Bị Ông Lớn Điên Cuồng Theo Đuổi Sau Khi Xuyên Sách

Hứa Thiện Ý rất kinh ngạc: “Chu Cận? Sao cậu lại ở đây?”

“Đi ngang qua.” Chu Cận không giải thích nhiều, nói xong anh xuống xe máy, lấy nón bảo hiểm đi về phía cô.

Hứa Thiện Ý lờ mờ cảm giác được chuyện Chu Cận sắp làm với cô, giống như lần trước anh đưa cô về nhà vậy.

Cô không kìm được mà lùi về sau, mở miệng từ chối: “Tôi không cần cậu đưa về nhà, tôi tự bắt taxi là được.”

“Đi taxi phí tiền lắm, tôi đưa cậu về không phải tốt hơn sao?” Cuối cùng Chu Cận đi đến trước mặt cô, anh khom người nhìn cô, nở nụ cười quyến rũ: “Tôi không lấy tiền của cậu đâu, với cậu thì tôi sẽ luôn miễn phí.”

Sau khi Chu Cận nói xong thì bắt đầu đội nón bảo hiểm vào cho cô, rồi lại muốn bế cô. Hứa Thiện Ý vốn muốn tránh, nhưng vừa cử động thì đã bị anh nhìn ra ý đồ. Anh lập tức khom lưng, vươn bàn tay to ra. Giây tiếp theo, Hứa Thiện Ý đã được Chu Cận bế lên.

Chiều nay Hứa Thiện Ý thật sự rất mệt, da thịt trên cả người cô đều đau nhức.

Sau khi được bế lên, ngay khi vừa vùng vẫy thì cơ thể cô lại bắt đầu đau.

Cô chỉ có thể cau mày từ chối anh: “Chu Cận, cậu mau thả tôi xuống đi, nhanh lên, tôi không nói đùa với cậu đâu.”

Chu Cận căn bản không để lời nói của cô vào tai, anh nhanh chóng đặt cô lên xe máy, sau đó anh cũng ngồi lên, rồi dặn cô phải ôm anh giống như lần trước. Và rồi anh nhanh chóng nổ máy chở cô đi.

Hứa Thiện Ý lại một lần nữa không thể khống chế mà ôm lấy anh, dù sao thì cô cũng không muốn bị té xe mà chết.

Bọn họ cũng chưa nhận ra, phía trên tòa nhà cao tầng của công ty Tinh Thần, trước cửa sổ sát đất xuất hiện một bóng người đang nhìn họ rời đi với vẻ phấn khích.

“Quá tốt rồi, cuối cùng thì tên nhóc thối nhà mình cũng đã thông suốt.” Mẹ Chu kích động đến mức khuôn mặt đỏ bừng.

Khi ăn cơm cùng với Hứa Thiện Ý vào buổi trưa, nghe Hứa Thiện Ý nói hiện tại chưa muốn yêu đương, mẹ Chu còn lo lắng con trai không theo đuổi được người ta.

Nhưng không ngờ, vừa rồi con trai bà có thể dễ dàng bế Hứa Thiện Ý lên xe như vậy.

Mẹ Chu đứng trước cửa sổ sát đất, cho đến khi không còn nhìn thấy xe máy của con trai mình nữa, bà mới từ từ bước lại ngồi xuống ghế sô pha.

Bên kia.


Vài phút sau, Chu Cận thấy người phía sau cũng đã bình tĩnh lại, anh mới giảm tốc độ lại, cố ý hỏi: “Sao cậu lại đến công ty Tinh Thần? Cậu đến chỗ đó làm gì?”

Hứa Thiện Ý nghe thấy anh hỏi, cô hơi do dự một chút, cuối cùng cũng chọn không nói dối anh: “Tôi làm việc ở đó.”

“Làm việc? Tại sao chứ?” Mặc dù trước đó Chu Cận đã biết cô đến đó để làm việc, nhưng anh đúng là không biết tại sao cô lại không đi học Judo như bình thường, mà lại đến đây làm việc.

Hứa Thiện Ý không muốn nói tình hình cụ thể với anh, cô im lặng một lúc mới nói: “Không tại sao cả, cậu hỏi cái này làm gì?”

Bị hỏi ngược lại, Chu Cận sửng sốt một chút: “Tôi lo cho cậu.”

“Tôi nghe nói công ty Tinh Thần rất tốt, cậu lo cho tôi làm gì?” Hứa Thiện Ý cảm thấy tốc độ xe máy đã chậm lại cho nên cũng không ôm eo anh nữa. Cô ngồi phía sau một bên trả lời anh, một bên nhẹ nhàng nắm lấy áo anh.

Động tác nhỏ của cô lập tức bị Chu Cận phát hiện.

Chu Cận đang định chạy nhanh hơn một chút nhưng lại sợ cô sẽ bị té xuống xe. Đến lúc đó cô bị thương, anh có hối hận cũng không có ích gì.

Anh đành chịu đựng mà không tăng tốc lên.

“Mấy nơi như công ty giải trí chắc chắn sẽ có lục đục với nhau, không chừng còn có mấy ông già háo sắc thích sàm sỡ nữa, cậu thật sự không sợ chút nào sao?” Chu Cận trong đầu nghĩ ra một đống chuyện, sau đó cố ý hù dọa cô.

“Sao cậu lại biết mấy chuyện này?” Hứa Thiện Ý không hiểu rõ về giới giải trí, nhưng cô cũng không ngốc. Cô biết tất cả những gì Chu Cận nói tuy không phải toàn bộ đều là sự thật nhưng chắc chắn cũng có một phần đúng, vậy nên cô lại cảm thấy rất tò mò.

Nhìn Chu Cận không giống một người yêu thích theo dõi giới giải trí, làm sao anh lại hiểu được mấy chuyện này?

“Cậu còn chưa trả lời tôi tại sao lại muốn đi làm việc.” Chu Cận không trả lời câu hỏi của cô mà hỏi lại cô.

Hứa Thiện Ý uể oải trả lời anh: “Đã gọi là đi làm việc, đương nhiên là vì tiền rồi.”

Đột nhiên, xe máy dừng lại ở ven đường.

Hứa Thiện Ý hoảng sợ, cô cau mày nhìn Chu Cận: “Cậu làm sao vậy?”


Đột nhiên dừng lại, suýt chút nữa thì cô đã ngã xuống đất rồi.

Chu Cận quay đầu nhìn cô: “Cậu thiếu tiền? Cha mẹ cậu không cho cậu tiền tiêu vặt sao?”

“Cha mẹ tôi đương nhiên có cho, nhưng mà tôi muốn tự mình kiếm tiền, chuyện này rất kì lạ sao?” Hứa Thiện Ý cảm thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh có chút khó hiểu.

Chu Cận im lặng một lúc, im lặng đến mức Hứa Thiện Ý nghĩ anh không muốn nói nữa. Khi cô định cởi nón bảo hiểm xuống xe thì Chu Cận đột nhiên nắm lấy cổ tay của cô, giọng điệu nghiêm túc nói: “Cậu có thể nói cho tôi biết cậu làm việc gì ở Tinh Thần không?”

“Sao tự nhiên cậu lại tò mò chuyện này như vậy?” Hôm nay Chu Cận hỏi quá nhiều vấn đề. Hứa Thiện Ý do dự một chút, cuối cùng nghĩ đến việc hôm nay cô ngồi xe của anh, nếu lại cãi nhau với anh thì không tốt chút nào. Cô nói thẳng với anh: “Tôi muốn kiếm tiền nên đến Tinh Thần. Đúng lúc bọn họ tuyển người quay . Tôi vô tình lại được tuyển chọn. Sau này nếu tôi có thời gian rảnh sẽ đến đây quay . Ngoại trừ cái này thì không còn gì hết, cậu đừng hỏi nữa được không?”

“Vậy hiện tại chắc chắn cậu không có người đại diện cũng không có trợ lí hay vệ sĩ. Vậy bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ làm người đại diện kiêm trợ lí với vệ sĩ của cậu được không?” Khóe môi Chu Cận nhẹ nhàng nhếch lên, nhanh chóng tiếp tục lời nói của cô.

Hứa Thiện Ý sửng sốt một chút, có chút không phản ứng kịp.

Chu Cận không đợi cô trả lời, sợ cô sẽ từ chối, anh khởi động lại xe máy, bảo cô ôm chặt mình rồi chạy đi.

Chờ khi Hứa Thiện Ý phục hồi tinh thần lại, cô đã ở phía sau Chu Cận, tóc bị gió thổi đến che cả mặt lại.

Hơn nữa tốc độ xe rất nhanh, cô muốn nói chút gì đó cũng không thể nói được, cô chỉ có thể tức giận mà ngậm miệng.

Khi gần đến nhà của Hứa Thiện Ý, cô vừa xuống xe, vừa muốn tiếp tục đề tài vừa rồi, muốn cự tuyệt đề nghị vừa nãy của Chu Cận.

Nhưng Chu Cận hiển nhiên biết cô muốn nói gì, khi cô xuống xe, anh lập tức phóng xe máy chạy đi, vừa đi vừa lớn tiếng dặn dò cô: “Cậu mau quay về nghỉ ngơi đi, sáng mai tôi tới đón cậu. Cậu cứ yên tâm, tôi không cần lương đâu.”

Vừa nói xong, anh đã phóng xe máy biến mất ngay tại cổng lớn của tiểu khu.

Hứa Thiện Ý sững sờ đứng tại chỗ, cho dù muốn mắng anh cũng không được, muốn đuổi kịp ngăn cản anh để nói chuyện rõ ràng lại càng không thể.

Cuối cùng, cô thở dài quay về nhà mình.


Sau khi mở cửa, trong nhà tối đen như mực, mẹ cô vẫn còn đang nằm viện, nhìn tình hình này, cha cô cũng sẽ không về nhà.

Sau khi Hứa Thiện Ý đóng kỹ cửa, cô đi vào bếp chuẩn bị làm một ít đồ ăn tối đem đến bệnh viện thăm mẹ.

Nhưng ngay sau đó, cô lại nhận được điện thoại của cha mình.

Cha Hứa quan tâm dặn dò cô qua điện thoại: “Thiện Thiện à, hai ngày nay tình trạng của mẹ con hồi phục rất tốt, tiền viện phí cha cũng đã đóng rồi, con không cần lo lắng cái gì cả, chỉ cần đi học Judo là được. Đúng rồi, tối nay cha không về nhà, cha ở bệnh viện chăm sóc mẹ con, con ở nhà một mình phải cẩn thận, nhớ đóng chặt cửa chính và cửa sổ, biết chưa?”

“Cha, con biết rồi, cha cứ yên tâm đi. Cha và mẹ đã ăn cơm chưa?” Hứa Thiện Ý rất muốn đi đưa cơm cho cha mẹ.

Nếu hôm nay cô không về muộn như vậy thì cô đã chuẩn bị đồ ăn tối đưa đến bệnh viện rồi.

“Cha mẹ đã ăn từ sớm rồi, còn con thì sao? Nếu chưa ăn thì nên ăn sớm một chút, đừng thức khuya.” Cha Hứa yêu thương dặn dò cô rất nhiều điều.

Sau khi cô biết được mẹ mình đã ngủ, lát nữa cha Hứa cũng phải vào trong phòng bệnh chăm sóc mẹ, vì vậy Hứa Thiện Ý cũng không quấy rầy họ nữa.

Sau khi cúp điện thoại, chỉ có một mình nên cô cũng lười nấu cơm, cô nấu một tô mì tùy tiện ăn xong rồi lập tức tắm rửa sau đó quay về phòng ngủ của mình.

Bây giờ vẫn còn sớm, cô mở điện thoại và máy tính ra, lại lấy ra bản hợp đồng hôm nay, sau đó bắt đầu tra tư liệu trên mạng tìm thông tin và hỏi thăm những người có hiểu biết chuyên nghiệp về việc này.

Cô không có thời gian, cũng không có thừa tiền bạc để đi tìm luật sư giúp xem hợp đồng, càng không muốn cho cha mẹ Hứa biết được chuyện cô đang đi làm kiếm tiền.

Vì vậy Hứa Thiện Ý quyết định tra tư liệu trên mạng để xem bản hợp đồng này có vấn đề gì hay không.

Hứa Thiện Ý bận rộn đến nửa đêm mới tra xong tất cả các điều khoản trên hợp đồng, xác định trên hợp đồng cũng không có bẫy gì cả, cô có thể ký tên lên.

Sau khi ký tên, cô lập tức bò lên trên giường ngủ.

Sáng sớm hôm sau, khi đồng hồ báo thức vừa reo, cô lập tức thức dậy.

Nhưng bởi vì nghỉ ngơi không đủ, nên cô cảm thấy rất buồn ngủ.

Sau khi Hứa Thiện Ý rời giường, cô mơ hồ một hồi lâu vẫn chưa phục hồi lại tinh thần. Dù sao thì cô cũng đã lâu không thức khuya rồi. Mấy ngày trước ở lại bệnh viện chăm sóc mẹ mình, cô đều ngủ đến khi tự tỉnh lại.

Nhớ tới hôm nay phải đi làm kiếm tiền, Hứa Thiện Ý vỗ vỗ mặt, năm phút sau cô đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt sạch sẽ.


Nửa tiếng sau, cô cầm một miếng bánh mì, vội vàng ra cửa.

Cửa vừa mở ra, cô đã bị người đứng bên ngoài làm cho hoảng sợ.

“A!!!” Hứa Thiện Ý ngày thường luôn im lặng, lúc này cũng bị dọa sợ tới tới mức hét to.

Làm gì có ai không nói tiếng nào mà đứng ở trước cửa nhà người ta mà không nhúc nhích chứ? Không biết làm như vậy rất đáng sợ sao?

“Xin lỗi, dọa cậu rồi.” Bóng người ở ngoài cửa thấy cô sợ hãi, lập tức lên tiếng xin lỗi.

Sau đó Hứa Thiện Ý cảm giác đầu của mình bị anh xoa nhẹ một chút, tiếp đó, một phần bánh rán vẫn còn nóng hổi được nhét vào tay cô.

Lúc này Hứa Thiện Ý mới ngẩng đầu, tức giận hỏi thiếu niên trước mặt: “Cậu làm gì mà đứng ở chỗ này dọa người ta hả? Cậu đã đứng đây bao lâu rồi? Tại sao không nói tiếng nào hả?”

Cô có cảm giác hồn phách của cô đều bị anh dọa chạy đi mất vài phần rồi.

Vẻ mặt Chu Cận có chút xấu hổ: “Tôi vừa tới, đang chuẩn bị gõ cửa.”

Làm sao anh biết Hứa Thiện Ý cũng vừa vặn ra cửa chứ.

Nếu biết được, anh chắc chắn sẽ nhắc nhở cô một chút, sao anh nỡ hù dọa cô như vậy.

Hứa Thiện Ý thấy anh đã xin lỗi, cô cũng không thể nói thêm cái gì nữa, cô cầm bánh rán trả lại cho anh, cúi đầu nói: “Cậu không cần mua đồ cho tôi, còn nữa, hôm nay và sau này cậu cũng đừng đến đưa tôi đi nữa. Chúng ta chỉ là bạn học bình thường mà thôi, cậu làm như vậy sẽ làm người khác hiểu lầm.”

Nói xong lời này, Hứa Thiện Ý đi ra khỏi nhà, lấy chìa khóa khóa cửa lại.

Khóa cửa xong xuôi, cô cũng chuẩn bị rời đi.

Cô nghĩ cô đã nói đủ rõ ràng, cô tin rằng sau này Chu Cận sẽ không đến quấy rầy cô nữa.

Nhưng cô vừa đi được hai bước, cổ tay đã bị Chu Cận nắm chặt.

Chu Cận đột nhiên dùng sức kéo tay cô, cô bị anh kéo lại. Chu Cận kéo cô đến trước mặt mình, cúi đầu nhìn cô. Nụ cười trên mặt và vẻ xấu hổ trước đó đều biến mất không còn tăm hơi.

Cô nhìn thấy ánh mắt anh rất không vui.

Anh cắn răng nói: “Chúng ta, cũng chỉ là bạn học bình thường thôi ư?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận