Bệnh Chiếm Hữu

Editor: Sel

Thời Ôn xấu hổ, trừng mắt liếc anh một cái, lại không có một chút gì gọi là "tức giận".

Trần Trì cũng không nghĩ làm cái gì, hơn nữa anh cảm thấy ban ngày làm chuyện đó không thích hợp.

"Chúng ta ngủ đi." Anh vẫn có chút mệt, thật sự 7 năm qua chưa có một đêm nào anh ngủ yên giấc.

Thời Ôn nhìn ra anh buồn ngủ cùng mệt mỏi, sờ sờ lông mày của anh, ôm lấy anh.

Lần này ngủ thẳng đến buổi chiều.

Thời Ôn ngủ nhiều đến nỗi cả người xụi lơ, cô vặn vẹo thân mình, duỗi eo, thoải mái mà rầm rì một tiếng. Sau đó lập tức che miệng lại, hoảng sợ mà nhìn về phía Trần Trì.

Trần Trì đối diện ánh mắt của cô, chậm rì rì nói: "Ở trong mắt em thì anh là lưu manh à?"

Thời Ôn cũng cảm thấy bản thân mình như vậy có chút tự luyến.

Cô cào cào cánh tay anh, nói: "Không phải anh lưu manh, là em tự luyến."

Trần Trì vốn đang muốn nói "Thật ra ở trước mặt em anh chính là lưu manh" cuối cùng đành nuốt vào trong bụng.

Anh xoa xoa tóc của cô.

Thời Ôn: "Em đói bụng."

Nghe vậy, Trần Trì liền chống thân thể nhổm lên, "Để anh làm thức ăn cho em."

"Trong nhà không còn đồ ăn."

Thời Ôn sửa lại tóc, vài sợi bị cánh tay anh đè nặng, cô hít hà một hơi, anh lập tức dịch cánh tay sang một bên, xoa da đầu của cô.

"Nhà anh còn thức ăn không?" Thời Ôn lại hỏi.

Trần Trì vuốt tóc cô, biểu tình chuyên chú, nghĩ nghĩ nói: "Chúng ta đi ra ngoài mua đồ ăn đi."

Mắt Thời Ôn sáng ngời, "Vậy chúng ta đến chợ mua đồ ăn đi anh, ở đấy cái gì cũng có!"

Ngũ quan Trần Trì nhu hòa, "Thường xuyên đi mua đồ ăn?"

Thời Ôn gật đầu.

Anh lại ôm chặt lấy cô.

Trần Trì nghĩ đến bảy năm qua, mỗi một năm mỗi tháng mỗi một ngày mỗi một giờ, những chuyện có thể cùng cô làm có quá nhiều, có bao nhiêu thì anh cũng không biết.

Anh để ý.

Nhưng tương lai còn dài. Bọn họ sau này còn có rất nhiều bảy năm nữa.

......


Bây giờ đã là buổi chiều, ánh mặt trời cũng bị mây che khuất, độ ấm thích hợp lại dễ chịu.

Trần Trì cầm lấy tay Thời Ôn, hai người chậm rì rì đi bộ.

Thời Ôn nghĩ muốn mua thức ăn cũng phải mất chút thời gian, tốt nhất nên ăn gì đó trước để lót bụng.

"Muốn ăn bánh cải nhân thịt không?" Trần Trì đột nhiên hỏi.

Ven đường có một quán ăn nhỏ, được ngăn lại bằng một cái cửa kính. Thời Ôn nhớ rõ buổi sáng nào cũng có rất nhiều người tới mua, vài lần cô muốn nếm thử, cuối cùng bởi vì có quá nhiều người xếp hàng mà đành từ bỏ.

Lúc này không sớm cũng không muộn, cũng chỉ có vài người xếp hàng.

Thời Ôn cười gật đầu.

Trần Trì dắt cô qua. Thời Ôn ngửa đầu xem biển quảng cáo, có thể thêm nguyên liệu mà mình thích.

"Em muốn bỏ thêm trứng vịt." Cô nghiêng đầu nhìn anh, "Anh muốn bỏ thêm cái gì?"

"Giống em." Một tay của anh dắt tay Thời Ôn, một tay còn lại đang vuốt tóc cho cô.

Thời Ôn phát hiện Trần Trì rất thích nghịch tóc của mình.

"Ăn thôi!" Đôi mắt Thời sáng lấp lánh, nghiễm nhiên là rất vừa lòng.

Bánh rất lớn, Thời Ôn hai tay ôm lấy cẩn thận ăn, Trần Trì lại chuyển qua ôm eo cô.

Trần Trì ăn cái gì cũng giống y hệt với trước kia, rất an tĩnh cũng rất nhanh.

Đi đến chợ bán thức ăn, Trần Trì cũng đã ăn xong, vừa lúc đem đồ thừa ném vào thùng rác. Thời Ôn vẫn còn đang nhai, ngạc nhiên nhìn anh, "Sao anh ăn nhanh quá vậy? Ăn là một chuyện quan trọng cho nên phải từ từ chứ."

Trần Trì cười, "Ăn mà là chuyện quan trọng cái gì?"

"Ăn đương nhiên là chuyện quan trọng rồi."

Anh xoa nhẹ eo cô, thuận miệng hỏi, "Vậy còn một chuyện quan trọng nữa là gì?"

Thời Ôn nhìn nhìn eo của mình, lại liếc thấy mắt đào hoa của anh hơi nhếch lên, cảm thấy anh đang ám chỉ điều gì đó.

Đúng là tên lưu manh.

Nhiệm vụ chọn đồ ăn giao cho Trần Trì, Thời Ôn ở một bên gặm bánh.

Cảm giác lúc này thật kì diệu.

Trước nay cô không hề nghĩ tới sẽ có một ngày mình với anh cùng đi dạo chợ.

Trên người Trần Trì luôn có một loại khí chất, cảm giác ngăn cách với người ngoài, thanh lãnh lại đạm mạc. Khí chất này ở thời anh còn niên thiếu đã xuất hiện, chỉ là lúc đó hơi thở âm lãnh cùng trầm thấp của thiếu niên càng mạnh mẽ hơn.

Hiện giờ hơi thở của thiếu niên đã bị sự thành thục của một người đàn ông thay thế, đã không còn vẻ âm u như trước kia, bây giờ anh tuy xa cách lạnh nhạt nhưng lại vô cùng lễ phép biết điều.

Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản màu xám, tóc tùy ý rũ xuống, mắt kính tơ vàng đặt trên sống mũi, từ làn da trắng trẻo đến ánh mắt đạm nhiên của anh, nhìn qua không giống người sẽ xuất hiện ở con phố sầm uất này.


Thời Ôn lúc này mới cảm thán uy lực của thời gian.

Bảy năm rốt cuộc là bảy năm.

Cô bỏ lỡ anh mười chín tuổi, hai mươi tuổi...... Nhiều năm như vậy.

Làm thế nào cũng không thể bù đắp được 7 năm xa cách ấy.

Thời Ôn sửa sang lại túi bánh cải khô, nghĩ thầm, ngẫu nhiên quay đầu lại nhìn một cái, sau đó càng thêm quý trọng nhau của hiện tại.

Thời Ôn được ý nghĩ này an ủi, cảm giác trống vắng trong lòng cũng lắng xuống, cô dán vào người anh, mềm mại nói: "Em muốn ăn súp lơ."

Trần Trì bị giọng nói mềm mại này của cô khơi mào thần kinh. Thanh âm nũng như thế khiến cả tâm cả thân của anh đều ngứa ngáy.

Chợ bán thức ăn rất lớn, chia thành ba khu vực. Một khu bán rau quả, đi qua một cổng vòm lớn chính là khu bán thuỷ sản.

Thời Ôn không thích đi đến đó, chỗ ấy rất ướt, mặc kệ cô mang kiểu giày nào, chỉ cần đi vào đó là sẽ dính bẩn.

Trần Trì nhìn đôi giày màu trắng trên chân Thời Ôn, nói: "Anh đi mua một ít tôm hùm, em đợi ở đây một lát, anh sẽ cố gắng ra nhanh."

Thời Ôn ngó xuống giày thể thao của anh, "Ở đây trơn lắm, anh cẩn thận không ngã."

Trần Trì bị biểu tình lo lắng của cô chọc cười, xoa nhẹ tóc cô, "Không sao đâu."

"Vậy anh mau mang túi thức ăn cho em xách đi."

Vừa rồi hai người đã mua mấy túi đồ ăn.

"Không cần." Trần Trì nói, quyết đoán xoay người đi vào khu bán thuỷ sản.

Thời Ôn có chút lo lắng, cảm thấy anh đang tiêu sái ung dung thế kia thể nào cũng ngã.

Không đến mười phút, Trần Trì đã trở lại. Thời Ôn đem anh từ trên xuống dưới nhìn một lượt.

Trần Trì xách theo một túi tôm hùm, thấy thế nói: "Cho rằng anh sẽ ngã à?"

Thời Ôn muốn cầm mấy túi tiếp thức ăn, lại bị anh tránh thoát.

Vài lần cô muốn xách giúp anh, để anh hiểu rõ, có một số việc cô cũng có thể làm.

"Anh xách được. Mấy thứ này anh chỉ cần dùng 1/10 sức lực cánh tay của anh thôi."

Thời Ôn còn không kịp trả lời, hai nữ sinh phía trước bật cười, tiếng cười vô cùng khoa trương. Hai người cùng nhau che miệng, chế giễu quay đầu lại, sau khi nhìn thấy Trần Trì liền sửng sốt.

Thời Ôn cảm thấy, mặc kệ là khi nào, Trần Trì đều có thể khiến cô khắc sâu cảm nhận "Bạn đẹp thì bạn đúng".

Chỉ cần bạn đẹp, bạn nói cái gì cũng đúng, cái gì cũng đáng tin.


Trần Trì không thèm để ý hai nữ sinh phía trước, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Thời Ôn, cảm thấy cô đã nhớ kỹ chuyện này, lại mở miệng hỏi một vấn đề mà anh rất để ý: "Lúc trước em hay trượt chân ngã lắm à?"

Thời Ôn lấy lại tinh thần, "Không có. Chỉ hoei trơn thôi ạ, nhưng mà mỗi lần đều được người bên cạnh đỡ được hoặc là em vịn lấy người ta, sau đó mới đứng vững."

Bước chân của Trần Trì hơi khựng lại, biểu tình không thay đổi, "Ồ, ai đỡ em?"

"Không phải đến cái này anh cũng để ý chứ?." Thời Ôn bật cười.

Hai người đã đi ra khỏi chợ bán thức ăn, ánh dương chạng vạng dừng ở trên người cô, anh vừa vặn nhìn thấy cô cười, cảm xúc nào đó bỗng nhiên phai nhạt.

"Chỉ là người qua đường, ngay cả mặt em cũng không nhớ rõ."

Trần Trì bỗng nhiên nghiêm túc, "Chỉ là anh suy nghĩ, nếu lúc đó anh ở bên em thì tốt rồi."

Trong lòng Thời khẽ run, câu lấy cánh tay anh, "Vậy về sau thường xuyên cùng nhau đến đây đi."

Ánh mắt Trần Trì sâu thẳm.

Hai người đi về phía trước, Thời Ôn đột nhiên "a" một tiếng, "Bây giờ anh là ông chủ lớn, công việc nhất định rất bận."

Anh không thèm để ý mà nói: "Lúc nào anh cũng có thời gian để bên em hết."

"Vậy còn công việc của anh thì vứt đâu?" Âm cuối của cô hơi nâng, bỗng nhiên nhớ tới anh đã nửa ngày không đến công ty, "Cả nưa ngày hôm nay anh không làm việc, chuyện công ty tính sao bây giờ?"

Anh cũng không gạt cô, "Buổi tối làm."

"Như vậy còn không phải làm suốt đêm à?"

Trần Trì không trả lời.

Trong lòng Thời Ôn đột nhiên khó chịu, cô luôn nghĩ lại những chuyện cũ, để ý vài chuyện, kể cả việc lớn hay việc nhỏ cô đều sẽ nhớ kĩ.

Tỷ như, nhiều năm như vậy, anh rốt cuộc đã giày vò bản thân mình như thế nào?

"Anh mà còn như vậy thì sinh hoạt của anh sẽ rất loạn. Về sau ban ngày không cần ở cùng em, tan làm cũng đừng đi đón em, dù sao em trốn cũng không thoát."

"Không có việc gì."

Cô bất mãn, buột miệng thốt ra: "Tăng ca hết cả buổi tối, em đây chỉ muốn ở cùng anh buổi tối thôi?"

Bước chân Trần Trì khựng lại.

Thời Ôn cũng kịp nhận ra mình vừa nói gì. Má cô nóng bỏng, nhưng cũng không quay mặt đi mà nhìn chằm chằm cổ áo của anh.

"Anh đúng là nên phân chia thời gian cho tốt." Trần Trì nghiêm trang nói.

Cơm chiều làm ở nhà Trần Trì. Thời Ôn ngồi ở trên sô pha xem anh nấu cơm.

Trần Trì nấu cơm có trình tự của chính mình, động tác rất nhanh, khiến cô giống như đang xem một chương trình nấu ăn trên TV.

Bỏ tôm hùm vào nồi sau đó là gia vị.

Đôi mắt Thời Ôn phát sáng.

Tôm hùm đất xào cay nhất định ăn rất ngon.

Thời Ôn ngồi ở trước bàn ăn, nhìn mâm tôm hùm đất, khẳng định gật gật đầu.

Màu sắc lẫn hương vị đều đầy đủ cả.


"Thơm quá, giống như ở ngoài quán vậy." Thời Ôn đeo găng tay dùng một lần lên.

Trần Trì giúp cô đeo nốt tay còn lại, nhàn nhạt nói: "Về sau đừng ăn bên ngoài, không vệ sinh. Muốn ăn tôm hùm đất thì nói với anh."

Thời Ôn nhớ tới lần đó Sở Bách mang tôm hùm đất đến, nhẹ nhàng cười.

Cơm nước xong, Thời Ôn thúc giục Trần Trì nhanh nhanh làm việc, lăn lộn làm nũng mấy lần, Trần Trì miễn cưỡng đi vào thư phòng.

Thời Ôn dọn dẹp phòng bếp.

Hai năm qua cô cùng Nhạc Cẩm lúc rảnh rỗi sẽ thay phiên nhau nấu cơm, người còn lại sẽ dọn dẹp bếp núc.

Lau dọn sạch sẽ xong, Thời Ôn nhớ tới trong nhà còn dưa hấu, đã để vài ngày rồi.

Chờ Thời Ôn ôm quả dưa hấu lớn đi ra khỏi cửa nhà mình, đã thấy Trần Trì dựa vào khung cửa đối diện, không biểu tình mà nhìn chằm chằm cô ở bên này.

Thời Ôn dùng chân đóng lại cửa, đèn tự động ngoài hành lanh sáng lên, cô bị anh nhìn đến nỗi chột dạ, "Em chỉ về nhà lấy dưa hấu thôi."

Đang nói chuyện, anh đã đi tới cầm lấy dưa, đi vào trong nhà.

Thời Ôn theo sau anh đóng cửa lại, nhìn bóng dáng thon dài của anh.

"A......" thanh âm của cô thực nhẹ.

Đúng vậy, anh thật dính người.

Anh siêu cấp dính người.

Thời Ôn sờ sờ tóc.

Không phải so với trước kia còn dính người hơn nữa chứ?

Trần Trì cắt dưa xong, Thời Ôn nhìn thấy thành phẩm, cẩn thận làm dịu bầu không khí mà cười tủm tỉm nói: "Em cắt còn đẹp hơn anh."

Anh không chút để ý hỏi: "Đẹp lắm sao?"

"Em dùng dụng cụ để cắt mà, hình gì cũng có, siêu cấp đáng yêu luôn."

Anh ngồi xuống sô pha, đem đĩa dưa hấu để lên bàn pha lê, "Đáng yêu bằng em không?"

Thời Ôn cứng miệng.

Anh dựa vào sô pha, mắt đào hoa gợn sóng lưu chuyển, đuôi mắt mang bỡn cợt cùng ngả ngớn.

Thời Ôn ý vị thâm trường đối diện với ánh mắt của anh, nói: "Không, anh đáng yêu hơn."

Trần Trì: "......"

Thời Ôn cảm thấy biểu tình của anh lúc này rất thú vị, thiếu chút nữa đã bật cười thành tiếng.

Nụ cười mới từ khóe miệng tràn ra, di động trong túi đột nhiên vang lên.

Thời Ôn lấy ra.

Đúng là cái gì nên tới cũng sẽ tới

—— Chị gái

Thời Ôn nhìn Trần Trì, nhấn nghe.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui