Bất Hủ Thần Vương

Là gia tộc chưởng khống giả, trong nháy mắt cảm xúc kích động của lão thái thái nhanh chóng qua đi, rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh, hạ lệnh:

- Chuyện hôm nay, nếu không có Thương Khung cùng Thanh Sương an bài, Nhậm thị gia tộc ta dĩ nhiên phúc diệt. Nhậm thị gia tộc, thưởng phạt rõ ràng. Thương Khung, ngày mai ngươi đi tàng kinh các, bất luận võ điển gì trong gia tộc, ngươi đều có tư cách tu luyện. Mặt khác, với tư cách diễn võ quán quân, ngươi cũng có tư cách đi dược phòng chọn một phần Linh dược. Lương tháng một mạch của ngươi, đề thăng gấp bội!

Nhậm Thương Khung đã sớm dự liệu hết thảy, cung kính nói:

- Tôn nhi tạ Tổ Mẫu đại nhân ban thưởng.

Nhậm Tinh Hà vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt, đứng ở sau lưng Nhậm Thương Khung cười toe toét, cười đến không ngậm miệng được.

Thu thị giờ phút này hạnh phúc lau nước mắt. Dù trong mộng, cũng chưa từng nghĩ đến, danh tiếng nhi tử hôm nay lại lớn như vậy, vì gia tộc làm ra cống hiến to như vậy.

Ban thưởng và vân vân, Thu thị cũng không để trong lòng. Nhưng ánh mắt lão thái thái nhìn Nhậm Thương Khung, cùng với trước hoàn toàn bất đồng, hiển nhiên là xuất hiện biến hóa long trời lở đất.

Này mới là trọng yếu nhất.

Sau khi Lão thái thái tuyên bố ban thưởng, ánh mắt lướt qua mỗi một tộc nhân, thản nhiên nói:

- Các ngươi còn có người nào cảm thấy lão thân ban thưởng không thoả đáng?

Nói đùa gì vậy?

Không nói Nhậm Thương Khung trong đêm nay ngăn cơn sóng dữ, chỉ cần đạt hai giải quán quân kia, cũng đủ để cho hắn đạt được những phần thưởng này.

Lão thái thái ban thưởng như thế, kỳ thật vẫn có chút keo kiệt.

Nếu như phần ban thưởng này còn có người không phục, cái kia chính là cố ý bới móc.

- Chuyện hôm nay, cũng cho chúng ta nhìn rõ ràng một chuyện … Nhậm thị gia tộc tại Vân La Thành, nguyên một minh hữu cũng không có.

Lão thái thái ngữ khí trầm trọng.

Nhìn khách mời nhanh chóng rút lui, đủ chứng minh điểm này.

Trong lòng tất cả tộc nhân đều âm thầm gật đầu, chẳng những không có minh hữu, bên trong những khách mời kia, chỉ sợ có một nửa là hả hê.

Lão thái thái thấy mọi người biểu lộ nghiêm túc, ngược lại cũng không có tiếp tục nói hết, phân phó nói:

- Mệnh lệnh phòng bếp, một lần nữa chuẩn bị yến hội. Khách mời rời đi, một nhà chúng ta, còn phải ăn cơm đúng không? Quản hắn quậy trời long đất lở như thế nào, chỉ cần còn có ta, hừ hừ, muốn nhằm vào Nhậm thị gia tộc ta, cũng không có dễ dàng như vậy.

Đừng nhìn lão thái thái là nữ lưu, chưởng quản gia tộc ba mươi năm, đều có một cổ khí độ cường giả, khẩu khí bướng bỉnh này, làm cho Nhậm Thương Khung lông mày dãn nhẹ, nhoẻn miệng cười.


Lão thái thái quả nhiên vẫn là lão thái thái, bề ngoài mặt mũi hiền lành, bên trong thực chất rất dũng mãnh nhanh nhẹn, cũng không có vì tuổi lớn mà mất hùng tâm.

Trận yến hội này, mọi người ăn không biết ngon, qua loa lấp đầy bụng, đều lấy một bụng tâm sự, ly khai về phủ đệ của mình.

Lão thái thái lại nói:

- Thanh Sương, Thương Khung, hai người các ngươi lưu lại.

Những người khác tự nhiên biết rõ, lão thái thái khẳng định phải một mình hỏi bọn hắn một chút, cũng đều thức thời cáo từ.

Nhậm Tinh Hà dìu Thu thị, liếc nhìn Nhậm Thương Khung.

Lão thái thái ngược lại rất hiểu lòng người:

- Tinh Hà, dìu mẹ ngươi ngồi xuống đi. Tại đây không có người ngoài.

Nghe xong lời này, Nhậm Tinh Hà đại hỉ. Lão thái thái một câu "Tại đây không có người ngoài", cho thấy thái độ phi thường rõ ràng.

Ánh mắt Lão thái thái xuất hiện một tia từ sắc khó được, nhìn qua Thu thị, gật đầu:

- Tiểu Vận, Đông Lưu năm đó cưới ngươi, quả không có lấy sai. Rất tốt, ngươi vì Nhậm thị gia tộc sinh ra một hảo nhi tử như vậy, công lao không nhỏ.

Thu Vận nghe được lão thái thái ca ngợi, không khỏi có chút khẩn trương:

- Đây đều là Nhậm thị tổ tiên tích đức, con... con không có công lao gì.

Lão thái thái tâm tình rất tốt, cười nói:

- Tốt, tốt. Thanh Sương, hiện tại có thể đem tình huống nói rõ ràng ra đi?

Nhậm Thanh Sương gật đầu nói:

- Vâng, Tổ Mẫu đại nhân. Chuyện là như vầy...

Lập tức, Nhậm Thanh Sương từ chuyện Nhậm Thương Khung đến nhà vào ngày đó, từng chi tiết, một năm một mười toàn bộ nói ra, từng chuyện đều giảng giải rành mạch.

Tuy trước kia đã nghe Nhậm Thương Khung giảng giải một lần. Nhưng rất nhiều chi tiết tỉ mĩ lại biết không nhiều lắm. Nghe Nhậm Thanh Sương nói kỹ càng như thế, mới biết được, nguyên lai hết thảy mọi chuyện, tất cả đều từ Nhậm Thương Khung bố trí. Nhậm Thanh Sương chỉ là phụ trách phối hợp chấp hành mà thôi.

Lão thái thái tại thời khắc này, tâm tình hiện lên nhiều cảm xúc phức tạp.

Ánh mắt thâm ý nhìn chằm chằm vào Nhậm Thương Khung, đứa cháu này, quả nhiên làm cho nàng nhìn lầm.


Mặc dù nàng yêu nhất chính là đứa con thứ ba Nhậm Đông Lưu, thiên phú siêu tuyệt, nhưng luận mưu trí, luận lòng dạ, tựa hồ cũng không bằng Tôn nhi Nhậm Thương Khung này ah.

Điều này chẳng lẽ chính là trong truyền thuyết trò giỏi hơn thầy?

Sau nửa ngày, lão thái thái đột nhiên hỏi:

- Thương Khung, lai lịch tin tức này, thật sự không thể nói sao?

Nhậm Thương Khung khom người nói:

- Tổ Mẫu đại nhân, Tôn nhi thực không thể nói. Nhưng Tôn nhi có thể cam đoan, lai lịch tin tức này, tuyệt đối sẽ không gây bất lợi cho Nhậm thị gia tộc ta!

Lão thái thái cũng biết, đã Tôn nhi đã đáp ứng người ta không nói, cũng biết không nên hỏi tới nữa. Kỳ thật nàng đâu biết rằng, Nhậm Thương Khung không thể nói, không phải bởi vì muốn giữ lời hứa, mà là tin tức này căn bản là đến từ trí nhớ trước khi trọng sinh.

Sự tình nghe rợn người này, làm sao có thể mở miệng?

Đây là một đại bí mật, ai cũng không có thể chia xẻ.

Lão thái thái nhanh chóng đổi đề tài, cười nói:

- Việc này, quả nhiên là song hỷ lâm môn. Thương Khung, đại đạo hạt giống của ngươi thức tỉnh, hôm nay đã là võ đạo Trúc Cơ đệ ngũ trọng rồi hả?

- Đúng vậy, Tổ Mẫu.

- Tốt, tốt, tốt!

Lão thái thái thoải mái nở nụ cười, kêu liền ba tiếng tốt, còn có chút chưa thỏa mãn:

- Rất tốt, Thương Khung, nếu như ngươi chỉ thức tỉnh đại đạo hạt giống, lão thân cũng sẽ không thoải mái như thế. Nhưng ngươi có thể bố trí một thế cục như thế, ẩn nhẫn không phát, bậc này tu dưỡng cùng lòng dạ, cho dù là phụ thân ngươi năm đó, cũng không thể bằng. Điểm này, sau này trên đường võ giả của ngươi, sẽ ít chông gai hơn.

Chỉ có thiên phú, không có lòng dạ, cho dù là thiên tài, cũng khó đi xa. Mà Nhậm Thương Khung tại lúc này biểu hiện tỉnh táo, mới là chỗ lão thái thái mừng rỡ nhất.

Nhậm Thương Khung biết rõ lão thái thái tâm tình đang vui, lập tức rèn sắt khi còn nóng:

- Tổ Mẫu đại nhân, Tôn nhi còn có một sự tình bẩm báo.

- Ân, phải chăng cùng với mười hai tên kia có quan hệ?

Nhậm Thương Khung thấy lão thái thái nhìn rõ mọi việc, cũng không giả bộ ngớ ngẩn, gật đầu nói:


- Đúng vậy.

- Nói như vậy, một nhóm người kia, là ngươi an bài?

Lão thái thái càng thêm hiếu kỳ.

- Đúng vậy. Tôn nhi lường trước trong đêm tối, rất khó có thể toàn bộ tiêu diệt bọn chúng trong trang viên, tất nhiên sẽ có một ít cá lọt lưới. Vọt tới đường lớn, nếu như bọn hắn theo đại đạo chạy trốn, bị đuổi kịp khả năng rất lớn. Tôn nhi quan sát địa hình, cảm thấy bọn hắn tất nhiên sẽ hướng mảnh rừng rậm kia chạy trốn. Bởi vì, cơ hội trốn chạy trong rừng rậm dù sao cũng cao hơn, hơn nữa rừng rậm có thể làm cho liên nỏ của chúng ta mất đi tác dụng...

Lão thái thái biểu lộ hết sức sinh động, cười nói:

- Bởi vậy, ngươi an bài nhân thủ, tại đó ôm cây đợi thỏ. Ha ha, đặc sắc! Thương Khung, ngươi đặt một quân cờ này, rất hay! Bất quá lão thân ngược lại là hiếu kỳ, nhóm người này, ngươi là từ chỗ nào triệu tập đến?

Nhậm Thương Khung trước đây cũng không phải là người phụ trách của gia tộc, căn bản không có tư cách triệu tập nhân thủ. Còn nữa, nếu như là người của gia tộc, đã sớm đi ra gặp nhau. Mà không phải là ẩn vào trong rừng rậm.

Nhậm Thương Khung biết đã là lúc nói rõ.

- Tổ Mẫu đại nhân, một nhóm người kia, là Tôn nhi đứng ra mời Bắc Cung tộc trưởng an bài.

Lời vừa nói ra, sắc mặt lão thái thái đột nhiên biến đổi, động dung nói:

- Bắc Cung Vũ?

- Đúng vậy.

Tựa hồ phản ứng của lão thái thái, đều nằm trong dự đoán của Nhậm Thương Khung.

Lão thái thái trầm ngâm nửa ngày, lúc này mới khẽ thở dài:

- Đây rốt cuộc lại là chuyện gì xảy ra? Ngươi khi nào thì cùng Bắc Cung Vũ kéo lên quan hệ? Mấy ngày trước, ta nghe được tin đồn nói Bắc Cung Vũ mưu đồ Nguyệt Hoa Huân Chương của ngươi, tính lừa gạt ngươi, có chuyện này không?

Nhậm Thương Khung mỉm cười nói:

- Tổ Mẫu đại nhân, tin đồn nửa thật nửa giả, đều không chính xác. Tôn nhi sở dĩ có thể mượn được lực lượng của Bắc Cung Vũ, là vì Bắc Cung gia tộc thiếu Tôn nhi một cái nhân tình.

- Hả?

Lão thái thái lập tức hứng thú. Bắc Cung gia tộc thiếu tiểu tử này một cái nhân tình?

Nhậm Thương Khung cũng không giấu diếm:

- Chỉ vì Tôn nhi cơ duyên xảo hợp, giúp Bắc Cung Dao thức tỉnh đại đạo hạt giống.

Đại đạo hạt giống của Bắc Cung Dao, vẫn là chủ đề đứng đầu Vân La Thành. Lão thái thái nghe vậy, cũng giật mình không nhỏ.

- Ngươi như thế nào giúp nàng thức tỉnh đại đạo hạt giống?

Lão thái thái càng nghe càng cảm thấy thần kỳ.


Đợi Nhậm Thương Khung giải thích xong, lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương hai mặt nhìn nhau, đều có một loại cảm giác dở khóc dở cười.

- Nói như vậy, ngươi cống hiến Thất Tinh Tử Quang Mai, chính là lừa từ Bắc Cung gia tộc sao?

Lão thái thái tựa hồ thấy Tôn nhi của mình quá xảo quyệt, khi nói xong lời này, mang theo vài phần yêu thương vui vẻ.

Nhậm Thương Khung cười hắc hắc:

- Đó chỉ là thù lao thêm vào mà thôi.

Lão thái thái cười ha hả:

- Tốt, quả thực rất tốt. Thương Khung a, một quân cờ này của ngươi, ẩn dấu rất sâu. Rất tốt, ngươi làm vô cùng tốt.

Nhậm Thương Khung biết rõ thời cơ chín muồi, cẩn thận từng li từng tí góp lời nói:

- Tổ Mẫu đại nhân, Bắc Cung tộc trưởng cũng là người biết điều, hắn hôm nay muốn cùng Nhậm thị gia tộc chúng ta kết làm minh hữu...

Trước kia trên yến tiệc, những khách mời kia không quan tâm tới sự sống chết của Nhậm thị mà bỏ đi, làm cho lão thái thái rất tức giận. Minh hữu...

Hai chữ này, kích thích thần kinh lão thái thái. Thật lâu, lão thái thái nhẹ nhàng gật đầu:

- Thương Khung, chuyện này ngươi xem rất thấu triệt, cũng nhìn rất xa. Đợi thời cơ chín muồi, lão thân tự mình gặp Bắc Cung tộc trưởng.

Nhậm Thương Khung đại hỉ:

- Như thế không có thể tốt hơn nữa. Chúng ta mạnh mẽ liên thủ, tương lai vị trí tại Vân La Thành, sẽ càng thêm vững chắc!

- Ân, việc này không nên đánh rắn động cỏ. Trước khi tìm ra được nội ứng bên trong gia tộc, ai cũng không được tiết lộ ra ngoài.

Lão thái thái ra lệnh.

Nhậm Thanh Sương oán hận nói:

- Tên nội gián này nhất định phải tra, sau khi tìm ra, sẽ dùng gia pháp xử trí. Phản bội gia tộc, phải chịu tam đao sáu lổ mà chết!

Nhậm Thương Khung lại nói:

- Tỷ, việc này không nên nóng vội. Tiểu đệ tại đây còn có một kế hoạch, mời Tổ Mẫu cùng tỷ tỷ cân nhắc một chút.

- Thương Khung, ngươi nói đi.

Lão thái thái bây giờ đối với mưu kế của Nhậm Thương Khung, cảm thấy hứng thú vô cùng.

- Mười hai tên tù binh bị bắt giữ kia, nhất định phải tra tấn. Thẳng đến khi tra ra nội ứng mới thôi. Bất quá, hết thảy phải âm thầm tiến hành, dù khi tra ra nội ứng, cũng phải nghiêm khắc giữ bí mật. Chúng ta phải tìm hiểu nguồn gốc, phải biết được kẻ sau màn rốt cuộc là ai muốn đối phó Nhậm thị gia tộc chúng ta. Sau đó âm thầm đả kích. Chỉ cần chúng ta không có thông báo hung thủ, đối phương nhất định sẽ mất cảnh giác...

Hai mắt Lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương lập tức sáng ngời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận