Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

"Chưa tới sao? Như thế thật đáng tiếc..."

Người chủ trì đang muốn phán định tổ này 0 điểm, đột nhiên lễ đường vang lên một trận kinh hô, ánh mắt mọi người đều rơi vào cửa đại sảnh.

Một đôi nam nữ dung mạo đều đặc biệt loá mắt sóng vai đi lên sân khấu.

"Thật có lỗi, Cô giáo, chúng tôi tới muộn."

Hạ Úc Huân bởi vì đến muộn mà xấu hổ không thôi, mà Lãnh Tư Thần lại như không có việc gì, vẫn mặt không đổi sắc.

"Vị này chính là..." Người chủ trì có chút lờ mờ.

Cũng hoang mang và duỗi thẳng cổ như vậy còn có vô sô ánh mắt phía dưới.

Bởi vì đã có vài vị nhận ra Lãnh Tư Thần.

Ánh mắt Lãnh Tư Thần rơi vào bóng dáng nho nhỏ của con con trai, không nhanh không chậm trả lời: "Ba của Hạ Nặc Bạch."


Vừa dứt lời tập thể phụ huynh ngồi xuống nhận ra Nam Cung Huân và Lãnh Tư Thần hít khí lạnh.

"Nghe nói Lãnh Tư Thần tối hôm qua trước mặt mọi người tuyên bố Nam Cung Huân là người phụ nữ của anh ta, nhưng không nghĩ tới bọn hắn cư nhiên là loại quan hệ này..."

"Tôi đã nói đứa nhỏ này nhìn sao lại quen mắt đến thế chứ, quả thực là cùng một khuôn mẫu Lãnh Tư Thần khắc ra!"

"Con riêng của Nam Cung Huân trong truyền thuyết cư nhiên là của Lãnh Tư Thần? Đây quả thực là tin tức thế kỷ!"

"Xem bộ dạng này là mẹ vinh nhờ con a!" 

"Hai người này nếu thong gia, tuyệt đối cường cường liên hợp a! Đến lúc đó tất cả thương giới e là đều phải tẩy bài!"

...

"Hai người này tới cũng thật đủ trễ!" Âu Minh Hiên vừa nói thầm, vừa đầy hứng thú nghe những người đó nghị luận, nghĩ thầm, tin tức thế kỷ thực sự vẫn còn ở phía sau a!

Niếp Niếp lập tức hưng phấn không thôi lắc lắc cánh tay Tiểu Bạch, nói: "Tiểu Bạch, ba mẹ em tới kìa! Lần này chúng ta chắc chắn sẽ giành quán quân!"


"Vậy tiết mục của các vị đâu?" Cô chủ trì đè nén tâm tình phức tạp hỏi.

Lãnh Tư Thần đứng trước microphone, một bộ tư thái tổng thống Mĩ phát biểu, coi như không có mọi người, chỉ nhìn Tiểu Bạch, nói: "Con trai, thật có lỗi, ba trong lúc vội vàng không có chuẩn bị."

Hạ Úc Huân vừa nghe liền nóng nảy, tiếng đến cạnh anh nhỏ giọng nói: "Đầu óc anh hỏng rồi à, nói như vậy quá mất mặt! Anh không chuẩn bị, tôi có a!"

Lãnh Tư Thần liếc cô một cái, nói: "Múa đao hay là chơi súng? Em hôm nay tình hình sức khỏe có thể chứ? Hay là em muốn đọc diễn cảm bài thơ cây sồi?"

Hạ Úc Huân: "..." Cô không diễn! Không diễn được chưa! Chỉ biết lục lại lịch sử đen tối của cô!

Lãnh Tư Thần lời vừa nói dứt, đột nhiên, dưới sân khấu vỗ tay như sấm dậy, giám khảo soạt soạt soạt tất cả đều long lanh mười phần, Hạ Úc Huân đều bị dọa sợ ngây người.

"Ngài thật sự là người cha tốt! Bận rộn như vậy mà vẫn chạy tới tham gia hoạt động trường học của con trai!" Người chủ trì cảm động không thôi, trong mắt lóe ra nước mắt, tình cảm dào dạt nói: "Phụ huynh các em học sinh! Hôm nay biểu diễn tiết mục là thứ yếu, chủ yếu là muốn hi vọng nói với các vị, dù bận rộn thế nào đều có thể rút ra một chút thời gian cùng con cái, ba của bé Hạ Nặc Bạch cũng nói rất rõ về điểm ấy!"

Có lầm hay không? Khá cái cọng lông a? Anh ta anh ta anh ta... Anh ta hình như chỉ nói một câu "Không có chuẩn bị" thôi mà? Cô có cần phải nói ra nhiều đạo lý như vậy hay không?

Hạ Úc Huân vẫn còn đắm chìm trong thẫn thờ không nói gì, Lãnh Tư Thần đã lôi kéo cô đi về phía chỗ ngồi của Tiểu Bạch.

"Không chuẩn bị lthì là không chuẩn bị, tạm thời phát huy không nhất định có được hiệu quả tốt, không bằng nói thật càng thêm chân thành." Lãnh Tư Thần vừa đi, vừa không quên giáo dục cô.

Nói quá dễ nghe, bất quá là vì anh trước đây đức trí thể mỹ phát triển không cân đối, hẳn không biểu diễn tiết mục đành phải bào chữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận