Cẩm Đường Xuân


Đường Ngọc có chút ngây ngốc.
“Ta có thể thấy nàng, A Ngọc.” Hắn nhìn nàng, ôn hòa cười cười, trong mắt tựa như có một tia nắng ấm áp giữa trời đông, “Ta có thể thấy……”
Âm thanh của hắn bình thản mà yên lặng, tựa như cánh yến mùa xuân xẹt qua mặt hồ, tạo nên từng đợt sóng ngầm, bình tĩnh không chút rúng động
Đường Ngọc ngưng mắt nhìn hắn.
Mắt hắn xác thật có thần, đôi mắt nhìn nàng, ôn mắt như nước, mang theo ấm áp trước đây
“Chàng thật có thể thấy?” Chóp mũi nàng đều hơi hơi đỏ lên.
Hắn chậm rãi gật đầu.
Đường Ngọc không nhịn được, nhào vào trong lòng ngực hắn
Trần Thúc mỉm cười, thấp giọng nói, “A Ngọc, còn có người ở đây ~”
Vừa ăn cướp vừa la làng.
Lưu đại phu liếc mắt nhìn hắn.
Hắn cũng nhìn Lưu đại phu cười cười.
Lưu đại phu cùng hắn đã sớm quen thuộc, Trần Thúc chậm rãi duỗi tay, chậm rãi, lại chậm rãi khẽ vuốt đầu Đường Ngọc, tựa như đã qua rồi một mùa đông dài khắc nghiệt……
“A Ngọc, để ta nhìn nàng thật kỹ.” Trần Thúc ấm giọng.
Bên tai có tiếng nghẹn ngào rất nhỏ, Đường Ngọc không có buông tay.
“A ngọc, Lưu đại phu còn nhìn nha……” Trần Thúc lại lần nữa ấm giọng
Người nằm trên người không có nhúc nhích, Lưu đại phu nắm tay ho nhẹ hai tiếng, chắp tay với Trần Thúc, an tĩnh lui ra ngoài.
Chờ Lưu đại phu đi ra ngoài, trong phòng cũng chỉ còn hai người Đường Ngọc cùng Trần Thúc
Trần Thúc ôm nàng ngồi ở trên người, ánh mắt nàng không thể không nhìn về phía hắn.
Trần Thúc mới biết vì sao vừa rồi nàng không chịu buông tay, không phải bởi vì nàng cũng có lúc tùy hứng, mà là bởi vì bây giờ hai mắt Đường Ngọc đỏ bừng, sợ bị người khác thấy.
Hắn mù gần nửa năm, Đường Ngọc không lần nào khóc trước mặt hắn hoặc người khác
Bất luận là trước mặt Lan thúc, Lê ma ma, Phùng thúc hay là trước mặt hắn cùng Sơ Lục, nàng đều ôn hòa, lý trí mà cứng cỏi.

Nhưng kỳ thật đến hôm nay, khi hắn nói hắn chân chính có thể nhìn thấy, cây đao cùn cứa đáy lòng nàng mới chính thức rơi xuống, nước mắt tựa như dây trân châu bị cắt đứt, cho dù trước mặt hắn, rõ ràng vẫn luôn khắc chế, nhưng nước mắt cứ rơi như mưa.
Đáy lòng Trần Thúc phức tạp nói không nên lời, đầu ngón tay ôn nhu xoa khóe mắt nàng, thấp giọng nói, “Ta đau lòng……”
Nàng nhìn nhìn hắn, tận lực khắc chế.
Trần Thúc lại bỗng nhiên nhớ tới bộ dáng nàng vừa rồi khi hắn chỉ là muốn chọc nàng, nhưng trong mắt nàng rõ ràng xẹt qua một tia thất vọng, đáy mắt mờ mịt, lại cười an ủi hắn……
Trần Thúc thật sự đau lòng.
Hắn chọc nàng làm gì kia chứ?
Nàng vẫn luôn là người lo lắng cho hắn nhất
Mấy tháng qua, nàng cũng không nhẹ nhàng hơn hắn bao nhiêu, lại chưa từng làm hắn cảm thấy gì khác……
Trần Thúc có chút áy náy.
“Đường Ngọc……” Hắn hôn lên mắt nàng, “Không sợ, ta tốt mà.”
Đường Ngọc ôm cổ hắn, vừa rồi vẫn luôn cố gắng ức chế tiếng khóc, giờ phút này bỗng nhiên vỡ òa.
Hắn ôm chặt nàng, tùy ý để nàng ghé vào đầu vai hắn khóc, “Không có việc gì, A Ngọc, không có việc gì……”
Hắn hơi hơi rũ mắt, che đi tối tăm trong mắt
Hắn làm nàng lo lắng……
Trên xe ngựa trở về, hốc mắt Đường Ngọc vẫn còn hồng.
Hắn nhìn nàng cười.
Đường Ngọc bỗng nhiên có chút ngượng ngùng.
Nàng chưa bao giờ khóc thành bộ dạng này trước mặt hắn, nghĩ như thế nào đều có chút khó chịu, cũng có chút xấu mặt, cũng có chút không dám nhìn đôi mắt hắn
Nhưng hắn vẫn luôn nhìn nàng, không dời mắt, giống như muốn đem thời gian bỏ lỡ trước đây, tìm về từng chút……
Đường Ngọc nhẹ giọng hỏi, “Làm sao vậy?”
Trần Thúc ôn hòa cười nói, “Nhìn không đủ a, muốn nhìn thật kỹ, thời gian trước đây nhìn không thấy đều phải nhìn lại……”
Sắc mặt Đường Ngọc ửng đỏ.

“A Ngọc, nàng mảnh khảnh.” Hắn nghiêm túc nói.
Hắn tuy rằng ngày ngày ở cùng nàng cũng không cảm thấy, nhưng chờ khi chân chính nhìn thấy nàng, mới cảm thấy so với thời điểm trước đây khi hắn rời đi, nàng đã gầy một vòng.
Đường Ngọc thấp giọng nói, “Thiếp không có việc gì, chính là ở Đào thành ăn uống không hợp, không thể quen được, chờ trở về thì tốt rồi.”
Trần Thúc biết nàng sợ hắn lo lắng.
Trần Thúc không có nói tiếp, chỉ duỗi tay ôm nàng, lại vén mành lên, cùng nàng nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Tới gần nguyên tiêu, trên phố xá đều là người, xe ngựa chạy thật sự chậm, không sợ gió lạnh luồng vào.

Hắn khoác áo khoác, trong xe ngựa còn đốt lửa than, từng trận ấm áp đánh úp lại……
Chợt, mấy chữ "Một phòng bánh" ánh vào mi mắt, Trần Thúc tò mò, “Đây là một phòng bánh chúng ta thường xuyên đi sao?”
Mỗi ngày hắn ở y quán trị liệu xong đều sẽ cùng nàng tản bộ chút thời gian, thời gian dài, chợ rất có rất nhiều nơi hắn đều đi qua.

Tuy rằng hắn nhìn không thấy, nhưng Đường Ngọc sẽ nói cho hắn nghe.
Tiểu Sơ Lục rất thích bánh hạnh nhân của “Một phòng bánh”
Nàng cùng hắn thường xuyên đi mua, Đường Ngọc cũng sẽ nói với hắn, đây là một cửa hàng rất có ý tứ, tên là “Một phòng bánh”, bất luận là bên trong cửa hàng, hay là bên ngoài cửa hàng, trang trí đều dùng chính là bánh, các loại hình bánh khác nhau, lớn nhỏ không đồng nhất……
Hắn khi đó vẫn luôn tò mò, tất cả đều là bánh thì sẽ đẹp như thế nào, nhưng khi chân chính đập vào mi mắt, mới biết được là kinh hỉ.
Đường Ngọc đáp, “Ừhm, chính là chỗ này.”
“Đó là tiệm bánh bao thường đi sao?” Trần Thúc tiếp tục phát hiện kinh hỉ.

