Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Kể từ thời khắc ấy, sự tồn tại của cô trên thế gian này là sự biệt lập của một sinh linh trơ trọi.

Cô sẽ không bao giờ thoát khỏi bóng đêm cô độc, cũng chẳng thể chạy
trốn khỏi lớp sương mù đau thương phủ quanh cuộc sống của cô.

*

Dọc đường đi cho đến lúc trở lại đầu khu phố, hai người không hề gặp lại Tuệ Anh . Có lẽ cô bạn giẫln dỗi bỏ về trước.

Giả thuyết ấy lướt qua đầu Đông Vy chỉ vỏn vẹn trong giây lát ngắn ngủi, cô gái nhỏ đang hoang mang vì ý nghĩ tồi tệ hơn.

Có khi nào, cô bạn đã xảy ra chuyện ?

Hạ An chợt kéo áo Đông Vy, cùng hướng ánh nhìn hoang mang đến con đường nhỏ tối tăm. Nơi đó, Tuệ Anh đang bị gã đàn ông bịt miệng, tay còn lại
của gã như gọng sắt kìm chặt lấy người cô và lôi đi một cách thô bạo.

Tuệ Anh chống cự, chân ghì lại nhưng sức lực của cô gái mới lớn còn rất yếu so với gã trung tuổi có tướng tá to khoẻ.

- Thả bạn tôi ra !

Đông Vy mặc kệ cái níu tay của Hạ An, cô không thể để gã đó kéo Tuệ Anh đến chiếc xe đó kia được ! Tới lúc đó, Hạ An gọi cảnh sát cũng chẳng
còn kịp nữa.

Gã đàn ông nhìn cô gái nhỏ đã đuổi tới, bộ râu quai nón làm rõ khuôn mặt bặm trợn. Gã cười :

- Em muốn đi chung cho vui hả ?

Đã quá khuya, ngõ hẻm khuất tầm nhìn che đi gã yêu râu xanh đang muốn
giở trò. Bây giờ, nếu có hét lên cũng chỉ làm động tới gã. Trước những
kẻ bệnh hoạn thế này, phải thật giữ bình tĩnh để đối phó và tuyệt đối
đừng tỏ ra sợ hãi.

- Tất nhiên là tôi đi. Nhưng thả cô ấy ra đã.

- Anh muốn cả hai...

Chưa dứt câu, gã lại phát hiên thêm một cô gái nữa , liền giở giọng bỡn cợt :


- Đi chung bốn người luôn nhỉ !

Đông Vy không hề nghĩ tới việc Hạ An cũng xông đến, lần này, cô gái nhỏ thật sự run sợ. Theo như suy tính của cô, nếu trò đổi người thành công, một mình cô đi với hắn sẽ dễ xoay sở hơn. dù sao, lao ra khỏi xe thì cô đâu ngán. Nhưng nếu tệ hơn là hắn bắt cả hai thì vẫn còn Hạ An ở lại
tìm kiếm sự trợ giúp.

Còn bây giờ...

- Tôi ghét đi
cùng bọn tiểu thư này ! - Đông Vy cáu bẳn, vẻ mặt trở nên khinh thường
đối với Tuệ Anh cùng Hạ An, cô gái nhỏ nhìn sang gã yêu râu xanh - Đi
với bọn họ rất phiền phức. Như gà công nghiệp ấy mà. Gia đình họ sẽ lại
làm ầm lên. Mệt !

- Vậy em không phải bạn của họ à ? Cũng thế cả thôi !

Đông Vy lắc đầu trước ánh mắt khó hiểu của những người còn lại, hừ một tiếng bất cần :

- Qua cách ăn mặc của tôi thì anh biết . Muộn rồi, có đi hay không ?

Gã nhìn kỹ Đông vy một lượt, gật gù rồi buông Tuệ Anh ra, gã kéo tay cô gái nhỏ tiến vào xe, miệng lẩm bẩm :

- Girls just wanna have fun !

Tuệ Anh tái người, đôi đồng tử giãn căng ngập sợ hãi nhìn theo chiếc xe con đã chuyển bánh.

- Chị Hạ An, nên làm thế nào bây giờ ?

- Gọi...cảnh sát.

Sự việc nằm ngoài kiểm soát khiến Hạ An rối trí, đấy là cách duy nhất
cô nghĩ được lúc này. Khi xe của gã yêu râu xanh mang theo Đông Vy biến
mất khỏi tầm mắt của hai cô gái, Tuệ Anh run giọng :

- Gọi anh ấy đi. Gọi anh ấy tới cứu chuột đi.


- Không được ! - Hạ An ngập ngừng đôi chút, sự giằng co lộ rõ trên cái cau mày thật chặt.

- Đến lúc nào rồi mà chị còn tính toán chuyện cũ nữa !!!

Tuệ Anh hét lên, cướp lấy di động từ Hạ An và dò một cái tên trong danh bạ.

***

Đông Vy không thể nhảy ra khỏi xe, thắt dây an toàn đã khóa cô lại trên chiếc ghế phụ...ngay bên cạnh gã biến thái.

Đầu cô gái nhỏ ngả về phía sau, cố mở mắt thật to nhưng không thấy được gì cả.Những hình ảnh như xoay tròn quanh cô, người cô trở nên èo uột ,
đến mi mắt đang cụp dần xuống cũng không cách nào gượng nổi.

Thần trí cô có lúc trống rỗng hệt như tờ giấy trắng, có lúc mải mê chìm đắm trong những dòng suy nghĩ quái gở.

Thì ra Gió Quỷ nhìn cô với ánh mắt như vậy là vì câu slogan táo bạo trên áo cô. Thì ra, gã yêu râu xanh này biết tiếng anh...

Hm..Yêu râu xanh ? Chút tỉnh ráo được khơi vào bộ não còn mê man, cô
gái nhỏ bắt đầu tìm cách thoát khỏi xe. Mắt cô vẫn díu chặt, tay lần mò
tới cửa xe.

Gã biết đến ý đồ của Đông Vy, gã ung dung thẳng
tiến đến khách sạn gần đó. Chẳng cần dọa dẫm , ngăn cản gì cả cho tốn
công. Chỉ cần ép cô gái nhỏ uống hết chai rượu manh, cô nàng ắt hẳn sẽ
như con rối và người giật dây là gã.

Mẩu ý thức còn sót lại đủ để Đông Vy nhận ra, cô đã bị đưa vào khách sạn, bị đẩy ngã trên giường.

Nhìn bộ dạng đang tỏ ra thèm thuồng của gã, cô gái nhỏ bật khóc , dòng
nước mắt bất lực tuôn ra, cuốn theo những tủi hờn của cô gái nhỏ.

- Em muốn have fun mà. Đừng khóc như thế chứ.

Gã vuốt mái cô gái nhỏ, tay gã miết trên làn da trắng xanh vương đầy nước, thật ngọt giọng dỗ dành :


- Em đừng khóc, không nghe ời thế này , anh rất buồn đấy.

Khuôn mặt nham nhở của gã dí sát , cô gái nhỏ mím chặt môi...và đó là
giây cuối cùng cô nhìn thấy gã trước khi hàng mi khép lại. Chính thức
rơi vào cơn bất tỉnh của men say.

Có tiếng động nào đó rất lớn
chen vào giấc mộng chỉ vừa mới hiện về, cô gái nhỏ nửa dứt khỏi cơn mê
nửa lại muốn trốn khỏi điều sợ hãi đang diễn ra bên ngoài.

Dường như, luôn có một hố đen hiện ra nuốt chửng cô vào lúc cô kiệt sức, nhấn cô trở lại dòng ký ức khủng khiếp mà đến trong mơ, vẫn có thể biến thành ngàn mũi dao sắc nhọn, ghim thẳng vào từng phần cơ thể của cô.

Nghĩa trang lạnh ngắt, mẹ dẫn cô đến trước mộ ba, quì rạp trên nền đất , mẹ khóc nức nở. Cô gái nhỏ lúc ấy không dám nhìn mẹ, chỉ lủi thủi dọn
đám các lá rơi quanh.

Ngày ông bà qua đời, mẹ khóc tới ngất
lịm, còn Đông Vy, đã phải gặng gượng để có thể vừa chăm sóc mẹ vừa quán
xuyến mọi chuyện thật tốt.

Và ngày mẹ mất, Đông Vy chỉ biết
đứng trơ mắt nhìn người ta phủ tấm khăn trắng lên gương mặt thân yêu của mẹ. Kể từ thời khắc ấy, sự tồn tại của cô trên thế gian này là sự biệt
lập của một sinh linh trơ trọi.

Cô sẽ không bao giờ thoát khỏi
bóng đêm cô độc, cũng chẳng thể chạy trốn khỏi lớp sương mù đau thương
phủ quanh cuộc sống của cô.

Cô biết...cô biết là thế...

***

ban mai của ngày mới, mặt trời nhú lên từ vầng đồng, vài tia nắng mỏng
xuyên khỏi tầng mây, len lỏi qua những ô cửa kính trong suốt.

Hàng mi mắt nhạy cảm khẽ rung động, một cái nhíu mày thật nhẹ hiên trên
vầng trán trắng muốt. Cô gái nhỏ rúc đầu vào chăn để trốn nắng, bảo vệ
giấc ngủ sâu hiếm khi được trọn.

Chợt, cô vùng khỏi chăn, ngồi
bật dậy. Chiếc đầu đau nhức đã xếp sẵn ra một vài điều kinh khủng từ đám hỗn tạp chất đầy trí nhớ.

Phản ứng đầu tiên của Đông Vy là giở chăn và nhìn xuống...làn da của cô gái nhỏ phút chốc đã trắng bệch, nỗi hoang mang tột độ khiến nét mặt cô tê dạo. Thần thái sứt mẻ như cây cỏ

dại héo hon sắp tàn.

Ánh mắt vô hồn rơi trên bộ đồ ngủ trắng
tinh còn lưu đậm hương xà bông, cô gái nhỏ ngồi thừ trên giường, thể xác kiệt quệ không ép ra bất kì giọt khóc nào ngay cả khi cô biết mình đã
bị xâm hại...

Thời gian đã trôi qua rất lâu, vẫn không chút
dịch chuyển nào từ cơ thể mảnh dẻ ấy, những dòng suy nghĩ rời rạc đã
hoàn toàn tê cứng trong đau đớn.

Một cơn gió nhẹ nhàng đáp vào
căn phòng trống trải của khác sạn. Trong im lặng, gió như những ngón tay vén dần vài sợi tóc vương trên trán, mang chút mơn man, chút an ủi cho
tâm hồn còn ngổn ngang vết thương.

Cô gái nhỏ cười nhợt nhạt,
chậm chạp bước xuống giường. Từ khi người thân duy nhất mà cô có trên
đời này ra đi, cô đã định sẵn, cô sống chỉ để phục vụ quá khứ.

Cô không sống vì mình, vậy tại sao còn dành những cảm xúc rối bời cho lần vấp ngã này ?

Đau đớn ư ? Mệt mỏi ư ? Cô có quyền thả mình tự do trong những yếu đuối ư ? Cô không thể !

Dù có bị đẩu xuống vực thẳm cũng phải gượng dậy, nhất định phải tìm ra những kẻ đứng sau vụ án mạng tàn khốc ngày hôm đó.

Muốn vậy, cô phải trở về học viện đã. Nhưng bằng cách nào ?

Hiện thực thật quá nực cười khi cô không có tiền, cũng chẳng thể lết đi với bộ đồ ngủ , tóc tai bù xù, chân không giày không dép thế này.

Rơi vào vực sâu còn có thể thớt, còn nếu bị bắt đến viện tâm thần thì khó mà trốn ra...

Đông Vy bóp mạnh trán để tìm ra cách thức giải quyết, đem ánh nhìn vô vị rải quanh phòng để quan sát nơi mình đang mắc kẹt.

Và hôm ấy, Đông Vy đã bứt hết được mọi điều tồi tệ khi nhìn thấy một tờ thiệp màu xanh nhạt đặt sẵn trên bàn. Cạnh đó, chiếc đĩa trắng xếp đầy
bánh donut quết lớp socôla thơm phức.

“ Gửi bé con say xỉn !

Có thể xem là tôi đã cứu em khỏi người bạn tình thô lỗ kia. Tự kiểm tra cơ thể mình trước khi nghĩ tôi giở trò với em.

Còn lại, tôi không biết. Tỉnh dậy, tìm lễ tân. Chiếc xe dưới kia , cho em mượn.

Richard.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận