Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!


Ba cậu, Thẩm Thanh Kỳ sau bao ngày bận rộn không quan tâm đến mấy việc xảy ra trên mạng.

Buổi trưa mở điện thoại ra đã thấy tin con trai mình hẹn hò với nam nhân rồi.

Mà người này lại là đứa cháu nuôi của ông.
Tuy có hơi bất ngờ chút, nhưng mà ông cũng chấp nhận được.

Vì sao ư? Vì Trần Từ Liên chính là người mà ông tin tưởng nhất.

Càng hy vọng mọi thứ trên mạng đều là giả.
- Cậu gọi điện cho Trần Từ Liên đến đây! Tôi muốn gặp nó một chút.
Cầm điếu thuốc lên, ông lạnh giọng nói với trợ lý của mình.
- Có chuyện gì vậy ạ....Dạ! Tôi sẽ liên lạc với cậu ấy ngay - Người trợ lý muốn hỏi ông nhưng thấy điệu bộ của Thẩm Thanh Kỳ thì không dám hỏi thêm mà đi ra ngoài.
Hơn ba mươi phút sau, Thẩm Quân Ngọc đã ngồi đối diện với ba.

Bầu không khí có vẻ căng thẳng một chút! Hai người cứ thế im lặng nhìn nhau chứ không có nói gì.
- Sếp! Hai người...!- Thấy không ổn nên trợ lý của ba cậu lên tiếng.

Phá hết sự yên lặng vốn có trong căn phòng này.
- Chuyện của con với nhóc Trần là thế nào đây! Là ba của con nhưng ta lại biết chuyện này cuối cùng, con không cảm thấy có lỗi với ta sao?
Thẩm Thanh Kỳ cầm ly trà lên thưởng thức rồi bình tĩnh nói chuyện với cậu.


Đây là lần đầu tiên cậu thấy ba mình nói nhiều như thế.
- Ta không muốn hai đứa đến với nhau.

Hai đứa không thể yêu đương, càng không thể đến với nhau được.

Chưa kể đến sự nghiệp của con...
Ông nêu ra hàng loạt lý do để Thẩm Quân Ngọc từ bỏ anh.

Rốt cuộc là tại vì sao, cậu vẫn không hiểu được.
- Nhóc Trần đi theo ta từ khi nó mới 15 tuổi.

Bây giờ cũng qua hơn 10 năm rồi, ta rất tin tưởng nó nhưng con thì không được.

Hiểu không?
- Rốt cuộc ba và anh ta có quan hệ gì?
Nghe ông nói nãy giờ, cậu cũng cảm thấy khó chịu lắm chứ.

Toàn đưa ra mấy cái lý do trên trời dưới đất đó, mà mấy thứ đó cậu đâu có hiểu đâu chứ.
- Con không cần biết ta và nhóc Trần có quan hệ gì.

Nhưng, việc con thích nhóc Trần là sai!
Thẩm Thanh Kỳ lớn tiếng.
Trong đầu cậu bây giờ toàn dấu chấm hỏi.

Tại sao ông nói cậu thích nhóc Trần là sai...thật sự không thể hiểu nổi.
- Hoặc là ta đưa con ra sang Mỹ trau dồi kĩ năng diễn xuất để phát triển sự nghiệp.

Hoặc là không bao giờ gặp lại Trần Từ Liên nữa!
Ba cậu nặng giọng nói.

Đây không phải là ông ấy cho cậu lựa chọn theo ý mình, mà là lựa chọn theo ý muốn của ông ấy.

Cái hình thức ép buộc này sao? Làm diễn viên bao nhiêu năm cũng đã đóng thử mấy vai để giải quyết cái này rồi.
Nhưng đời thực là đời thực, phim ảnh là phim ảnh.

Không thể đưa kịch bản ra ngoài cuộc sống được, thôi thì cậu cứ mặc kệ lời ông ấy nói rồi xách áo bỏ đi!
- Cái thằng nhóc này! - Thẩm Thanh Kỳ tức giận kêu cậu lại.
- Ông chủ! Cẩn thận lại tụt huyết áp nữa bây giờ!
Trợ lý nhanh chóng dìu ngồi lại ghế rồi đưa thuốc cho ông uống.

- Rõ ràng là con trai ta nhưng tính cách lại chẳng giống ta tí nào cả.
- Mỗi người một tính thôi ông chủ! Tôi đi theo anh từ lúc anh còn trẻ đấy.

Thậm chí chúng ta cũng từng thích chung một cô gái nhưng cô ấy lại thích anh đó thôi.

Nghĩ lại, tôi đúng là kẻ thất bại..
Người trợ lý ngồi xuống cùng tâm sự.
- Lát nữa kêu Trần Từ Liên đến đây! Tôi phải nói chuyện rõ ràng với nó.
...
Tại nhà Thẩm Quân Ngọc.
Vừa về đến nhà, cậu đã vội nằm phịch xuống giường.

Tay để trên đầu, che hai mắt lại rồi định thiếp đi.
Cậu lại nhớ đến chuyện gì đó rồi lại bất ngờ mở mắt ra.

Tiểu Nhất ngồi cạnh ăn mì thì lại vì cậu mà làm rơi chiếc đũa xuống.
[Cậu không thấy ta đang ăn hả? Làm rơi đũa của ta rồi, phải làm sao đây]
Hệ thống Tiểu Nhất cảm thấy khó chịu mà mắng cậu.
- Ngươi bình tĩnh nghe ta hỏi cái này nha.
Thẩm Quân Ngọc lại mang vẻ mặt nghiêm túc nhìn hệ thống rất nghiêm túc.
[Hỏi nhanh đi]
- Rốt cuộc Thẩm Thanh Kỳ với Trần Từ Liên có quan hệ gì vậy?
Vừa nghe cậu hỏi, Tiểu Nhất đã bật bàn phím rồi gõ từng chữ để tìm.

Vì hệ thống này chân ngắn tay ngắn nên tìm kiếm có chút bất tiện.
[Chờ ta một chút]
Một lát sau, hệ thống tìm thấy thông tin về nhân vật này.


Trong kịch bản, Thẩm Thanh Kỳ cũng có tình cảm với Trần Từ Liên nhưng do vì tuổi tác nên ông có chút tự ti.

Tuy nhiên, dù có chết thì Thẩm Thanh Kỳ cũng yêu Trần Từ Liên hơn mẹ cậu.
- Tìm thấy chưa? - Thẩm Quân Ngọc tò mò.
[Nói tóm lại thì hai người này chính là FeSO4 với HCl vậy]
Nội tâm cậu gào thét.

Thẩm Quân Ngọc vốn ngu hoá rồi mà hệ thống còn nói như thế nữa, cậu cũng không hiểu được đâu.
[Tôi biết cậu không hiểu mà! FeSO4 không tác dụng với HCl được.

Hai chất không sinh ra chất kết tủa, bay hơi, chất điện li yếu hoặc không xảy ra phản ứng oxi hóa khử thì không có phản ứng xảy ra]
[FeSO4 + HCl —> không phản ứng]
- Vậy ta với Trần Từ Liên thì sao? - Thấy hệ thống uyên bác như vậy, cậu càng tò mò muốn hỏi nhiều hơn.
[Nếu cậu là CO2 thì Trần Từ Liên chính là H2O]
Hệ thống nhìn cái vẻ mặt của cậu mà cố nịnh thêm.
- Vậy hai chất này có phản ứng hay không vậy?
[Cậu tìm trên google ấy]
Cái phản ứng đơn giản thế mà cũng không biết nữa.

Hệ thống từ cảm thấy thích thú trở nên tức giận rồi.
Cũng bình thường thôi! Bao năm đi học, Thẩm Quân Ngọc chính là điểm hóa lúc nào cũng là 0..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận