Bàn Về Chiến Lược Tiến Công Của Thiên Tài

Edit + Beta: V

Lúc Úc Trăn hoàn hồn lại thì tay đã bấm thêm bạn.

Bà Trình hỏi: "Tiểu Trăn?"

"Không có gì đâu bà."

Úc Trăn xác nhận lại lần nữa là mình không nhìn lầm, tài khoản mà bà đưa anh y chang tài khoản của Momo trong bang hội Sớm Ngày Làm Giàu.

Bà Trình nói: "Thêm được chưa con?"

"Vẫn chưa..." Úc Trăn vừa nói xong thì nhận được thông báo đồng ý kết bạn, anh sửa lời: "Thêm rồi ạ."

Momo, Mạc Mạc à?

Úc Trăn nhìn chằm chằm tài khoản của Túc Mạc, sao Túc Mạc lại là Momo được?

Tính cách của hai người họ...

Mo: [Dạ xin chào?]

Úc Trăn định trả lời thì phát hiện mình đang dùng tài khoản cá nhân để thêm bạn với cậu. Máy tính quang tử có hệ thống thông minh, nó sẽ tự động chuyển đổi tài khoản đại diện của chủ nhân trong các trường hợp khác nhau và phân chia chức năng. Máy tính quang tử của Úc Trăn có ba tài khoản, tài khoản công việc, tài khoản trò chơi và tài khoản cá nhân. Ghép đôi thông minh vừa nãy là nhóm chat trong game, nhưng anh lại bấm thêm bạn nên máy tính quang tử không dùng tài khoản trò chơi mà chuyển sang tài khoản cá nhân.

Anh đành phải nhập chữ trả lời: [Là tôi, Úc Trăn đây.]

Sau khi Túc Mạc rời mạng thì đến phòng thí nghiệm xem tiến độ và số liệu, lúc chuẩn bị ăn cơm thì nhận được lời mời kết bạn, tài khoản lạ hoắc, thêm rồi hỏi thăm mới biết hóa ra đối phương là Úc Trăn.

Tài khoản của Úc Trăn rất đơn giản, thậm chí ngay cả ID cũng dùng dãy số người dùng mặc định, không hề có biệt hiệu chính thức nào cả. Đột nhiên Túc Mạc sực nhớ, lần trước ở trạm bưu điện trong tiểu khu, hình như Úc Trăn nói là có chuyện muốn hỏi cậu, chờ sau khi về nhà cậu mới nhớ ra là quên xin thông tin tài khoản của người ta.

Túc Mạc thêm ghi chú "Úc Trăn" cho đối phương. Cơ mà bà Trình có tài khoản của cậu, chắc Úc Trăn thông qua bà ấy tìm cậu. Túc Mạc đang định hỏi có chuyện gì không thì đột nhiên nhận được tin nhắn.

Úc Trăn: [Cậu có nhà không?]

"Túc Mạc, cậu muốn uống dịch dinh dưỡng vị gì?" Nhạc Nhạc đẩy cửa ra, hỏi.

Thấy cậu không trả lời, Nhạc Nhạc lại nói: "Không chỉ có dịch dinh dưỡng đâu nha, còn có cả món bánh bao nước thịt mà cậu thích nữa đó!"

Túc Mạc: "Không uống dịch dinh dưỡng đâu, anh Trăn nói sẽ mang canh gà qua đây."


Nhạc Nhạc: "!!!"

Nó lập tức ngăn cản: "Không được, dinh dưỡng tuần này của cậu không đạt tiêu chuẩn!"

Túc Mạc viện cớ: "Không ăn sẽ lãng phí!"

Không lâu sau, chuông cửa vang lên.

Bà Trình nấu canh gà dư nhiều, đưa hàng xóm xong thì còn lại một ít, Úc Trăn hỏi cậu có nhà không đặng mang qua cho cậu. Túc Mạc cứ nghĩ là anh để người máy mang qua, không ngờ vừa mở cửa thì thấy anh đang cầm nồi giữ nhiệt.

"Vẫn chưa ăn cơm à?" Úc Trăn hỏi.

Túc Mạc hơi sửng sốt, sau đó định thần lại: "Dạ chưa, anh Trăn vào nhà ngồi đi ạ."

Úc Trăn thoáng chần chờ, sau đó theo Túc Mạc vào, đây là lần đầu tiên anh đến nhà cậu. Các căn hộ trong tiểu khu hầu như đều được xây giống nhau, song bố cục trong nhà Túc Mạc lại hơi đặc biệt.

Những hộ gia đình ở đây mỗi năm năm sẽ bảo dưỡng và duy tu toàn bộ một lần để đổi mới hoặc nâng cấp lên nhà thông minh. Khoa học kỹ thuật hiện nay phát triển nhanh chóng, tốc độ đổi mới và duy tu tiểu khu cũng rất nhanh, mặc dù khu nhà được xây từ lâu, song thiết bị và trang hoàng bên trong không hề lạc hậu. Nhưng, bố cục nhà của Túc Mạc dừng lại ở mười năm trước, các thiết bị thông minh không quá nhiều và đều thống nhất dùng máy tính quang tử, trong nhà chỉ có một người máy.

Người máy này cũng không phải mẫu lưu hành phổ biến trên thị trường, Úc Trăn rất quen thuộc với các linh kiện máy móc, anh có thể nhận ra loại hình của nó dựa vào lớp vỏ bên ngoài. Có lẽ đó là người máy bảo mẫu đã chăm sóc Túc Mạc từ nhỏ, đồng thời là đối tượng mà cậu đang tìm linh kiện để duy tu.

Úc Trăn vừa vào nhà, người máy lập tức lễ phép nhận lấy nồi giữ nhiệt trong tay anh.

Túc Mạc: "Nhạc Nhạc, cậu đi pha trà nhé."

Người máy đáp: "Được!"

Bố cục trong nhà dừng lại ở mười năm trước, song khắp nơi vẫn còn lưu giữ sự ấm áp. Úc Trăn nhìn xung quanh, có rất nhiều vật trang trí đơn giản và xưa cũ, trên tường treo vài bức tranh phong cảnh, nhìn kỹ thì ấy không hẳn là tranh, trên đó có những đường vân rất nhỏ... có lẽ là trò chơi ghép hình.

Đây là một căn nhà vô cùng ấm cúng, mỗi nơi đều được lấp đầy, mỗi nơi đều có dấu vết sinh hoạt của con người. Nhưng Úc Trăn biết, Túc Mạc ở một mình, ba mẹ cậu đã qua đời từ lâu.

Anh nhìn sang bàn ăn, ở đó chỉ có hai chiếc ghế dựa, nhưng trên bàn lại bày ly cho ba người, mỗi ly có màu sắc khác nhau, có lẽ mới mang lên thêm một cái. Ghế vẫn chưa kéo ra, trên bàn là một mâm bánh bao và hai bộ chén đũa.

Trong nhà ngoại trừ anh ra thì không có khách khứa nào khác, hai bộ chén đũa này đã được chuẩn bị trước... Anh nhìn bóng dáng bận rộn của người máy, trong lòng chợt hiểu ra. Momo lúc lên mạng thường nói về người nhà của cậu, và người nhà ấy chỉ còn lại một mình người máy cũ kỹ mà thôi.

Trên bàn trong phòng khách đặt một bộ thiết bị đăng nhập. Úc Trăn rất quen thuộc với nó, đó là thiết bị đăng nhập cấp F mà Tập đoàn Thương Khung nghiên cứu và phát minh ra. Cái gọi là "chơi đại" trong miệng Túc Mạc ấy, thật ra thì ngày nào cậu cũng chơi.

"Anh Trăn đã ăn chưa?" Túc Mạc hỏi xong thì chững một chốc, lại nói: "Anh muốn ăn chút bánh bao không ạ? Nhạc Nhạc có làm bánh bao, mùi vị không tồi."


Úc Trăn thấy vậy thì hơi nhíu mày, chợt nhận ra bánh bao này có lẽ là bữa trưa của Túc Mạc: "... Bữa trưa của cậu chỉ ăn cái này thôi sao?"

Túc Mạc hơi do dự, song vẫn đáp: "Mỗi tuần em cần phải nạp vào lượng dinh dưỡng cố định, bữa chính hôm nay là dịch dinh dưỡng, bánh bao là Nhạc Nhạc làm cho em ăn đỡ thèm thôi."

"Anh Trăn ngồi xuống trước đi, anh thử lá trà mới này xem."

Nhạc Nhạc bưng ấm trà lên, Úc Trăn uống mấy ngụm rồi trò chuyện một lúc. Trước kia anh chỉ biết sức khỏe Túc Mạc không tốt, cần chú trọng vấn đề ăn uống, nhưng khi nghe chính miệng cậu nói thì anh mới biết, chú trọng vấn đề ăn uống này phải nghiêm ngặt đến mức nào, yêu cầu thực đơn dinh dưỡng tiêu chuẩn ra sao, ăn nhiều hay ăn ít một chút đều không được.

Nói chuyện một chốc, Úc Trăn nhận được tin nhắn từ bà Trình, lúc này anh mới để ý mình đã ở nhà Túc Mạc nửa tiếng rồi. Trong nhà có người già đang chờ nên Úc Trăn không ở lại lâu mà chuẩn bị rời đi.

"Có phải bà chờ lâu rồi không ạ?" Túc Mạc nói: "Anh Trăn đợi em chút, em đi lấy tí đồ."

Úc Trăn ngẩn ra, nhìn cậu nam sinh vội vội vàng vàng vào bếp lấy một hộp trà.

"Lần trước trà mà em mang qua là trà đầu xuân, trà mùa hạ vẫn chưa có nên em không đưa cho nhà mình được." Túc Mạc đưa hộp trà cho Úc Trăn: "Anh thử cái này xem, cũng là trà ô long mà bà thích, vị có hơi khác so với trà đầu xuân và trà mùa hạ."

Úc Trăn: "Ừm."

Túc Mạc nhìn Úc Trăn rời đi, chờ đóng cửa lại, cậu gấp gáp đi đến nhà bếp mở nồi giữ nhiệt ra, mùi hương nóng hôi hổi phả lên, hòa cùng mùi hương của các loại thực phẩm bổ dưỡng, đây là món mà trước kia ông Úc thường hay làm.

Nhạc Nhạc múc canh cho cậu, nó nói: "Ăn canh không được ăn thịt, cậu phải uống dịch dinh dưỡng nữa."

Túc Mạc liếc nhìn đáy nồi, bên trong đầy ắp nguyên liệu: "Nhiều thịt lắm, không ăn sẽ lãng phí đó."

Nhạc Nhạc xoắn xuýt: "Nhưng ăn thịt thì sẽ không uống nổi dịch dinh dưỡng."

Túc Mạc tự mình múc: "Nổi mà, này là phần dành cho một người, ăn xong chiều tôi uống dịch dinh dưỡng là được."

Nhạc Nhạc gật đầu, song lại cảm thấy sai sai: "Chiều cậu uống, vậy dịch dinh dưỡng buổi tối phải làm sao bây giờ?"

...

Úc Trăn về đến nhà, đưa hộp trà của Túc Mạc cho bà Trình.

"Sao con lại mang đồ về thế?"


Úc Trăn đáp: "... Túc Mạc đưa cho con."

Bà Trình nghe vậy thì nói: "Thằng bé đó, mỗi lần đưa đồ cho nó là nó phải đưa lại cái gì đó mới được." Bà dặn Úc Trăn: "Lần sau con không được nhận nữa, biết chưa?"

"Nó tặng đồ hoài, trà lần trước còn chưa uống hết, thằng bé không biết chừa lại cho mình chút nào cả." Bà Trình nói: "Lá trà này là bạn của ba nó đưa, người đó có vườn trà ở tinh hệ khác, mỗi năm đều gửi trà cho nhà họ, bé Mạc không uống nhiều lắm nên cứ đi cho vậy đấy."

"Ba mẹ của bé Mạc là người tốt, quen biết nhiều. Lúc hay tin thuyền thăm dò tinh cầu gặp nạn, bạn bè của bọn họ đều lo lắng không biết sau này bé Mạc sẽ sống sao, không phải là không ai chăm sóc đứa bé ấy, mà là nó hiểu chuyện quá, không muốn làm thủ tục nhận nuôi." Bà Trình hồi tưởng lại rồi càm ràm: "Nó tặng quá trời đồ, nhưng nếu con bảo không lấy thì thằng bé sẽ không nhận đồ của con đâu, tâm nó sáng như gương vậy đó."

"Mới có mười tám tuổi đầu, sao lại hiểu chuyện như thế cơ chứ, ài."

Úc Trăn bỗng nhớ đến ly trà ấm uống ở nhà Túc Mạc, không đắng mà lại rất ngọt.

***

Chiều hôm đó, Úc Trăn online trễ, vừa lên mạng lập tức nhận được lời mời tổ đội của Momo, hóa ra cả đội tính đi đánh kiếm điểm tích lũy yêu ma.

Quả Sơn Tra: "Anh ơi, sao tự dưng anh sốt ruột kiếm trang bị quá dạ?"

"Còn thiếu vài món nữa, lúc đánh tôi không ưng lắm." Trang bị của Túc Mạc không tính là kém, nhưng gần đây đánh Trường săn, rồi đánh ở dã ngoại, rất nhiều lần cậu phán đoán được combo kỹ năng của đối thủ, nhưng lại suýt chút nữa bị trúng đòn. Công thức tính toán của cậu không có vấn đề, vậy có lẽ vấn đề nằm ở khả năng kháng skill và phòng ngự của trang bị. Trang bị hiện tại vẫn dùng được, nhưng còn kém một xíu, đôi lúc không được thuận tay cho lắm.

Vừa thấy Úc Trăn nhập đội, Quả Sơn Tra nói: "Anh Hành, sáng nay anh lỡ hẹn đó nha!"

"Sáng nay?" Úc Trăn sửng sốt.

Gió Mát nói: "Sáng nay anh Hành đi đâu vậy? Em nói anh nghe, sáng nay mấy người bọn em trải qua trận đấu kích thích ở Bắc Hoang Mạc, đánh đám Thiên Giới sủa gâu gâu luôn." Cậu ta không nhịn được bèn kể sự tích vinh quang của mình ra: "Lúc đó em để tụi nó tìm viện binh, khà khà, tới tám đứa mà bị bọn em đánh chạy sút quần, đại ca em ra chiêu nào là chuẩn chiêu đó..."

Úc Trăn: "..."

Anh kìm lại không nhìn sang Túc Mạc, vẻ mặt cậu bình thản, hiển nhiên không để trong lòng.

Túc Mạc: "Đánh phó bản yêu ma cấp cao nhất đi, nhiều điểm tích lũy."

Quả Sơn Tra chuẩn bị dược phẩm chia cho mọi người: "Vậy gọi thêm gái Chấm Dứt Đao Thương nha, cổ đánh giỏi, phó bản cấp cao nhất boss trâu lắm, anh có cần thuốc tăng phòng ngự không?"

"Không cần, tôi có thể xử lý được." Túc Mạc bấm vào trang bị của mình, cậu liếc mắt nhìn người khác, sau đó kinh ngạc nhìn sang Úc Trăn: "Sao thế?"

Úc Trăn dời mắt: "Không có gì."

Phó bản yêu ma là phó bản thông thường, quái xêm xêm nhau, cơ chế cũng không khó. Túc Mạc và bọn họ phối hợp nhiều lần, cơ chế cũng rành rọt, tuy hơi tốn thời gian nhưng rất dễ vượt ải.

Khi bắt đầu đánh, Túc Mạc không có cảm giác gì, nhưng những người khác lại la lối um sùm.

"Nhóc Quả, cậu bị gì vậy?"


"Tui là người hỏi cậu mới đúng, cậu đánh kiểu gì vậy! Cậu không thấy thanh máu của cậu y chang tàu lượn siêu tốc hả?"

"Đệt! Suýt nữa là cậu tèo rồi đó!"

"Tôi không có, bình thường tôi đánh cũng chạy như này mà! Lượng buff của cậu bị sao ấy?"

"Anh Hành! Trận pháp phòng ngự sai rồi! Cứu mạng!"

Quả Sơn Tra: "Chẳng lẽ trang bị may mắn của em không có tác dụng? Khoan nha, để em kiểm tra thử, không có mặc sai mà."

Chấm Dứt Đao Thương nhìn lượng DPS, lại nhìn trạng thái của mình: "Hình như chúng ta thiếu trận pháp tăng sát thương..."

Lúc này trận pháp sư mới tung trận pháp ra cho đồng đội: "Đừng hoảng, buff đủ mà."

Túc Mạc hơi sửng sốt, nhìn hai tầng trận pháp phòng ngự và hai tầng trận pháp tăng sát thương trên người. Cậu đánh rất nhẹ nhàng, thậm chí không cần gọi Huyền Vũ để giảm bớt thương tổn.

Vất vả lắm mới đánh xong phó bản yêu ma, một đội năm người mà có ba người mệt lả.

Quả Sơn Tra nghiêm túc kiến nghị: "Em cảm thấy hình như hôm nay không đủ may mắn, hay là trận tới tụi mình hạ thấp xuống một cấp nha?"

Chấm Dứt Đao Thương nhìn Gió Mát, hỏi: "Kiếm của anh bị cùn à?"

"... Kiếm cùn gì chứ?" Gió Mát nhịn không được nói: "Tôi đã chiến đấu rất cố gắng rồi đấy!"

Quả Sơn Tra mở danh sách DPS lên, không kìm được mà tự hào: "Cậu cố gắng gì cơ? Cậu nhìn anh tui nè, vừa làm tank mà còn có lượng sát thương cao như này."

Túc Mạc nhìn lượng sát thương của mình, lại nhìn Hành Tung Bất Định bên cạnh, chẳng lẽ giữa trưa cậu ấy nghỉ ngơi không tốt? Hôm nay độ chính xác khi thả trận pháp của Hành Tung Bất Định không được chuẩn cho lắm, sao mà tất cả đều rơi lên người cậu vậy?

"Chỉnh đốn lại cho trận kế thôi nào! Hôm nay điểm tích lũy yêu ma ở dã ngoại vẫn chưa đạt mức tối đa, mọi người có muốn ra dã ngoại săn người không?" Gió Mát lại nói: "Mấy người bạn trên mạng của em nói, vừa nãy bọn họ nhìn thấy một đội Thiên Giới ở Thành Lạc Nhật, tụi mình đi đồ sát tụi nó nha?"

Túc Mạc nghe vậy thì sáng mắt lên: "Đi."

Vừa hay lúc này cậu thiếu chút điểm tích lũy, giết thêm vài người nữa là đủ.

Cơ mà, trận pháp sư bên cạnh đột nhiên nói: "Mới đánh xong ba phó bản, nghỉ ngơi một chút rồi hẵng đi."

Túc Mạc: "?"

Những đồng đội đang phấn khích chờ xuất phát: "Hả?"



V: Cái này gọi là ưu ái người nhà =)))


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận