Cẩm Đường Xuân


Lão bà trên xe ngựa, đúng là Nguyên ma ma từ miệng nàng gọi trước đây.
Thấy nàng lên xe ngựa, Nguyên ma ma kinh ngạc nói, "Thế tử phu nhân sao đã trở lại?"
Hơn nữa sắc mặt còn không được tốt, rõ ràng có chút khẩn trương cùng sợ hãi, trong tay đều là mồ hôi......
Nguyên ma ma vội vàng nhìn nhìn bên ngoài xe ngựa, không có người khác, thấp giọng nói, "Thế tử phu nhân, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Sắc mặt Tiếu Lộ trắng bệch, lắc lắc đầu, lại thấp giọng nói, "Nguyên ma ma, Kính Bình Hầu phái một nhánh đóng quân tới hộ tống quân phu nhân cùng thế tử, hẳn là sắp đuổi đến kịp rồi."
Tiếu Lộ nói xong, đầu ngón tay không khỏi nắm chặt.
Nguyên ma ma cũnh chợt lạnh sống lưng, "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Tiếu Lộ hít sâu một hơi, "Lát nữa ngươi nói với mọi người một tiếng, ngày mai động thủ."
Nguyên ma ma nắm lấy tay nàng, phát hiện tay nàng cũng đang phát run, "Thế tử phu nhân......"
Mắt Tiếu Lộ ửng đỏ, "Nguyên ma ma, tánh mạng cả nhà đều nằm trong tay người khác, chúng ta không có cơ hội lựa chọn......"
*** Truyện chỉ đăng tại .wattpad.com/user/nhamy111***
Ban đêm, Tiếu Lộ ở cùng Đường Ngọc, tiểu Sơ Lục muốn nước.
Khi Tiếu Lộ mang nước đến cho tiểu Sơ Lục không cẩn thận làm nghiêng ly, xiêm y tiểu Sơ Lục và Đường Ngọc ướt một mảng lớn.
Tiểu Mễ lấy xiêm y tới, Đường Ngọc thay xiêm y sau bình phong, Tiếu Lộ thay cho tiểu Sơ Lục
Vừa lúc có người khách điếm đưa thức ăn tới, Tiểu Mễ đi nhận
Tiếu Lộ thuận tay đưa xiêm y tiểu Sơ Lục vừa thay cho Nguyên ma ma, Nguyên ma ma tiếp nhận, Đường Ngọc từ sau bình phong đi ra, Nguyên ma ma cũng cầm xiêm y, nói để đưa cho Tiểu Mễ cô nương
Lại chơi thêm chút thời gian, Đường Ngọc cũng mệt nhọc, mang tiểu Sơ Lục về phòng.
Khi về tới phòng, Lê ma ma tới chăm sóc, Đường Ngọc thở dài, "Hai ngày này ban đêm hình như tiểu Sơ Lục đều ngủ rất sớm."
Ngày thường đều phải do nàng cùng Lê ma ma dỗ ngủ, mấy ngày nay lại không có.
"Hẳn là không phải bị bệnh, ngày mai thử nhìn xem, nếu còn như vậy nữa liền tìm một đại phu đến khám?" Lê ma ma hỏi.
Đường Ngọc gật đầu.
Ra bên ngoài, Đường Ngọc ngủ cùng Sơ Lục, Lê ma ma cùng Tiểu Mễ trực đêm.
Trước lúc sắp ngủ, Trần Phong tới ngoài phòng, nói cùng nàng hành trình ngày mai
Đường Ngọc nói nghe hắn an bài, xong việc, Đường Ngọc lại nhìn Trần Phong nói, "Trần Phong, nhiều ngày nay tâm thần ta luôn có chút không yên, tiểu Sơ Lục thích chạy loạn, sợ Lê ma ma cùng Tiểu Mễ đuổi theo không kịp, ngươi cho người nhìn kỹ chút, người bên cạnh hắn không được rời đi."

Nàng cũng không biết vì sao
Trần Phong đáp ứng
Chờ gặp xong Trần Phong, lúc này Đường Ngọc mới cởi áo đi vào giấc ngủ.
Chỉ là khi cởi áo, vừa lúc vuốt chiếc nhẫn ngọc ban chỉ trước đây, dây đeo thật ra đã được đổi qua, chỉ là đã quên đưa lại tiểu Sơ Lục, Đường Ngọc nghĩ nghĩ, vẫn bỏ vào túi tay áo của mình trước, ngày mai lại đưa tiểu Sơ Lục
Đêm nay Đường Ngọc dường như gặp một cơn ác mộng thật dài, hôm sau thức dậy như bị bóng đè
Khi Lê ma ma hỏi đến, Đường Ngọc cũng nghĩ không ra, chỉ cảm thấy là cơn ác mộng, nàng vẫn luôn chạy, có người vẫn luôn đuổi theo
Lê ma ma trấn an, mộng là ngược lại
Đường Ngọc chậm rãi gật đầu, ngày mai hoặc ngày sau, đóng quân Giang thành sẽ tới nơi, nàng duỗi tay xoa xoa mồ hôi tụ trên trán
Buổi sáng, ánh mặt trời chiếu vào trong nhà, tiểu Sơ Lục ngủ bên cạnh, tâm tình Đường Ngọc cũng hòa hoãn lại
Đoạn đường này mưa đều tí tách tí tách rơi xuống, Bình Nam cùng Vạn Châu đều là như thế, vừa đến ngày xuân, mưa xuân rơi hoài không dứt.

Đường có chút không dễ đi, rất nhanh, xe ngựa lại bị lún vào vũng lầy lội.
Trên đường lần này xe ngựa bị hãm sâu nhất, có cây xà ngang bị gãy mất
Trần Phong nhìn qua, không thể dùng được nữa
Tiếu Lộ nói, "Quân phu nhân ngồi xe ngựa của ta đi, xuống núi liền tới được thành trấn gần nhất rồi."
Đường Ngọc đáp ứng
Xe ngựa hư ở đây, còn không biết phải đợi bao lâu.
Tiểu Sơ Lục cũng chịu lên xe ngựa của Tiếu Lộ chơi.
Trần Phong nhìn nhìn xe ngựa bị lún bùn, dặn dò, "Phía trước cẩn thận chút."
Xe ngựa Tiếu Lộ không thể rộng rãi được như xe ngựa hầu phủ, xe ngựa hầu phủ lớn, có thể chứa được nhiều người, trên xe ngựa hoặc là Lê ma ma ngồi, hoặc là Tiểu Mễ ngồi; còn trên xe ngựa Tiếu Lộ, chỉ có thể chứa được ba người nàng cùng phu nhân, Sơ Lục không thể hơn được, Lê ma ma cùng Tiểu Mễ sẽ không lên xe ngựa
Đường Ngọc ở trong xe ngựa lật xem sách một lát, tiểu Sơ Lục và Tiếu Lộ đang đoán đậu
Đoán đậu, chính là trò chơi đoán chẳn lẽ.

Xem mớ đậu đó là số lẻ, hay là số chẵn, trò chơi này, hài tử có thể chơi thật lâu, hơn nữa chơi không biết mệt.


Tiếu Lộ cùng tiểu Sơ Lục đoán đậu, Đường Ngọc xem sách một lát rồi ngủ gật
Tim Tiếu Lộ nhảy bang bang trong ngực
Rốt cuộc, chờ đến khi Đường Ngọc cùng Sơ Lục đều ngủ, lòng bàn tay Tiếu Lộ đều là mồ hôi
Đoạn đường này, Tiếu Lộ cũng thăm dò rõ ràng thói quen của những người bên cạnh Đường Ngọc, Trần Phong rất cẩn thận, mặc dù biết phu nhân ở trong xe ngựa, cũng cách mỗi hai khắc (30'), nhiều nhất là nửa canh giờ cũng sẽ dò hỏi một lần.

Phu nhân lên tiếng, Trần Phong mới có thể cưỡi ngựa rời đi.

Tiếu Lộ đánh giá thời gian không sai biệt lắm.
Lúc này, Trần Phong quả thực lại tới hỏi.
Tiếu Lộ cố ý vén mành lên, lộ ra cảnh tượng Đường Ngọc chống tay ngủ gật, tiểu Sơ Lục nằm trong lòng Tiếu Lộ, Tiếu Lộ nhẹ giọng nói, "Trần thị vệ, phu nhân nói tối hôm qua ngủ không ngon, ngủ ngắn một lát."
Trần Phong gật đầu.
Buông mành xuống, đáy lòng Tiếu Lộ còn thình thịch nhảy, nhưng Trần Phong đã đánh ngựa rời đi.
Thực nhanh, lại non nửa canh giờ qua đi, Trần Phong lại tới hỏi, Tiếu Lộ nói phu nhân còn chưa tỉnh, Trần Phong lại lần nữa cảnh giác nhìn nhìn trong xe ngựa, Tiếu Lộ cũng cố ý vén mành lên cho hắn xem.
Trần Phong xác nhận có phu nhân, không có nói nhiều, nhưng liếc mắt nhìn Tiếu Lộ thêm một cái.
Buông mành xuống, sắc mặt Tiếu Lộ tái nhợt.
Không bao lâu, tới giờ Ngọ, xe ngựa ngừng ở quán trà lạnh nghỉ chân, vừa lúc tùy ý dùng chút thức ăn.
Tiếu Lộ vừa lúc nghe thấy Trần Phong hỏi Lê ma ma, phu nhân gần đây thích ngủ?
Lê ma ma nói đúng
Nghi ngờ trong lòng Trần Phong mới đánh mất một chút.
Tiếu Lộ cũng thu hồi ánh mắt.
......
Chỗ này không bình thường, mưa rơi, bùn đất che lắp ở mặt ngoài, nhưng thực tế đều là hố sâu lầy lội, xe ngựa chạy qua rất dễ bị sụt lún, đặc biệt là trời còn đang mưa, mưa rơi lại lớn, có đi tiếp cũng không an ổn.

Trần Phong cho người thăm dò, phía trước có một ngôi chùa, hỏi qua ý Đường Ngọc, ở phụ cận có ngôi chùa có thể nghỉ chân một chút, lát nữa lại đi.

Trong chùa hẳn là cũng có người gặp tình trạng như bọn họ, không ít xe ngựa đều ngừng ở trong chùa, hẳn là đang đợi một lát rồi sau đó rời đi.

Trong chùa có hơi nhiều người, Trần Phong không dám lơ mà, cho người canh giữ các nơi, nhưng cũng bởi vì tới tới lui lui đều là người, người nhiều rối mắt, không nhất định có thể bận tâm hết được
Trong thiện phòng, Đường Ngọc lại có chút mệt rã rời, Tiểu Mễ hầu hạ Đường Ngọc nằm xuống.
Tiếu Lộ ở cùng tiểu Sơ Lục, tiểu Sơ Lục nói muốn đi dạo trong chùa chơi, Tiếu Lộ dẫn tiểu Sơ Lục đi, Lê ma ma đi theo.
Nhờ vào tiểu sa ni, Tiếu Lộ ngược lại đã đẩy Lê ma ma đi mất, nhưng không nghĩ tới Trần Phong vẫn luôn đi theo.
Tiếu Lộ không thể nào xuống tay, mắt thấy thời gian mau qua đi, mưa cũng dần dần nhỏ, trong lòng cũng có chút hoảng loạn.
Một lát sau mưa cũng sắp tạnh, có xe ngựa bắt đầu lục tục rời khỏi trong chùa.
Có thị vệ tới sau Trần Phong, nhẹ giọng nói, "Cửa sổ thiện phòng vẫn mở ra, thuộc hạ thấy phu nhân vẫn luôn ngồi ở trong thiện phòng."
Trần Phong lúc này mới gật đầu.
Tiếu Lộ thật sự không có cách nào, chỉ có thể bí quá hoá liều.

Tiếu Lộ đưa ánh mắt ra hiệu với Nguyên ma ma, Nguyên ma ma hiểu ý.

Thừa dịp có tăng ni đụng phải Trần Phong, Trần Phong không chú ý trong chốc lát, Tiếu Lộ nói gì đó bên tai tiểu Sơ Lục, tiểu Sơ Lục vui mừng nhanh chân chạy đi, Tiếu Lộ không đuổi theo
Chờ khi Trần Phong hoàn hồn, Tiếu Lộ hô, mau, thế tử chạy rồi, Trần Phong theo xiêm y trên người đuổi theo.
Tiếu Lộ trong lòng run sợ, đến chỗ thiện phòng hẻo lánh, đây là góc chết trước đây Tiếu Lộ phát hiện được, cũng cố ý nói cùng tiểu Sơ Lục nơi này, tiểu Sơ Lục chạy trở về, mà Trần Phong còn đang đuổi theo một hài tử khác mặc xiêm y tiểu Sơ Lục
Tiếu Lộ nhìn tiểu Sơ Lục nói, "Thế tử, lập tức phải đi, cùng ta lên xe ngựa."
Tiểu Sơ Lục đáp ứng, rồi sau đó nói, "Mẫu thân con đâu?"
Bé vẫn luôn ở một chỗ cùng mẫu thân
Tiếu Lộ nói, "Phu nhân có chút mệt, lên xe ngựa trước, chúng ta cũng đi thôi."
Tiểu Sơ Lục đáp ứng, chỉ là bỗng nhiên, tiểu Sơ Lục lại dừng chân, "Không được, mẫu thân nói, không có mẫu thân, còn có Lê ma ma, Tiểu Mễ cùng Phong thúc và thị vệ trong nhà, con không thể tự đi một mình"
Đáy lòng Tiếu Lộ hoảng hốt, "Nhưng mà phu nhân đã ở trên xe nha."
Tiểu Sơ Lục lắc đầu.
Tiếu Lộ không có biện pháp, vừa lừa vừa gạt, "Thế tử quên sao? Thế tử, vừa rồi chúng ta mới chơi trốn tìm cùng mấy người Trần Phong, con đi lên xe ngựa tìm phu nhân bọn họ sẽ tìm không thấy con."
Sơ Lục nghĩ nghĩ, mới vừa cười cười, cùng nàng đi được hai bước, vẫn dừng chân, "Không được, cha nói, nhất định phải đi cùng mẫu thân."
Tiếu Lộ hạ quyết tâm, duỗi tay bắt bé, che miệng bé muốn đưa về trên xe, tiểu Sơ Lục cắn nàng một cái, Tiếu Lộ ăn đau, người chung quanh tới rồi, tiểu Sơ Lục hô to, "Phong thúc! Phong thúc!"
Các thị vệ theo tiếng mà đến.
Hắc y nhân xung quanh bắt tiểu Sơ Lục chạy đi, thị vệ rút đao.

Một chỗ khác, Trần Phong khó khăn đuổi theo "Tiểu Sơ Lục", cái đầu nhỏ, cũng tán loạn, nhưng chờ đến khi đuổi kịp, đối phương vừa quay đầu lại, Trần Phong sửng sốt, không phải thế tử!
Nhưng là xiêm y thế tử!
Trần Phong sửng sốt một lát, bỗng nhiên cảnh giác, cũng có thị zệ nói, "Thủ lĩnh, có người bắt cóc thế tử!"
Trần Phong hoảng loạn, đã xảy ra chuyện!
Hắc y nhân thân thủ không kém, còn thị vệ sợ làm thế tử bị thương không dám tiến lên, trải qua tử đấu, khi Trần Phong từ sau vòng lên mới cứu được Sơ Lục
"Phong thúc!" Tiểu Sơ Lục sợ hãi.
"Không có việc gì, có Phong thúc ở đây" Trần Phong trấn an, "Tiểu thế tử thấy rõ là ai muốn bắt cóc người không?"
Sơ Lục nói, "Tiếu di!"
Trong viện đã không còn Tiếu Lộ, Trần Phong hô to một tiếng, "Truy!"
Bất chợt, làm như nghĩ đến cái gì, "Phu nhân đâu!"
"Phu nhân hẳn vẫn luôn ở trong phòng." Có thị vệ nói.
Không đúng, nếu là Tiếu Lộ......!Trán Trần Phong đều là mồ hôi lạnh, thế tử, phu nhân......
"Đi xem phu nhân." Trần Phong nhảy vào bên trong thiện phòng, thấy bên trong thiện phòng xác thật có người, nhưng không phải phu nhân.
Mới vừa rồi, thậm chí từ sớm, đã có người mặc xiêm y phu nhân, vẫn luôn ngồi ở chỗ này!
Trần Phong tựa như chìm vào giữa vực sâu hầm băng, đối phương rõ ràng đã bị dọa ngốc, hỏi cái gì cũng không biết.
"Lục soát trong chùa." Trong đầu Trần Phong ầm ầm vang lên, lại bỗng nhiên nhớ tới cái gì, "Vừa rồi có bao nhiêu chiếc xe ngựa đi ra ngoài?"
Thị vệ đáp, "Có khoảng hai mươi ba mươi chiếc"
Sắc mặt Trần Phong trắng bệch, "Đuổi theo!"
*** Truyện chỉ đăng tại .wattpad.com/user/nhamy111***
Trần Thúc vừa lúc đến Cừ Châu thủ phủ Lộc thành, Tần hầu tự mình tới ngoại ô hai mươi dặm nghênh đón.
Chỗ đầu tiên quân hầu tới là Cừ Châu, có thể thấy được coi trọng.
Mọi người ở trong sảnh nói chuyện hồi lâu, đầu tiên là hàn huyên, rồi sau đó nói đến khó khăn của Cừ Châu, muốn để Kính Bình Hầu phủ giúp đỡ, lần này Trần Thúc tới, đó là trấn an chư hầu cùng thủ thành, Tần hầu tự mình nói ra, Trần Thúc có thể đáp ứng thì đáp ứng, việc khác thì nói để hắn ngẫm lại
Tần hầu đã lấy được chỗ tốt ở nơi Trần Thúc, vui sướng đều viết trên mặt, những cái khác vốn chỉ làm chút cho có bộ dáng thôi.
Trên tiệc tiếp đón, Tần hầu kính rượu, Trần Thúc uống một ly nhỏ
Trần Hoặc vội vã đi vào, sắc mặt có chút hoảng loạn, đưa vào bên lỗ tai Trần Thúc nói, "Hầu gia, phu nhân bị bắt."
Ly trong tay Trần Thúc "Phanh" một tiếng rơi xuống, người xung quanh đều ngây ngốc, Trần Thúc trầm giọng, "Khi nào, ở đâu, người nào?"
Trần Hoặc nhẹ giọng, "Lân cận Vũ thành, hai ngày trước, hẳn là......!Nam Vân Hầu thế tử phu nhân......".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận