Chân Tình Ngàn Năm

“Ta biết mình nên làm gì, cám ơn Liễu thái y hỗ trợ.” Nói xong, Dạ Thủy Linh từ ghế quý phi đứng dậy, rồi quỳ một gói xuống đất.Thấy thế, Liễu thái y quá sợ hãi, “Nương nương, ngài làm cái gì, mau mau xin đứng lên, mau mau xin đứng lên a!” Nói xong, vội vàng đem nàng nâng đứng dậy.“Nếu không phải ta cứng rắn xin Thái y hỗ trợ, cũng sẽ không làm cho Thái y......” Vì nàng mà chết. Nàng là cam tâm tình nguyện , mà hắn là bởi vì yêu cầu của nàng, nói gì đi nữa nàng đều rất băn khoăn.“Đừng nói như thế, có thể làm cho Vương thượng bình phục, đây là chuyện lão phu nên làm, lão phu tự nhiên không thẹn với lương tâm .”“Cám ơn......” Trừ bỏ nói như vậy, nàng thật sự không biết nên cảm tạ hắn như thế nào.“Tốt lắm, nếu nương nương đã quyết định, lão phu trở về sẽ đem chén thuốc kia đun nóng lại, một chút nữa sẽ kêu người đưa tới.” Rồi sau đó, hắn cúi người nói, “Nương nương không cần tiễn, lão phu cáo lui.”Sau khi Liễu thái y rời đi, Dạ Thủy Linh cũng rời khỏi Xuân Tuyết Các, đi đến ngự thiện phòng…….Nửa canh giờ sau, trong tẩm phòng Vương thượng.“Ta không phải mới nói không muốn nhìn thấy ngươi sao? Sao vậy, như thế đã quên lời nói của bổn Vương?” Xích Nhĩ Đa nhìn thấy nàng, liền không hiểu nổi, hổn hển kêu, “Người tới, người tới a!”Những người này làm việc kiểu gì vậy? Thế nhưng còn dám cho nàng tiến vào!Lát sau, “Đừng hô, thị vệ bên ngoài sớm đã bị ta làm cho hôn mê.” Vì phòng ngừa chuyện hồi sáng lại phát sinh, nàng đã chuẩn bị trước.Giờ phút này, nàng đã thay quần áo hồng nhạt tinh xảo xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn được trang điểm, đeo trang sức thanh nhã, tuyệt thế dung nhan làm cho người ta động lòng, vừa thấy liền yêu.“Ngươi......lá gan của ngươi thật lớn! Dám làm thị vệ của bổn vương hôn mê.” Hắn không nghĩ tới nàng sẽ dùng chiêu này, tựa như âm hồn không tiêu tan, nhưng đừng tưởng rằng hắn không có cách đối phó nàng.Dạ Thủy Linh không để ý tới hắn hô to gọi nhỏ, tự mình mang đồ ăn tinh tế đặt ở trên bàn, thấp giọng nói, “Ngươi chán ghét ta tới vậy sao?”“Đúng vậy, chỉ hận ngươi không thể lập tức biến mất trước mặt bổn Vương.”“Kia......ngươi còn nhớ rõ lúc trước đã nói những gì với ta không?” Nàng vẫn ôm trong lòng một tia hy vọng.“Không nhớ rõ!”Hắn ngay cả nghĩ cũng không liền phủ nhận, nhẫn tâm nói: “Bổn Vương cũng không muốn nhớ!”“Được...... Như Vương thượng mong muốn, ta sẽ biến mất, nhưng, không phải lúc này. Trước khi ta rời đi, ta hy vọng……Có thể cùng vương thượng ăn bữa tối cuối cùng, coi như là thỉnh cầu sau cuối của nô tì, được không?” Nàng xoay người, mắt đẹp vốn dĩ sáng ngời động lòng người, giờ phút này lại mang bi thương nồng đậm.Hảo, nếu như vậy có thể khiến nàng sau này không làm phiền hắn, yêu cầu nho nhỏ này cũng được, hắn sẽ miễn cưỡng cùng nàng ăn bữa tối sau chót.“Hừ! Ăn xong, liền lập tức cách xa phạm vi tầm mắt của bổn Vương, vĩnh viễn đừng để bổn Vương nhìn thấy ngươi nữa!”Lời nói của hắn cứ liên tục làm tổn thưong nàng, nhưng nàng vẫn nhịn, vì hắn, nàng có thể làm tất cả……Thấy Xích Nhĩ Đa đi về phía mình, sau đó ngồi xuống, nàng nở nụ cười, đương nhiên là so với khóc còn khó coi hơn. Dạ Thuỷ Linh giúp hắn rót một ly rượu ngon, dùng cách xưng hô cổ đại nói: “Nô tì từng hứa sẽ vì Vương thượng làm một bàn đồ ăn ngon, hiện tại cũng thực hiện được, không biết có hợp vị ngài hay không.”Cho dù không hỏi, nàng cũng biết đáp án, bởi vì nàng đối với tay nghề của mình rất tin tưởng, nói gì đi nữa, tất cả đồ ăn này đều từ thế kỉ 21.Nhìn một bàn mỹ vị mình chưa từng thấy qua, trong không khí tràn ngập hưong thơm của thức ăn, hắn có chút nghi hoặc nhìn nữ nhân trước mắt này: “Ngươi lại đang làm trò quỷ gì?”“Nô tì chỉ nghĩ đơn giản dùng thời gian cuối cùng này, có thể cùng Vương thượng vui vẻ ăn xong bữa cơm chính tay mình làm, cũng không có tâm kế gì. Vương thượng, nhân dịp còn nóng mau ăn đi!” Nói xong nàng gắp một miếng thịt dê bỏ vào chén của hắn.Thấy hắn vẫn không động đũa, Dạ Thuỷ Linh bắt đầu ăn trước, như vậy mới có thể giảm cảnh giác của hắn, “Đây, nô tì kính ngài, một ngày với Vương thượng, là thời gian vui nhất của nô tì, vĩnh viễn cũng không quên.”“Lời a dua nịnh hót này nọ, bổn Vương nghe nhiều đến chán rồi, khỏi đi!” Tuy là nói như vậy, nhưng hắn vẫn không tự chủ được giơ chén rượu lên, cùng nàng tương kính.Nàng lễ phép dùng tay áo dài che trước mặt, động tác giống như uống một hơi cạn sạch, nhưng kỳ thật, nàng đem chén rượu vụng trộm đổ đi, bởi vì, nàng đã hạ nhuyễn cốt tán ở trong rượu......


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận