Book

Chương 12: Kết Thúc Và Tái Sinh

Khư Lý Hạ Mộc
Tùy chỉnh

Chương 12: Kết Thúc Và Tái Sinh

Edit by Mặc HàmVào ngày 5 tháng 7 năm 2018, tôi đã gửi một tin nhắn wechat cho Tiểu D và tôi không muốn tiếp tục bị tra tấn bởi hắn. Từ ngày bị đối xử lạnh lùng đến bây giờ, Tiểu D vẫn lạnh lùng, trong khi vòng tròn vẫn là đăng hình sinh hoạt với người mới.Cuối cùng tôi đã gửi một đoạn văn qua, cầu xin tha thứ, hy vọng hắn có thể thành toàn.Ờ, hiếm khi hắn không kinh ngạc, đã cho chúng tôi một câu trả lời chắc chắn cho mối quan hệ của chúng tôi: cuộc sống của riêng mình.Tôi đã xóa hắn. 【Lúc trước vẫn do dự không dám cũng không muốn làm như vậy, bạn bè vẫn muốn tôi đưa điện thoại di động cho bọn họ, đem toàn bộ lịch sử chat và delete cuộc trò chuyện này,tôi ngăn cản. Và lần này, tôi đã xóa bản thân mình, không do dự】Đường chia đôi ngả, hai người đều vui.Quen nhau vào tháng 10 năm 2012. lần □□ đầu tiên vào ngày 7 tháng 11 năm 2012, chia tay vào ngày 27 tháng 5 năm 2018. Xóa bên kia vào ngày 5 tháng 7 năm 2018Sau khi hoàn toàn kết thúc, tôi thực sự không dám. Không dám chấp nhận, không dám đối mặt. Ngay cả khi tôi đã thực hiện xây dựng tâm lý, ngay cả khi tôi biết điều này có thể là một kết thúc định mệnh, tôi vẫn còn quá hèn nhát. Tôi thậm chí còn chi tiền để khôi phục lại lịch sử trò chuyện WeChat, nghĩ rằng đưa vào danh sách đen có thể tốt hơn một chút so với xóa. Sau đó nhận ra đây là vô ích, liền bỏ qua.Cảm ơn bạn bè xung quanh, sẵn sàng ở lại với tôi, lắng nghe tôi cằn nhằn, lắng nghe tôi khóc, cho tôi an ủi.Sau đó tôi, cũng từng vô số lần mơ thấy còn có thể trở lại bên cạnh hắn, nhưng sau khi tỉnh lại lại cảm thấy chuyện này quá buồn cười. Thực tế là tàn nhẫn, chúng tôi bắt đầu quá chật vật, kết thúc không đủ thể diện. Tôi may mắn thay, quá trình là tốt hơn một chút, nhưng những ngày này đã biến mất.Tiểu D, cuối cùng tôi đã mất cậu. Cuối cùng cũng mất đi cậu.Quen thuộc với khuôn viên trường đại học, đồng hành cùng nhau và phát triển cùng nhau. Chúng tôi hỗ trợ lẫn nhau, tôi đã trải qua quá trình mua sắm của mình từ số không đến bây giờ, hắn cũng đi cùng tôi từ khuôn viên trường đến khi tốt nghiệp để tìm việc làm ở Bắc Kinh. Chúng tôi đã có những năm tốt nhất của nhau, cũng có tình yêu cuối cùng của tuổi trẻ.Quên là cuối tuần thứ mấy sau khi chia tay, tôi ngồi trên ban công. Đến lúc, tôi nói chuyện điện thoại với video ở nhà như bình thường. Trò chuyện, mẹ bỗng nhiên hỏi Tiểu D.“Ai, gần đây có đi tìm Tiểu D chơi không, không thấy con gửi ảnh chụp chung.”“Có. Thời gian trước có gửi rồi”“Quan hệ giữa hai đứa có ổn không? Mẹ đã có một giấc mơ, mơ thấy hai đứa mâu thuẫn”“Không có đâu, mẹ. Rất tốt”.“Ừm, tốt là được rồi.”…… Thấy tôi hơi không hài lòng, chủ đề chuyển sang nói về thời thơ ấu của tôi.Mẹ nói tôi khi còn bé chịu không nổi ủy khuất nhất, vừa bị ủy khuất liền khóc, cho nên mẹ cố gắng không để cho tôi chịu ủy khuất.Mẹ tôi nói tôi rất ngoan ngoãn khi tôi còn nhỏ và hiểu đạo lý. Chỉ cần có thể nói rõ ràng, tôi hiểu sẽ không nháo.Mẹ tôi nói khi tôi còn nhỏ là một đứa trẻ tuyệt vời, biết nấu ăn, làm việc nhà, cô gái nào kết hôn với tôi sẽ rất hạnh phúc.……Buông điện thoại xuống, nước mắt tôi tuôn ra, khóc không ngừng.Cho rằng mình xây dựng phòng tuyến tâm lý đủ tốt, trong nháy mắt tan tác. Một vài câu của mẹ tôi, để tôi biết rằng tôi không đủ mạnh mẽ. Tôi không nghĩ rằng gia đình tôi sẽ nhạy cảm và lo lắng như vậy. Tôi đưa Tiểu D về nhà 2-3 lần, cũng đã đến nhà Tiểu D nhiều lần. Có lẽ, các gia đình đã coi chúng tôi là những người bạn tốt vĩnh viễn, nhưng chúng tôi không dám thẳng thắn với họ. Chuyện cho tới bây giờ, cũng càng không biết làm thế nào để kể lại.Nguyên bản tôi nghĩ, chúng tôi có thể tiếp tục trưởng thành, đợi đến khi hai người đều có đủ năng lực, có thể không sợ hoàn cảnh, chúng tôi có thể tay trong tay come out, nói cho người nhà và bạn bè xung quanh, chúng tôi một đường đi về phía trước rốt cục có thể ngẩng đầu nói cho các cậu biết, bên cạnh hắn chính là người tôi quyết định bảo vệ cả đời này. Thậm chí, tôi đã tưởng tượng rằng đám cưới của chúng tôi: trên một hòn đảo, trong nhà thờ, trước mặt linh mục, chúng tôi mặc quần áo và giày da, chúng tôi xuất hiện trong sự vây quanh của bạn bè của chúng tôi, chúng tôi trao nhẫn cho nhau, giúp đối phương đeo lên, chúng tôi đang nghe chúc phúc, và nói Yes, I Do ……Sau khi chia tay, tôi cũng tìm thấy vô số lý do, tôi cũng hận, cũng mắng. Cho đến bây giờ, những gì tôi có thể nói với bản thân mình là tôi phải chấp nhận nó. Chấp nhận cuộc sống hiện nay, và sau đó cố gắng làm cho nó tốt hơn.Tôi đổi tên Weibo thành “Hạ Mộc đang chờ một người”, loại bỏ một phần liên quan đến hắn. Tôi kể câu chuyện của chúng tôi ở đây và cập nhật liên tục, có rất nhiều bạn bè khuyến khích tôi dưới các bình luận. Chân thành, cảm ơn bạn rất nhiều. Đây có lẽ là một trong những điều mà cuộc sống phải trải qua, cảm ơn bạn đã đi cùng tôi trên đường đi, hãy để tôi dũng cảm đối mặt. Một số bạn bè khuyên tôi không viết nữa, như vậy tự vạch trần vết sẹo, tại sao? Ừm, thật không giấu diếm, đúng là khó chịu, bất quá đối với tôi mà nói, đây cũng là một phần trưởng thành, tôi đã có thể đi nhìn thẳng, nhìn thẳng đoạn tình cảm này, nhìn thẳng kết quả hiện tại.Có một người bạn weibo, bây giờ cũng là bạn tốt của tôi. Cô ấy đánh giá tôi trong một từ —-nghi thức cảm. Tôi là một người đặc biệt chú trọng nghi thức cảm.Nghi thức cảmPhải, tôi nhớ mỗi khoảnh khắc quan trọng của chúng tôi với nhau, tôi đã được chăm chú ý chăm sóc một chút hồi ức này, dệt thành tình yêu tưởng tượng của tôi. Chỉ là, tôi không biết những khoảnh khắc nghi thức này, đối với Tiểu D mà nói sẽ là ký ức như thế nào?Tôi đột nhiên nhận ra rằng đoạn thời gian thống khổ kia là nhân sinh tôi gặp trắc trở. Mà lúc ấy khó chịu như vậy là bởi vì, tôi vốn tưởng rằng chúng tôi có thể trân trọng phần tốt đẹp này với nhau, bình tĩnh nói lời tạm biệt sau đó mỗi người lên đường. Lại không nghĩ tới một khắc cuối cùng, hắn phá vỡ ký ức này, vỡ vụn trên đất, sau đó tiêu sái xoay người rời đi. Có lẽ là vô tâm có lẽ là cố ý, cũng không biết sau khi quay lưng là thương tâm còn giải thoát, nhưng sự thật là Tiểu D không che chở tốt đoạn đường cuối cùng này, để lại một mình tôi ở chỗ này nhặt mảnh vụn, làm cho tôi càng giống đứa nhỏ làm sai, đây mới là làm cho tôi giày vò cùng chua xót. Bây giờ, tôi đã dùng ngón tay đầy vết sẹo xen kẽ, với máu ngâm để chắp vá lại quá khứ một lần nữa dính liền, cố gắng để khôi phục lại vẻ đẹp đó. Tiếp theo, tôi sẽ bắt đầu một mình.Mặc dù cuộc sống sau đó, có nhiều lần tôi nghĩ về hắn. Cho dù đó là công việc hàng ngày, hoặc đi chơi với bạn bè, một số chi tiết luôn luôn làm cho tôi nhớ lại những điều trong quá khứ, may mắn thay, tôi có thể kiềm chế. Nhớ tới liền nhớ tới đi, cũng cứ như vậy.Một lần, một người bạn hỏi tôi, nếu cậu và Tiểu D gặp lại nhau trong tương lai thì sao?Tôi không phải là không nghĩ đến vấn đề này, nhưng trước đây đã liên tục trốn tránh trong tâm trí, trên thực tế cũng không biết làm thế nào để trả lời.Bây giờ, tôi có câu trả lời: cho dù tôi gặp lại nhau hay không, tương lai không ai có thể dự đoán, nhưng hắn làm cho tôi hiểu trạng thái của người đó là không phù hợp. Những gì tôi mong muốn là người tiếp theo nắm tay, có thể cùng với tôi dũng cảm yêu thương. Trưởng thành và kiên định với nhau, không nhớ quá khứ, cùng nhau xây dựng tương lai.Cảm ơn cậu, dạy tôi yêuMặc dù cái giá này là rất lớn, nhưng đối với tôi cũng là một món quà hiếm hoi của cuộc sống.Bây giờ, tôi đã đăng ký một lớp học tiếng Nhật để học tiếng Nhật tốt, dự định sẽ lấy được N1. Ngoài ra, tôi cũng đăng ký kiểm tra trình độ hướng dẫn viên du lịch. Sau tất cả, tôi thích đi lang thang khắp nơi, tốt hơn là biến sở thích thành một nghề phụ. Sau đó, tôi cũng muốn có thêm một kỹ năng âm nhạc cho bản thân mình, học chơi đàn Ukuele …Tôi hy vọng tương lai của tôi sẽ đủ mạnh để chủ động hơn và tự tin hơn để đối mặt với tương lai. Cuộc sống vẫn còn rất dài, tôi không biết những người sẽ gặp phải sau này, tôi hy vọng trong tương lai hắn gặp tôi là một tôi tốt hơn, là tôi vui vẻ, sẽ biết cách sống. Cũng là người có thể phấn đấu quên mình, toàn tâm toàn ý cho tình yêu của tôi. Đến lúc đó, nếu hắn xuất hiện, tôi đương nhiên cũng sẽ chủ động. Tôi sẽ đến gần hắn và nói với hắn,“Xin chào, tôi tên là Hạ Mộc, có thể làm bạn không? Rất vui được gặp cậu.”.

BookmarkBook-reading