Tiệm bánh bao hắn thích, là chỗ cách “Một phòng bánh” không xa, mỗi lần đều có thể tiện đường đi.
“Đúng vậy.” Khóe miệng Đường Ngọc cũng hơi hơi gợi lên.
Có lẽ là hồi tưởng lại đều là chỗ quen thuộc trước đây, mà bây giờ, Trần Thúc lại có thể thấy, tâm tình hai người hoàn toàn bất đồng.
Một phòng bánh, tiệm bánh bao, quầy bán điểm tâm, thuộc như lòng bàn tay……

Bất chợt, trước mắt Trần Thúc sáng ngời, “Dừng xe.”
Những lời này là nói cho xa phu cùng Trần Phong nghe.
Trần Phong vội vàng dừng lại, “Hầu gia?”
Ở góc đường, Trần Thúc nhìn thấy ông lão bán hồ lô ngào đường
Tiểu Sơ Lục thích nhất kẹo hồ lô của ông ấy
Hắn cùng Đường Ngọc vẫn luôn đi đến con phố ông lão bán kẹo hồ lô để mua, mang về cho tiểu Sơ Lục, nhưng thời gian cùng địa điểm mỗi ngày ông lão xuất hiện đều hơi bất đồng, có đôi khi Trần Thúc cùng Đường Ngọc vì chờ ông, cần đi dạo chợ thật lâu.
Vừa rồi, Trần Thúc bỗng nhiên nhìn thấy thân ảnh trong chợ, theo bản năng kêu dừng một chút, bỗng nhiên đoán được.
“Là Lâm tẩu* bán kẹo hồ lô sao?” Trần Thúc hỏi.
*tẩu ở đây có nghĩa là ông già chứ không phải chị dâu (tẩu tẩu) đâu nhen các nàng
Bởi vì mua nhiều, cho nên ngay cả tên họ đối phương cũng đều biết
Đường Ngọc gật đầu, “Là Lâm tẩu.”
“Đi, đi mua kẹo hồ lô cho Sơ Lục.” Trần Thúc vén mành lên, dắt nàng xuống xe ngựa.
“Lâm tẩu.” Trần Thúc gọi một tiếng.
Ông lão xoay người, “Công tử, phu nhân?”
Ông lão cùng hai người bọn họ đều đã quen thuộc, hai người bọn họ thanh quý lại ôn hòa, vừa thấy liền biết là gia đình giàu có, nhưng không hề kiêu căng, có khi hai người đi cùng nhau, có khi đi cùng hài tử, luôn đến chỗ ông mua kẹo hồ lô.

Chỉ là công tử có bệnh về mắt, nhìn không thấy, vẫn luôn do phu nhân đỡ
Hiện giờ, ông lão thấy Trần Thúc duỗi tay lấy xâu kẹo hồ lô, ông lão kinh ngạc, “Công tử, ngài nhìn thấy?”
Trần Thúc ôn hòa cười nói, “Ừhm, nhờ phúc của ngài, bệnh mắt đã trị hết.”
Ông lão cũng cao hứng theo, “Nha, thật sự tốt quá rồi!”
Thấy Trần Thúc cùng Lâm tẩu nói chuyện, Đường Ngọc ôn hòa cười cười.
……
Chờ mua xong kẹo hồ lô, một lần nữa trở về trên xe ngựa, tâm tình Trần Thúc rõ ràng tốt hơn rất nhiều.
Trên xe ngựa, Trần Thúc ôm nàng ngồi trong lòng ngực, Đường Ngọc sẽ nhìn ngoài xe ngựa, tiếp tục nói cùng hắn, đây là con đường thanh tĩnh ngày thường chàng tản bộ; đó là con đường náo nhiệt một ít; còn đây, chính là đường có mèo con đi lạc……
Nàng nghiêm túc nói, hắn cũng nghiêm túc nghe.
Chỉ là nàng nhìn về phía bên ngoài xe ngựa, hắn vẫn luôn nhìn nàng.

Chờ khi nàng phản ứng lại, ngoái đầu lại nhìn hắn, mới thấy ánh mắt Trần Thúc vẫn luôn dừng trên người nàng.
Đường Ngọc lại lần nữa đỏ mặt, “Chàng sao vậy?”
Trần Thúc nhẹ giọng, “Không có gì, chỉ là cảm thấy cái gì cũng tốt.”
Đường Ngọc cũng nhìn về phía hắn, khóe miệng hắn bỗng nhiên ngoéo một cái, thuận thế để nàng ở góc xe ngựa, hôn nàng……
Đến khi xuống xe ngựa, mặt Đường Ngọc vẫn còn hồng hồng
Cũng theo bản năng dựng dựng cổ áo, hôm nay xiêm y cổ áo không được cao, nàng sợ lộ ra dấu vết mới vừa rồi bị hắn gặm qua
Vào tòa nhà, Đường Ngọc vẫn theo thói quen khoác cho hắn áo khoác thật lớn, chờ khoác xong mới nhớ tới đôi mắt hắn có thể thấy, hắn ngoại trừ cười, không nói gì khác.
Bây giờ vẫn là tháng giêng, hắn cũng sợ nhiễm phong hàn.
Chỉ là thì ra mỗi ngày khi khoác áo cho hắn, đều là bộ dạng dịu dàng lại nghiêm túc như thế này
Mỗi lần vào tòa nhà, Đường Ngọc đều sẽ kéo hắn, bây giờ hắn thấy đường, Đường Ngọc không lại duỗi tay.

Nhưng hắn đã quen, cũng cảm thấy thân cận, nàng không duỗi tay, hắn duỗi tay dắt nàng.
Thị vệ gác cửa kinh hỉ, “Hầu…… Hầu gia……”
Trần Thúc nhìn hắn gật đầu.
Đều là thị vệ theo hắn thật lâu từ Vạn Châu phủ, đôi mắt hắn có thể nhìn thấy, thị vệ vui quá mà khóc.
Hắn nắm tay Đường Ngọc, đi qua nơi mỗi ngày đều đi qua, ấn tượng lúc trước nhìn không thấy ào ạt sôi nổi tràn vào trong đầu, ghế dài nghỉ chân, cây cần phải tránh đi, bụi hoa giữa đường mòn, hành lang dài, nhất nhất đập vào mắt.
Hắn cùng Đường Ngọc sau khi thành thân vẫn chưa ở nơi này lâu lắm, ngược lại là đoạn thời gian này khắc sâu ấn tượng, hắn dường như một lần nữa nhận thức nơi này.
Đường Ngọc không có quấy rầy hắn.
Nhưng hắn nắm lấy tay nàng khi thì nắm chặt, khi thì buông ra một ít, chính hắn cũng không cảm thấy cảm xúc hắn dao động, nhưng Đường Ngọc thu hết vào đáy mắt.
Sắp đến Cẩm Đường uyển, Đường Ngọc nhẹ giọng nói, “Lưu đại phu nói, đôi mắt của chàng vừa mới khôi phục, không được đọc sách quá độ trong nhiều ngày liền, cũng không được khóc vì kích động, đôi mắt khôi phục sẽ không tốt.”
Hắn gật đầu, “Nghe nàng, ta không khóc.”
Xong lại bồi thêm một câu, “Ta cũng không phải Sơ Lục”
Chỉ là vừa dứt lời, tiếng cười hài tử từ trong viện tràn ra ngoài
Là tiểu Sơ Lục…….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận