Bình An Trọng Sinh

Lê Thiên Thần lịch sự vươn tay về phía Bình An, trong tiềm thức hắn biết rằng, Bình An tuyệt sẽ không nói với hắn chữ không, hắn có loại tự
tin không ai có thể công kích được, bởi vì từ khi Bình An biết hắn đến
bây giờ, vẫn luôn là hắn nói cái gì chính là cái đó, cô chưa từng phản
bác, đem hắn là thần thánh tôn sùng đối đãi.

Nhìn bàn tay thon dài Lê Thiên Thần đưa về phía của mình, Bình An cười
lạnh ở trong lòng, nếu đổi lại là mình trước kia, đã sớm đưa tay lên, đã từng hắn luôn là một cái gì đó để cho cô tim đập rộn lên, trầm mê không thôi.

Nhưng, chỉ là đã từng.

Ở thời điểm Đỗ Hiểu Mị mong đợi nhìn Phương Hữu Lợi, Bình An đưa tay ôm
cánh tay Phương Hữu Lợi, “Điệu vũ đầu tiên đương nhiên là con muốn nhảy
cùng ba rồi, mặc dù con cũng rất muốn khiêu vũ cùng anh Thiên Thần,
nhưng hiện tại con là bạn gái ba nha.”

Gương mặt tuấn mỹ của Lê Thiên Thần thoáng qua một tia ngạc nhiên, Bình An lại cự tuyệt hắn?

Ánh mắt vốn mong chờ của Đỗ Hiểu Mị cũng nhanh chóng bị thất vọng thay
thế, có chút oán giận liếc Bình An một cái, thật là một con nhóc xấu xa
không hiểu phong tình!

”Đó là cần phải vậy.” Lê Thiên Thần hết sức lịch sự thu tay về.

Phương Hữu Lợi cười ha hả, cưng chiều nhìn Bình An, thì ra mình ở trong
mắt con gái, quan trọng hơn người yêu a, “Vậy Bình An hãy theo ba nhảy
một điệu vậy.”

Bình An cười cùng Lê Thiên Thần gật đầu một cái, khóe mắt nhướng lên, có chút khinh miệt quét Đỗ Hiểu Mị một cái, không chờ Đỗ Hiểu Mị phản ứng
kịp, đã cùng Phương Hữu Lợi vào sàn nhảy.

Đỗ Hiểu Mị cho tới nay đều là đối tượng cao cao tại thượng được người ta thổi phồng, nhưng cô ta lại rõ ràng cảm thấy Bình An đối với cô ta miệt thị cùng khinh thường, giận đến cắn chặt răng, nha đầu không biết phân
biệt!

”Đỗ tiểu thư, tôi có thể vinh hạnh mời cô nhảy một điệu không?” Không
đành lòng thấy Đỗ Hiểu Mị bị bỏ rơi, Lê Thiên Thần nhã nhặn mời cô ta
khiêu vũ.

”Dĩ nhiên!” Sắc mặt ảm đạm của Đỗ Hiểu Mị lại lần nữa bắn ra ánh sáng bốn phía, đặt tay vào trong lòng bàn tay Lê Thiên Thần.

Không thể phủ nhận, Lê Thiên Thần là một người đàn ông anh tuấn tiêu

sái, bất kỳ người phụ nữ có chút ánh mắt nào cùng đều không kháng cự
được người đàn ông như vậy, cô cũng không ngoại lệ, lần đầu tiên nhìn
thấy Lê Thiên Thần, cô ta đã động lòng, hắn phù hợp vơi phần lớn yêu
cầu của ô ta, gương mặt tuấn mỹ, vóc người tỷ lệ gần như hoàn mỹ, tính tình ôn tồn nho nhã, quả thật chính là vương tử cởi Bạch Mã, chỉ tiếc,
còn kém một chút, đó chính là thân thế hơi bình thường, mặc dù hắn cũng
coi như người đang nắm giữ chức vụ cao trong Tập đoàn Phương thị, rốt
cuộc cũng chỉ là đi làm cho người khác.

Tình yêu và bánh mì, cô ta càng muốn muốn bánh bao hơn! Đưa thân vào xã
hội thượng lưu, vốn vẫn là giấc mộng của cô ta, cô ta đương nhiêm tìm
những lợi thế có thể giúp cô ta giải mộng.

Trong sàn nhảy, say sưa ca hát hay vũ, làn gió thơm tràn ngập.

”Mặc dù tôi là mới vừa vào công ty, nhưng là nghe nói qua không ít chuyện kể về Lê tiên sinh.”

Đỗ Hiểu Mị nhẹ dán vào lồng ngực của Lê Thiên Thần, cười đến mềm mại đáng yêu xinh đẹp, khẽ mở miệng.

”Thí dụ như?” Lê Thiên Thần nhíu mày hỏi.

Đỗ Hiểu Mị đem tầm mắt hướng tới Bình An bên cạnh bọn họ cách đó không
xa, “Tỷ như thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Phương thị yêu anh thắm
thiết, không phải anh không lấy, khổ khổ theo đuổi...... Biết bao
cô gái trong công ty, cho dù có lòng với anh cũng không dám tùy tiện
hành động, bởi vì anh chính là con rể mà Đổng Sự Trưởng đã nhận định.”

Lê Thiên Thần khẽ cười lắc đầu, “Đây đều là mấy cô gái trẻ trong công ty tự mình tung tin thôi.”

”Tôi cũng cho là như thế, Phương tiểu thư thoạt nhìn tựa hồ đối với
anh cũng không phải là rất để ý.” Phụ nữ đương nhiên hiểu rõ phụ nữ
nhất, nếu như Phương Bình An thật sự yêu Lê Thiên Thần như trong truyền
thuyết, mới vừa rồi cũng sẽ không cự tuyệt hắn muốn mời không chút do dự như vậy.

Muốn cự tuyệt người đàn ông mà mình yêu thích, không phải dễ dàng làm
được như vậy, mà xét thấy Bình An mới vừa rồi cũng không hề do dự chút
nào.

Lê Thiên Thần cười khổ, “Nha đầu kia vẫn còn đang giận tôi.” Nếu không cũng sẽ không cự tuyệt hắn.


”Xem ra anh đối với cô ấy cũng không phải giống như lời đồn, một chút
cảm giác cũng không có.” Ánh mắt sắc bén của Đỗ Hiểu Mị chợt lóe, trong
lòng có chút ghen tỵ Phương Bình An quá may mắn.

Rõ rang là người bình thường như vậy, lại xuất thân hào môn, có thể lấy
được người đàn ông như Lê Thiên Thần vậy, Thượng Đế quả nhiên là không
công bằng!

”Đỗ tiểu thư tựa hồ cảm thấy rất hứng thú đối với Bình An?” Lê Thiên
Thần cúi mắt nhìn cô ta, khóe miệng chứa đựng nụ cười nhạt.

”Tôi đối với Phương tiểu thư không có hứng thú.” Đỗ Hiểu Mị quyến rũ
cười một tiếng, ánh mắt rơi vào trên người Phương Hữu Lợi, “Đổng Sự
Trưởng đến nay vẫn còn độc thân sao?”

”Nếu như cô muốn đến gần Đổng Sự Trưởng, vậy tôi trước khuyên cô một
câu, ngàn vạn lần đừng chọc Bình An mất hứng, người mà Bình An không
thích, Đổng Sự Trưởng cũng sẽ không thích.” Vừa dứt tiếng nhạc, Lê
Thiên Thần buông tay Đỗ Hiểu Mị ra, nhỏ giọng nói ở bên tai cô.

Nụ cười nơi khóe miệng của Đỗ Hiểu Mị hơi chậm lại, có chút không cam tâm nhìn Bình An một lần nữa.

Bên kia Bình An cùng Phương Hữu Lợi cũng xuống sàn nhảy.

Ôn Quốc Quang dẫn một chàng trai tuổi còn trẻ tới đây cùng Phương Hữu
Lợi chào hỏi, Bình An cảm thấy có chút khát nước, nói tiếng xin lỗi
không tiếp được liền cầm nước trái cây thối lui đến một góc, hờ hững
nhìn mọi người ăn mặc phục trang đẹp đẽ trên đại sảnh.

”Sao lại trốn trong góc một mình thế hả?” Cái ót đột nhiên bị búng một
cái, thanh âm trầm thấp quen thuộc truyền đến từ sau lưng.

Bình An quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy gương mặt đẹp trai treo nụ cười
sáng lạn như ánh mặt trời của Ôn Triệu Dung, trái tim đang lo lắng tựa
hồ cũng pha loãng một chút, “Học trưởng.”

Ôn Triệu Dung nghiêng người lười biếng dựa vào cây cột, cúi đầu nhìn

dung nhan tinh xảo của cô, nhíu mày hỏi, “ Sao lại mặc thành như vậy,
thiếu chút nữa cũng không nhận ra được, thật khó nhìn.” Thật ra thì
tuyệt không khó coi, chẳng qua là cảm thấy cô như vậy giống như mang
theo cái mặt nạ, hoàn toàn không phải là Bình An ngày thường rồi.

Bình An liếc hắn một cái, “Không có mắt! Mới vừa rồi sao lại không thấy anh?”

”Trong mắt em còn thấy được người khác
sao?” Ôn Triệu Dung hất cằm lên, ý bảo nhìn về phía Lê Thiên Thần ở bên
cạnh Phương Hữu Lợi, “Hắn chính là nguyên nhân để cho em xin nghỉ nửa
tháng?”

“Trong mắt anh, chẳng lẽ cuộc sống Bình An tôi chỉ có thể vây quanh Lê
Thiên Thần thôi sao?” Mắt Bình An lạnh lùng nhìn mọi cử động của người
đàn ông đó đều ưu nhã ung dung, trong lòng có chút buồn nôn.

”Đây là là chính em mọi người đều nghĩ như vậy, em quên sao?” Ôn Triệu Dung có chút lạnh lùng nói.

Đúng vậy, là chính cô khiến cho mọi người đều nhìn thấy cô như một con
ngu ngốc bám sống chết lấy Lê Thiên Thần, tựa như một con ngốc không
biết mệt mỏi, cho là chỉ cần mình kiên trì, một ngày nào đó hắn sẽ chú ý đến cô bỏ ra, cuối cùng, cô đã chờ được, cô cho là hắn rốt cuộc đã quen sự tồn tại của cô, cho nên yêu cô.

Kết quả thì sao, chỉ là một trò hề nghĩ lại vẫn còn cảm thấy kinh hoàng, cô làm việc không hề chùn bước điều đó đã trở thành món vũ khí sắc bén
hắn dung để hại cô.

Tình yêu giữa bọn họ, vẫn chỉ một mình cô tự biên tự diễn rồi tự ảo
tưởng cho mình, và một vở diễn cô đương nhiên sẽ không diễn tiếp lần thứ hai.

Bình An thu lại bi thương tức giận nơi đáy mắt, tràn ra một nụ cười
sáng lạng, “Tôi có, nhưng không chứng tỏ tôi sẽ thương hắn cả đời.”

Ôn Triệu Dung sửng sốt, thẳng tắp nhìn cô chằm chằm, “Em nói thật?”

”Anh xem tôi giống như đang nói đùa sao?” Bình An nghịch ngợm cười một tiếng.

Ôn Triệu Dung nở nụ cười ha hả, chân mày khóe mắt đều là nụ cười chói lọi như ánh mặt trời.

”Chuyện gì cười đến vui vẻ như vậy đây?” Trong tiếng cười đột nhiên có
một thanh âm hấp dẫn mềm mại đáng yêu xen vào, Đỗ Hiểu Mị dáng vẻ thướt
tha mềm mại mà thẳng bước đi tới đây, lúc nhìn thấy Ôn Triệu Dung
cười càng thêm thân thiết, “Thì ra là Triệu Dung ở chỗ này.”

Lúc Ôn Triệu Dung học đại học năm thứ nhất, Đỗ Hiểu Mị còn chưa tốt
nghiệp, gặp nhau không nhiều lắm nhưng cũng xem như quen biết, “Đỗ học
tỷ, đã lâu không gặp.”


Đỗ Hiểu Mị nhiệt tình đi tới trước mặt bọn họ, “Không nghĩ tới Bình An
cũng biết Triệu Dung, đang nói gì đấy, có ngại chị đến cùng không em?”

Bình An nói giọng nhạt nhẽo, “Không phải Đỗ tiểu thư đã đứng ở chỗ này rồi sao?”

Nụ cười trên mặt Đỗ Hiểu Mị thiếu chút nữa không giữ vững nổi, may mà cô ta có tập luyện lâu đời, vẫn cười nói với Bình

An, “Gọi Đỗ tiểu thư quá xa lạ, em có thể gọi chị là học tỷ hoặc là chị Hiểu Mị.”

“Tôi quen thân với chị sao, gọi Đỗ tiểu thư thì tốt hơn.” Bình An không
nhịn được vuốt vành tai, rõ ràng không muốn cùng Đỗ Hiểu Mị nói tiếp.

”Bình An, em không thích chị sao? Có phải chị đã làm gì để cho em không
vui hay không?” Đỗ Hiểu Mị khẽ cắn môi dưới, đáy mắt tràn đầy thương tâm cùng uất ức nhìn Bình An.

Lê Thiên Thần kết thúc câu chuyện với bạn, đang đi về hướng bọn họ bên này.

Bình An nhìn gương mặt xinh đẹp thu hút của Đỗ Hiểu Mị, nhớ tới từng lời từng chữ cô ta nói bên tai mình, những thù hận kia tựa như nước đang
sôi ùng ục trong nồi, từng cơn từng cơn sôi trào muốn tràn ra.

Đối tốt với cô là vì muốn đến gần ba từ đó lấy được Tập đoàn Phương thị......

Đối tượng bên ngoài của Lê Thiên Thần thì ra là chính là cô ta......

Cố ý bỏ thuốc ở trong rượu của cô, đem ký giả đến, để cho cô thân bại
danh liệt làm ba uất ức chết tức tưởi, chết...... Tất cả tất cả,
đều là Đỗ Hiểu Mị bày kế....

Cô ta lại còn dám hỏi, có phải đã làm chuyện gì để cho mình mất hứng hay không?

Bình An cười lạnh ra tiếng, nắm chặt hai quả đấm, đốt ngón tay khẽ trắng bệch, đáy mắt chán ghét không chút nào che giấu, ngay cả thanh âm cũng lộ ra khinh thường, “Cô không làm gì để tôi không vui, chỉ là...... Đối với cô, tự dưng cảm thấy chán ghét theo bản năng mà thôi.”

Sắc mặt Đỗ Hiểu Mị trắng nhợt, cảm thấy chán ghét theo bản năng? Đây là ý gì?

Ôn Triệu Dung không khách khí bật cười thành tiếng.

Lê Thiên Thần cũng nghe được lời nói của Bình An, không đồng ý cau
mày, mở miệng khiển trách, “Bình An, không thể không lễ phép như vậy.”

Bình An nhìn Lê Thiên Thần một cái, ngay sau đó cười nói, “Tôi sai rồi, tôi không nên nói thật.”

Nói xong, liền kéo tay Ôn Triệu Dung, “Tổng giám đốc của Đại Phán ở đâu, chúng ta qua đó làm quen một chút, nói không chừng có thể kéo được tài
trợ.” Rồi hướng Lê Thiên Thần cùng Đỗ Hiểu Mị nói, “Không làm phiền các
người nữa.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận