khó được vài lần nghe thấy. Tuyệt đối sẽ làm tất cả mọi người trong điện thất kinh!" Bất quá chỉ có kinh hãi chứ không có thích! Tống Vãn Ca thần bí cười, che đậy đi tròng mắt, không có ý tốt cười.

"Quý phi tỷ tỷ, có thể cho mượn phượng vĩ cầm của tỷ dùng một lát hay không?"

Tống Vãn Ca bước tới trước mặt Yên quý phi, ánh mắt thản nhiên, giọng điệu cũng thản nhiên. Hậu cung chính là một cái thùng nhuộm lớn, bất kể nữ tử đạm nhã không tranh chấp cỡ nào, chỉ cần tới nơi này, chung quy sẽ chậm rãi lột xác, trở nên tranh quyền đoạt thế, trở nên ái mộ hư vinh.

Yên quý phi này là nữ tử giả bộ lạnh nhạt ngồi ở vị trí thứ nhất bên phải Long Ngự Tà, bề ngoài thoạt nhìn là một người đạm nhã xuất trần, nhưng cũng không có ngoại lệ.

"Đương nhiên có thể, nhận được sự để mắt của Luyến phi muội muội, tỷ tỷ thật vinh hạnh.“ Yên quý phi mỉm cười đáp lại, mặt ngoài giả bộ đoan trang hào phóng, kỳ thật tâm lý có trăm vạn không muốn đây.

Phượng vĩ cầm này chính là ngày đó khi nàng tiến cung được phong làm quý phi, Hoàng thượng đặc biệt tặng cho nàng, từ trước đến nay được nàng xem như bảo bối không có gì vượt qua, càng lại là tài sản nàng có thể khoe với các tần phi. Dù sao, Hoàng thượng rất ít có tặng phẩm, nhất là tặng phẩm xa hoa đắt tiền. Phượng vĩ cầm này là danh cầm hiếm thấy, không biết có bao nhiêu trân quý.

"Vậy muội muội ở đây tạ ơn qua tỷ tỷ trước.“ Tống Vãn Ca tự nhiên nhìn ra không muốn trong mắt Yên quý phi, như thế càng hợp ý nàng.

Ngươi càng không muốn, ta càng cao hứng. Như thế này chuẩn bị phá hủy cây cầm yêu quý của ngươi, cũng đừng oán ta, ai khiến ngươi tới khiêu khích ta?

Đáy lòng Tống Vãn Ca cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu chống lại những khuôn mặt chờ mong, khát khao, sốt ruột, ghen ghét, hay chờ xem kịch vui, không khỏi thản nhiên cười, có chút vuốt cằm, lập tức nhẹ nhàng tao nhã đi vào giữa điện.

Khuynh thân ngồi ngay ngắn trước phượng vĩ cầm, Tống Vãn Ca cúi đầu âm thầm hít sâu một hơi, lập tức ngẩng đầu lần nữa hướng mọi người phát ra nụ cười thản nhiên từ nội tâm, cười giống như hoa anh đào rơi xuống, giống như cầu vồng ban ngày, giống như phù dung nở hoa, đúng là hình dáng chiếu sáng, tuyệt mỹ đến cực điểm. Chỉ là một cái tươi cười, mọi người trong điện đã khuynh đảo một mảng lớn.


Con ngươi lạnh lẽo nguy hiểm của Long Ngự Tà nheo lại, ánh sáng sâu sắc khoá chặt cô gái nhỏ đang cười đến khuynh quốc khuynh thành, phong hoa tuyệt đại, trong mắt đang kiềm chế mây đen rậm rạp cùng cuồng phong bạo vũ, trong lồng ngực không ngừng la hét muốn phun mạnh ra tức giận và điên cuồng tận trời.

Nữ tử đáng chết! Sau này không cho phép đối với người khác cười! Tươi cười của nàng chỉ thuộc về Trẫm!

Tống Vãn Ca đương nhiên biết mỹ nhân cười uy lực lớn cỡ nào, nhưng nàng cũng chẳng muốn để ý. Đàn ông mà, có mấy người không thích sắc đẹp? Người đàn ông có thể ngồi mà trong lòng không loạn, trên đời này chỉ sợ sớm đã tuyệt chủng rồi.

Khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh, trong ánh mắt si mê chờ mong của mọi người, đôi tay thanh tú của Tống Vãn Ca uyển chuyển lướt qua dây đàn, động tác thành thạo duyên dáng, nhưng tấu ra không phải tiếng đàn du dương uyển chuyển, êm tai dễ nghe, mà là...

Đáy mắt Tống Vãn Ca tràn đầy ý cười đùa, một trận rồi lại một trận thanh âm huyên náo giống như cắt qua chảo sắt từ đầu ngón tay nàng truyền đến, đâm màng nhĩ người khác, rung động phổi người, người chết nghe xong cũng hoàn hồn mà tỉnh lại.

Mọi người ở đây nhất thời như ở trong mộng tỉnh lại, khóe miệng co quắp co quắp, trên trán nổi đầy đường đen, phun ra thức ăn trong miệng, kinh sợ che cái lỗ tai...

Mà đám hậu cung tần phi kia cũng vội vàng che lỗ tai, còn không quên lộ ra vẻ mặt cười nhìn có chút hả hê, trong nụ cười mang theo tràn đầy hèn mọn, trào phúng, khinh thường, cùng với oán hận, ác độc.

Đối với phản ứng của mọi người, Tống Vãn Ca lạnh nhạt, hoàn toàn không nhìn, vẫn như trước lung tung gảy dây đàn, tạp âm trước nay chưa có giống như thanh âm ma quỷ lọt vào trong đầu những người đang ngồi, để cho bọn họ trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, nét mặt và ánh mắt khổ không nói nổi, hận không thể miệng sùi bọt mép, chết ngất cho rồi.


Nhìn vẻ mắt đau đớn còn hơn chết đi, không thể chịu đựng được của mọi người, Tống Vãn Ca nghẹn cười đến mức lòng, dạ dày và bụng đều đau, phỏng chừng cách nội thương không xa lắm.

Nhìn trộm ác ma khí phách uy nghi đang ngồi trên ghế chủ, đã thấy vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước, giống như không nghe đến tạp âm đập bể nồi đập bể chảo này, trong tròng mắt âm lệ loé lên ánh sáng khó lường.

Tầm mắt dời xuống, thân thể Tống Vãn Ca không khỏi run rẩy. Ác ma bạo quân kia lại dùng tay che kín lỗ tai Trần nhi, ngăn cản thanh âm ma quỷ chói tai này. Hắn... Hắn từ lúc nào trở nên tốt như vậy rồi?

Trong lòng Tống Vãn Ca nhất thời trở nên phức tạp, suy nghĩ sâu xa, có chút hoảng hốt, tâm tư của bạo quân ác ma này vì sao khó có thể đoán được như vậy? Khó có thể cân nhắc như vậy?

Xúc động lắc đầu, Tống Vãn Ca dùng một chút sức ở ngón tay, chỉ nghe ‘phựt’ một tiếng, dây đàn bị đứt. Nhíu nhíu mày, không nhìn, tiếp tục diễn tấu. ‘Phựt’ ‘phựt’, dây đàn thứ hai rồi thứ ba cũng đút đoạn, cho đến khi không còn sợ dây đàn nào, Tống Vãn Ca mới không thể không dừng lại.

Âm thầm nhẹ nhàng để xuống những ngón tay có chút tê dại, Tống Vãn Ca ưu nhã đứng dậy, bước đi chân thành, nhẹ nhàng cười yếu ớt, từng bước đi về phía ác ma ở chỗ ghế chủ vẻ mặt tà cười nhìn về phía mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận