Bộ Đồ Mới Của Hoàng Hậu

Editor: Song Ngư || Beta-er: Ngáo

Khoang thuyền không tính là nhỏ hẹp, cho dù là khi nãy Úc Bảo Đồng và Tô Vũ cùng ở thì Tô Hi cũng không cảm thấy chen chúc. Nhưng bây giờ khi Vệ Phong yên lặng đứng ở ngoài cửa, nàng bỗng cảm thấy không gian lập tức trở nên chật hẹp hơn rất nhiều, nên nhất thời không biết phải làm thế nào.

Lúc Tô Hi ngồi ở trên giường thì đã cởi giày ra, nàng thấy Vệ Phong nhìn xuống bàn chân của nàng. Nàng vội vàng khom lưng hoảng loạn mang vào đôi giày thêu sa tanh màu hồng đế mềm, sau đó yên lặng giấu chân dưới chiếc váy hoa hải đường lớn màu đỏ.

Mặc dù động tác của nàng rất nhanh nhưng vẫn không thể tránh được mà để hắn nhìn thấy đôi chân ngọc nhỏ xinh đẹp cùng với mắt cá chân nhỏ nhắn.

Tô Hi còn chưa sẵn sàng để đối mặt với Vệ Phong, ba năm trước khi nàng rời Kinh Thành thì chưa từng nghĩ mình sẽ rời đi lâu đến thế.

Lúc trước, nàng vốn định chờ tang sự của tổ phụ qua một khoảng thời gian thì sẽ đi tìm Vệ Phong hỏi cho rõ ràng. Nhưng sau đó nàng lại đưa linh cữu về quận Ngô, đi một hồi tận 3 năm, cái cảm xúc khó chịu đã tan bớt, nhưng chuyện con ngựa nổi điên thì trước sau vẫn là chỗ vướng mắc trong lòng nàng. Nếu không hỏi cho rõ ràng thì chỉ sợ mãi sẽ không cởi bỏ được nút thắt trong lòng.

Tô Hi hơi hé miệng, lòng vốn muốn hỏi nhưng bởi vì đã qua lâu như vậy nên ngược lại nàng không biết nên mở miệng thế nào.

Do dự một lát, nàng quyết định vẫn chọn một câu mở đầu khá thoả đáng: “Sao Vệ thế tử lại tới đây?”


Tô Hi không biết trong ba năm này Vệ Phong đã hứa hôn hay chưa, nguyên nhân mấy ngày nay nàng một hai không chịu ra ngoài, một phần cũng là vì chuyện này. Nàng sợ sẽ nghe được tin tức hứa hôn của Vệ Phong, kiếp trước ngoại trừ Ân Thê Thê thì còn có cháu gái của Văn Uyên Các Đại học sĩ nữa, nên nàng thật sự không có tự tin Vệ Phong sẽ chờ nàng lâu như vậy.

Tô Hi nghĩ thầm, nếu Vệ Phong đã hứa hôn, vậy thì nàng sẽ không hỏi lại chuyện con ngựa nổi điên lần trước nữa. Giữ lại một sự hiểu lầm cũng tốt hơn là để lại một sự tiếc nuối.

Tuy rằng suy nghĩ như vậy có hơi ích kỷ, nhưng tận sâu dưới đáy lòng của Tô Hi vẫn không mong muốn Vệ Phong hứa hôn.

Ánh mắt Vệ Phong sâu thẳm, sắc mặt dưới ánh nến mờ ảo cũng trở nên lờ mờ khó nhìn rõ: “Tô Bách Vũ đã quay về chưa?”

Tô Hi giật mình, nói: “Không phải Bách ca nhi ở cùng với Âm công chúa sao?”

Vệ Phong nhìn nàng, ngữ điệu lạnh lùng: “Thằng bé dẫn Đức Âm cùng ra ngoài rồi, đến bây giờ còn chưa tìm được.”

“Cái gì?” Tô Hi giật mình, những khoảnh khắc suy nghĩ miên man khi nãy tan thành mây khói, nàng sốt ruột gấp gáp, hỏi: “Hai đứa đã đi ra ngoài bao lâu rồi?”

Vệ Phong nói: “Nửa canh giờ.”

Khuôn mặt Tô Hi trắng bệch. Nửa canh giờ rồi ư, hôm nay trên đường đông đúc như vậy, chắc chắn có không ít kẻ buôn người, lỡ như hai đứa nhóc kia gặp phải thì thế nào đây? Tô Bách Vũ mới có tám tuổi, Vệ Đức Âm còn nhỏ hơn nữa, sang năm mới được năm tuổi, cho dù có gặp phải bọn buôn người thì cũng không có sức phản kháng. Nàng quan tâm quá hoá hoảng loạn, tất nhiên không nghĩ tới sơ hở trong lời nói của Vệ Phong mà bất chấp khoác thêm áo choàng rồi vội vàng đi ra ngoài: “Để muội đi tìm xem.”

Tô Hi gọi Ngân Nhạn. Vừa đúng lúc thuyền hoa cũng cập bờ, lúc lên bờ thì nàng mới phát hiện ra mình chẳng có manh mối nào cả, nên đành phải xoay người hỏi Vệ Phong ở đằng sau: “Huynh biết bọn nhỏ đi hướng nào không?”

Vệ Phong đứng ở bờ biển, mặc trường bào giấu trong bóng đêm, đôi mặt cứ lẳng lặng nhìn cô nương cách đó không xa. Hiếm khi, hắn mới không nhanh không chậm bước qua, giọng nói như giếng cổ không chút gợn sóng: “Đi theo ta.”

Phía trước không xa chính là lễ hội hoa đăng, hai bên đường phố treo rất rất rất nhiềuu đủ loại đèn lồng. Vệ Phong đi về hướng bên đó. Tô Hi còn nhớ rõ con đường này, trước đây nàng giúp Vệ Phong đoán đố đèn, đây chính là nơi nàng thắng được đèn lồng.


Nàng không còn sức nhớ lại nữa mà nhấc váy lên đi theo hắn.

Vẫn là tìm Tô Bách Vũ và tiểu công chúa quan trọng hơn.

Trên đường nhộn nhịp ồn ào, người đến người đi, muốn tìm người quả thật không dễ dàng gì. Tô Hi nóng hết cả ruột nên cũng quên đội mũ rèm che lên, lại bởi vì khuôn mặt xinh đẹp nên rất dễ dẫn tới rắc rối. Trên đường có nhiều người dừng lại nhìn lén, nhưng lại không mấy người có gan bước lên, dù sao nhìn quần áo và cách ăn mặc của nàng không phú thì quý, không phải người bình thường nào cũng có thể đụng vào được.

Nhưng mà cũng có người thật sự không sợ chết. Một nam tử mặc trường bào đỏ tía chen đến trước mặt, nở nụ cười vô lại vươn tay tới Tô Hi, ý muốn nắm lấy tay của nàng: “Xin hỏi vị cô nương này là thiên kim nhà ai…….”

Nhưng còn chưa đụng tới được xiêm y của Tô Hi thì đã bị Vệ thế tử vặn lấy cổ tay.

Ánh sáng lạnh lùng trong mắt Vệ Phong chợt loé lên, hắn siết cổ tay nam tử càng thêm chặt. Chỉ nghe thấy có tiếng xương đứt gãy từ chỗ cổ tay của nam tử ấy truyền tới, nam tử kêu rên không ngừng: “Hiểu lầm……Hiểu lầm, các hạ tha mạng……”

Tô Hi kinh ngạc, vậy mà Vệ Phong lại có sức lực lớn đến mức có thể bé gãy cổ tay của người đang sống sờ sờ, sau khi nàng hoàn hồn thì vội vàng đi theo sau. Lúc này, nàng không dám đi lung tung nữa mà vừa tìm kiếm Tô Bách Vũ và Vệ Đức Âm, vừa theo quán tính đi theo sau Vệ Phong, để tránh lại đụng phải mấy tên dê xồm như vừa rồi.

Hiển nhiên nàng cũng quên mất Ngân Nhạn cũng biết võ công.

Đi tìm hai khắc nhưng vẫn không có kết quả. Trong lòng Tô Hi bỗng lạnh lẽo, tính tổng thời gian lại thì hai đứa nhóc kia đã lạc một canh giờ rồi, lúc này còn chưa tìm được thì chỉ còn một khả năng thôi……Nàng không dám suy nghĩ sâu xa hơn nữa, lúc xốc lại tinh thần định tiếp tục tìm kiếm nữa thì thấy có một hạ nhân mặc áo dài màu đen đi xuyên qua đám đông bước tới, chờ khi đến gần thì nàng mới nhớ ra người này đúng là Lý Hồng.


Lý Hồng nói với Vệ Phong: “Thế tử gia, đã tìm được tiểu công chúa và tiểu thiếu gia của Tô gia rồi ạ. Hai người chỉ ở trên boong tàu chứ không có rời thuyền.”

Trên mặt của Vệ Phong chẳng dao động mấy, chỉ hỏi đã sắp xếp bọn nhóc ở chỗ nào rồi.

Lý Hồng nói: “Đã đưa tiểu công chúa về cung, còn tiểu thiếu gia của Tô gia cũng đưa về Tô phủ rồi ạ.”

Sau khi Tô Hi nghe xong thì trái tim lo lắng treo lơ lửng cả đêm cũng thả lỏng.

Tìm được là tốt rồi.

Lúc này, lễ hội hoa đăng còn chưa kết thúc, trên đỉnh đầu của Tô Hi là một chiếc đèn lồng tú cầu xinh đẹp phức tạp, đèn lồng chiếu sáng lên người nàng, mạ mọi thứ xung quanh nàng thành một vầng sáng màu vàng ấm. Sườn mặt nhỏ xinh đẹp nghiêng về phía Vệ Phong, hai hàng lông mi dày như lông vũ phe phẩy nhìn về lồng đèn hai bên đường phố, sau đó đột nhiên không chuẩn bị trước mà xoay đầu đối diện với hai tròng mắt sâu thẳm u tối của Vệ Phong.

Tô Hi hơi sửng sốt, nàng thấy Vệ Phong không có ý muốn đi. Bây giờ đã tìm được Vệ Đức Âm và Tô Bách Vũ rồi, sao hắn còn chưa đi nữa?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận