Bất An Vu Thất


Dụ Tễ nằm rất lâu mới ngồi dậy.
Tóc cậu có chút rối loạn, Dụ Tễ vẫn cúi đầu, lẳng lặng ngồi thêm một chốc.

Ôn Thường Thế nhìn cậu mấy cái, cảm thấy khóe mắt cậu đã đỏ, có điều hắn không nhìn kỹ, nên cũng không thể chắc chắn.
Nói chung không khóc nữa là được rồi.
"Để ở đây cho cậu." Ôn Thường Thế chỉ chỉ điện thoại đặt trên bàn trà, nói với Dụ Tễ.
Dụ Tễ liếc về hướng bàn trà một cái, không lên tiếng.
Ôn Thường Thế thuận miệng hỏi cậu: "Mẹ cậu tên Dụ Ấu Di à?"
"Không liên quan đến anh." Mặt Dụ Tễ hơi ủ rũ, giọng khàn khàn, trộn lẫn âm mũi.
Dụ Tễ khóc xong môi càng đỏ, nhìn không còn mỏng như thế nữa, khi khép mở nói chuyện còn hiện ra màu nước.

Cậu không nhìn Ôn Thường Thế, nói tiếp: "Tôi biết anh không tin tôi."
Ôn Thường Thế xoay qua, nhìn chằm chằm gương mặt cúi gầm của Dụ Tễ, nhớ đến ban nãy là mình quá phận, nên không tiếp lời.
Dụ Tễ không chờ được lời đáp của Ôn Thường Thế, bèn đứng lên, cậu xoay người trông xuống Ôn Thường Thế, ánh mắt rất chắc chắn: "Anh đã đụng vào điện thoại của tôi đúng không? Vào cái hôm tôi quên mang điện thoại."
Ôn Thường Thế thu lại sắc mặt hòa hoãn một tí, đối diện với Dụ Tễ.
"Không cần không thừa nhận, tôi tra ghi chép dữ liệu rồi." Dụ Tễ âm trầm nói.
"Đụng rồi," Ôn Thường Thế dựa vào lưng ghế sô pha, hơi nâng cằm lên, thản nhiên thừa nhận, "thì sao?"
"Chẳng sao cả," Dụ Tễ nhỏ giọng, "nhưng thế thì giờ anh hẳn phải biết, tuy anh mất tích rồi, nhưng bên ngoài không có tí tin tức nào, thành phố Mậu vẫn là thái bình thịnh thế của anh như cũ."
"Là ai áp chế tin anh mất tích, tôi không rõ, tôi chỉ rõ một điều, đó là đợi đến cái ngày anh chết, cáo phó của anh sẽ ngợp trời trên các mặt báo."
"Phải không?" Ôn Thường Thế không bị Dụ Tễ làm tức giận, hắn tỉnh bơ hỏi vặn lại cậu, "Vậy theo cậu, tôi sẽ chết kiểu nào?"
"Chắc tôi care anh chết kiểu nào," Dụ Tễ hờ hững nói, "anh nghĩ anh có ích cỡ nào đối với tôi, tôi còn không phải anh giúp thì không được? Qua nửa tháng nữa, nếu anh vẫn không nhớ được gì, thì cút xéo khỏi nhà tôi."
Dứt lời, Dụ Tễ vớ lấy điện thoại trên bàn, đẩy cửa đi mất.
Ôn Thường Thế không biết Dụ Tễ đi đâu, nhưng Dụ Tễ lại biết Ôn Thường Thế chả đi đâu được, nên rất thoải mái để hắn ở nhà.
Tám, chín giờ tối, Trương Uẩn Chi đến.

Lúc Trương Uẩn Chi mở cửa, Ôn Thường Thế đang nhàm chán chơi bài trong phòng khách.

Nghe thấy động tĩnh, Ôn Thường Thế không chắc là ai, vốn định trốn trước, nhưng lại nghe Trương Uẩn Chi đứng ở cửa hô: "Tiểu Dụ, tới mau!"
Ôn Thường Thế đi qua xem thử, hóa ra Trương Uẩn Chi đem một cái máy chơi game mới đến cho Dụ Tễ, còn có một cái thùng lớn bị niêm phong, loạng chòa loạng choạng bưng vào.
"Cậu ấy ra ngoài rồi." Ôn Thường Thế nói.
Thân thể hắn không khỏe toàn bộ, không làm được việc chân tay, nên cũng đến không giúp Trương Uẩn Chi.
Trương Uẩn Chi khom lưng đặt hai cái thùng 1 lớn 1 nhỏ ở huyền quan, thở một hơi, nói: "Cứ để đây đi, để em ấy tự lấy."
Trương Uẩn Chi nhìn cây nạng Ôn Thường Thế đang chống, chìa tay gõ gõ mép nạng, hỏi Ôn Thường Thế: "Thế nào, nạng không tệ chứ?"
"Không tệ," Ôn Thường Thế theo Trương Uẩn Chi vào trong, nói, "nhưng mà có hơi ngắn."
Trương Uẩn Chi nhìn Ôn Thường Thế một cái, biện hộ thay cây nạng mình đưa: "Là anh cao quá đó được chưa."
"Không có ở nhà thật này." Trương Uẩn Chi đứng trong phòng khách, lia quánh bốn phía.
Từ khi nhặt được Ôn Thường Thế, Dụ Tễ cơ bản mất đi cuộc sống về đêm, không còn ăn chơi đàn đúm, đêm đêm sênh ca, mỗi lần Trương Uẩn Chi đến cậu đều ở nhà, giống y như bị cấm túc vậy.
"Tiểu Dụ đi đâu rồi?" Trương Uẩn Chi quay đầu sang hỏi Ôn Thường Thế.
Ôn Thường Thế xòe hai tay, trả lời: "Không biết."
"Ủa lạ," Trương Uẩn Chi đi đến cạnh quầy bar, ngồi xuống nói, "tự em ấy bảo tôi tối nay đem tới mà."
Ôn Thường Thế không nói Dụ Tễ có thể là bị mình chọc giận đi mất, hắn thuận miệng phụ họa: "Chắc quên rồi chăng."
"Lạ ghê." Trương Uẩn Chi định rót cho mình một cốc nước, ai dè Ôn Thường Thế đã cầm cốc, rót một cốc cho anh rồi đưa qua.
Trương Uẩn Chi trông vô tâm vô phế, nhưng trên thực tế vẫn rất cảnh giác.

Anh nhận cốc, nghi ngờ nhìn Ôn Thường Thế: "Sao hôm nay lại tự mình rót nước cho tôi?"
"Uẩn Chi," Ngón trỏ Ôn Thường Thế gõ gõ bàn, hỏi thẳng, "Dụ Tễ lấy họ mẹ?"
Trương Uẩn Chi nghe vậy thì đặt ly xuống, cảnh giác hỏi: "Sao vậy?"
"Hôm nay Dụ Tễ cõng đàn cello ra ngoài," Ôn Thường Thế không trả lời vấn đề của Trương Uẩn Chi, tiếp tục hỏi, "là đi gặp ai? Anh biết không?"
Lông mày Trương Uẩn Chi nhíu lại, dáng vẻ không muốn tiếp tục trò chuyện, Ôn Thường Thế cười cười, nói: "Có phải đi gặp ông ngoại không?"

Thoáng chốc, Trương Uẩn Chi nâng mắt, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Ôn Thường Thế biết mình đã đoán đúng, tiếp tục suy đoán: "Bố cậu ấy dùng ông ngoại uy hiếp cậu ấy, muốn cậu ấy liên hôn?"
"Liên hôn?" Trương Uẩn Chi cuối cùng cũng nói chuyện, anh kinh ngạc nhìn Ôn Thường Thế, giọng điệu đầy ngạc nhiên, "Liên hôn gì?"
Ôn Thường Thế nhún vai: "Anh không biết? Với một vị Chu tiểu thư."
"Chu..." Trương Uẩn Chi ngẫm nghĩ, chần chờ nói, "Không phải là Chu Bạch Lộ chứ."
Ôn Thường Thế lại nhún vai, Trương Uẩn Chi tựa như rất khó mở miệng, chậm rãi nói: "Không phải chứ, anh tôi cũng đang theo đuổi cô ấy nè.

Không được, tôi hỏi em ấy đã."
Trương Uẩn Chi lấy điện thoại ra gọi cho Dụ Tễ, một lát sau Dụ Tễ mới bắt máy, trong ống nghe lập tức truyền ra tiếng ồn ào và nhạc dance sập sình, ngay cả cách một quầy bar mà Ôn Thường Thế vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.

Trương Uẩn Chi đưa điện thoại ra xa chút, Dụ Tễ ở đầu dây bên kia lớn tiếng bảo: "Anh đợi chút.", sau đó cúp điện thoại trước.
Nửa phút sau, Dụ Tễ đến một chỗ yên tĩnh hơn, gọi lại cho Trương Uẩn Chi.
"Em đang ở đâu?" Trương Uẩn Chi hỏi Dụ Tễ.
"Đang chơi," Dụ Tễ bình thản nói, "còn đụng phải anh của anh nữa."
"Anh của anh?" Trương Uẩn Chi sửng sốt một chút, trực tiếp hỏi Dụ Tễ, "Bố em muốn em theo đuổi Chu Bạch Lộ hả?"
Dụ Tễ bên kia yên lặng vài giây, rồi thoáng buồn bực hỏi Trương Uẩn Chi: "Anh ở nhà em à? Ôn Thường Thế nói gì với anh rồi?"
Trương Uẩn Chi nhìn Ôn Thường Thế một cái, không phản bội hắn: "Chưa nói gì cả, không phải em bảo anh đến sao?"
Bên Dụ Tễ bỗng có tiếng con gái nói chuyện với cậu, Trương Uẩn Chi không nghe rõ cô ấy nói gì, chỉ cảm thấy âm sắc rất mềm mại.

Dụ Tễ bảo Trương Uẩn Chi chờ một chút, nói với cô gái kia: "Ừm, được, vậy anh đưa em về."
"Ai thế," Trương Uẩn Chi rất ít khi nghe thấy giọng nói nghiêm túc ôn nhu như vậy của Dụ Tễ, không nhịn được kháy cậu, "em nói chuyện như thế với Chu tiểu thư đó hả?"
Anh còn bắt chước cách nói chuyện của Dụ Tễ: "Ừm ~ được ~ vậy anh đưa em về."

Sắc mặt của Ôn Thường Thế bên cạnh xấu đau xấu đớn, Trương Uẩn Chi cũng không phát hiện.
"Cút," Dụ Tễ cười mắng Trương Uẩn Chi một tiếng, "em đưa em ấy về rồi sẽ về."
Nói xong thì cúp mất.
Trương Uẩn Chi lắc lắc điện thoại với Ôn Thường Thế, nói: "Đúng thật là Chu Bạch Lộ.

Giọng nói còn rất dễ nghe nữa."
"Ồ." Ôn Thường Thế hờ hững đáp.
Hơn một tiếng sau Dụ Tễ mới về đến nhà, cậu mở cửa thì phát hiện Trương Uẩn Chi và Ôn Thường Thế đang chơi Texas Hold'em.

Trương Uẩn Chi không biết ăn gian, vận may lại kém, thế nên thua rất thảm, toàn bộ tiền mặt trong ví đều chất trên bàn.
"Đang làm gì thế?" Dụ Tễ đi sang, ngồi trên tay vịn chiếc sô pha đơn Trương Uẩn Chi đang ngồi, khoác vai anh, cầm hai lá bài anh úp trên bàn lên xem thử, sau đó trực tiếp mở ra ném xuống bàn, "Bài nát thế này, còn chơi gì mà chơi."
Khóe mắt Dụ Tễ đã hết đỏ từ lâu, nhưng giọng nói vẫn hơi khàn như trước.

Trên người cậu toàn mùi thuốc lá, rượu và nước hoa, áo sơ mi mở ba khuy, lộ ra lồng ngực trắng nõn và xương quai xanh, tay áo xắn lên tận khuỷu tay, quần áo cũng rất nhăn.

Dụ Tễ cứ thế biến trở về một cậu công tử bất cần đời lần nữa.
Từ khi vào cửa đến giờ cậu vẫn chẳng thèm liếc Ôn Thường Thế lấy một cái, sắc mặt Ôn Thường Thế lại càng khó coi hơn.
"Tối nay em dẫn Chu tiểu thư đi club," Trương Uẩn Chi nói, trong lời nói tràn ngập ám chỉ, "vậy mà còn về sớm thế này?"
"Anh của anh dẫn đi, em đi chung với mấy đứa bọn Tiểu Cửu, đúng lúc đụng phải," Dụ Tễ nói, "em ấy không ở lại được, nên em đưa em ấy về trước."
"Đều đã đưa về nhà rồi." Trương Uẩn Chi quay đầu, cười trêu Dụ Tễ.
"Trương Uẩn Chi," Dụ Tễ đẩy đầu Trương Uẩn Chi, tựa như làm nũng mà mắng anh, "sao anh lại phiền thế chứ."
"Anh đem đồ của em tới rồi," Trương Uẩn Chi xếp gọn bài trên bàn, nói, "không có việc gì thì anh về đây, chốc nữa viết kỹ càng một tờ nói rõ chuyện của em và Chu Bạch Lộ, gửi đến hòm thư bệnh viện của anh."
"Anh đi chết đi," Dụ Tễ cười chỉ ra cửa, tiễn khách, "đi thong thả không tiễn."
Trương Uẩn Chi vừa ra khỏi cửa, trong nhà khôi phục sự lúng túng lúc chạng vạng, phảng phất nhiệt độ hạ thấp đến dưới 0 trong phút chốc.

Mặt Dụ Tễ lạnh xuống, xoay người muốn về phòng.
Nhưng Ôn Thường Thế đã kịp ngăn cậu lại trước khi cậu bước lên cầu thang, hắn chỉ vừa đến gần Dụ Tễ, Dụ Tễ đã vô thế phòng vệ.


Cậu ôm lấy cánh tay, nhìn Ôn Thường Thế không nói một lời.
"Lúc tối tôi chưa ăn." Ôn Thường Thế nói.
Biểu tình của Dụ Tễ ngưng một giây, hỏi ngược lại Ôn Thường Thế: "Anh chưa ăn mắc mớ gì đến tôi?"
Ôn Thường Thế ngăn không cho Dụ Tễ đi qua, Dụ Tễ lại không địch nổi Ôn Thường Thế, hai người cứ đứng đấy giằng co.
Qua một hồi, Dụ Tễ bực bội lại không thể làm gì đành mở miệng hỏi: "Anh có ý gì? Nói với tôi chưa ăn cơm tối lẽ nào là xem như đang cầu hòa với tôi?"
Ôn Thường Thế nhíu mày, không lên tiếng.
"Ôn Thường Thế," Sắc mặt Dụ Tễ vẫn khó coi như trước, nhưng không còn lạnh thế nữa.

Cậu lắc lắc đầu với Ôn Thường Thế, cảm thấy giận dỗi với loại người này chả có ý nghĩa gì, "người bình thường chúng tôi muốn bỏ qua một chuyện, bên sai ít nhất sẽ nói một câu xin lỗi."
Ôn Thường Thế nhìn xuống Dụ Tễ từ trên cao, vẻ mặt khiến người ta không thể phỏng đoán, gợi cho Dụ Tễ nhớ về đêm hôm đó khi Ôn Thường Thế hỏi Thiệu Anh Lộc có phải thiếu kích thích hay không.
Ôn Thường Thế hoàn hảo không chút tổn hại kia, cao không thể với tới hơn bây giờ nhiều.
Đương nhiên, bây giờ nghèo rớt mồng tơi rồi, nhưng thái độ cũng đủ cao không với tới.
Dụ Tễ biết cái nết Ôn Thường Thế không thể nào xin lỗi mình, thôi thì giận cũng giận rồi, chả thèm so đo với hắn nữa.

Cậu định vòng qua người Ôn Thường Thế, ai dè Ôn Thường Thế lại chìa tay ngăn cậu nữa.
"Anh làm gì đấy?" Dụ Tễ đẩy cánh tay Ôn Thường Thế một cái, vẫn đẩy không được như trong dự liệu.
Ôn Thường Thế trở tay giữ lại cổ tay Dụ Tễ nhưng không dùng lực.

Hắn nhìn Dụ Tễ ít nhất 3 phút, nhìn đến trống ngực Dụ Tễ đều trở nặng, mới nói với Dụ Tễ: "Xin lỗi."
Dụ Tễ giật mình.
Ôn Thường Thế buông cậu ra, không nói xin lỗi lần hai.

Hắn đợi Dụ Tễ trả lời, nhưng Dụ Tễ vẫn rề rà không nói tiếng nào, hắn chợt hơi mất kiên nhẫn, nói với cậu: "Lúc tối tôi chưa ăn cơm."
"Ồ." Dụ Tễ phục hồi tinh thần, gật gật đầu, cậu lùi về sau một bước, ngơ ngác đi vào phòng bếp.

Lòng nói Ôn Thường Thế này, mới không ăn cơm tối mà đã đói đến mất quyền nhục nước rồi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận