Chiến Lang

Ngoại trừ bàn tay đang chạm vào môi cô ra thì cơ thể bị cô ép kéo xuống của hắn gần như bất động, nhưng dục vọng nóng bỏng thẳng cứng dưới người hắn lại chạm vào cô.

Bất kể thế nào thì lúc này đây hắn muốn cô, khát vọng cô, mà không phải bất kỳ người phụ nữ nào khác. Là cô.

“Bây giờ, nói cho ta biết nàng muốn gì?” Gân xanh nổi trên trán hắn, hắn nhìn chằm chằm vào cô, khàn giọng hỏi:”Nói lại lần nữa, nàng thực sự muốn gì? Nói thật rõ ràng, nàng muốn ở bên ta như thế nào? Vì ta không muốn hiểu lầm ý của nàng.”

Hắn hỏi thẳng như vậy, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ ửng.

Nhưng cô hiểu hắn muốn biết, muốn chắc chắn, hắn không muốn phá hỏng những gì đang có, cô hiểu hắn quý trọng quãng thời gian này hơn bất cứ ai. Nhưng cô muốn nhiều hơn, muốn hắn nhiều hơn, muốn hắn thật sự thuộc về cô, muốn hắn hoàn toàn là của riêng cô.

Cho nên, mặc dù xấu hổ, cô vẫn bất chấp, dưới ánh mắt chăm chú của hắn, đưa bàn tay nhỏ bé run run từ từ cởi đai lưng hắn, kéo vạt áo của hắn ra.

Hắn ngừng thở, đôi mắt đen càng sâu hơn.

Cô đưa tay vào trong áo hắn, đặt tay lên lồng ngực rắn chắc nóng rực của hắn. Cô nhìn vào mắt hắn, bàn tay nhỏ bé dần lên trên, lúc này hắn hít vào một hơi thật sâu, ngực căng lên. Vì cử động của hắn nên cô dừng tay lại, cảm nhận được đầu ngực hắn đứng thẳng lên, chọc vào lòng bàn tay cô, hại cô suýt nữa thì rút tay lại.

Nhưng tim hắn lại đập rất nhanh.

Cô nhớ cảm giác của mình khi được hắn vuốt ve, cô không nhịn được động đậy bàn tay vuốt ve nhè nhẹ ngực hắn.

Khóe mắt hắn giật giật, cô cảm nhận được da thịt của hắn dưới lòng bàn tay cô khẽ run rẩy, cũng trở nên nóng hơn.

Cô tiếp tục lướt lên trên, sang bên cạnh, tuột lớp áo dày từ trên bờ vai cường tráng căng chặt của hắn xuống.

Hắn cúi đầu rũ mắt nhìn cô, ngọn lửa trong mắt càng ngày càng nóng rực hơn.

Cô bị hắn nhìn đến mức cả người nóng lên, nhưng cô không dời mắt đi được, mà cô cũng không muốn dời. Cô thích nhìn hắn bị cô làm ảnh hưởng, dễ dàng bị cô làm xao động như vậy.

Khi cô rụt tay về, hắn ngừng thở. Tuy không ngăn cô, nhưng cơ thể lại căng lên, chỉ có đặt bàn tay đặt trên môi cô là đang run rẩy.

Sự đau khổ khó có thể che giấu hiện lên trong mắt hắn, cho đến khi hắn phát hiện cô đã rút tay lại là để cởi đai lưng và quần áo trên người mình.

Không khí lạnh như băng ập tới, cô biết vạt áo đã tuột xuống, biết hắn rũ mắt xuống là có thể nhìn thấy gì. Trước ngực hắn đeo một đồng xu, trước ngực cô cũng có một đồng giống vậy.


Cô không cho hắn biết, là không dám cho hắn biết, nhưng cô cũng không biết tại sao từ ngày ấy cô cũng luôn đeo đồng xu này. Cũng giống hắn, xuyên nó vào dây da rồi mang theo mình.

Cho đến hôm nay, cô mới hiểu vì sao.

Đồng tiền đó là do cô và hắn cùng kiếm, cùng tích góp. Nó có ý nghĩa sâu sắc với cô, đeo nó lên ngực sẽ làm cô cảm thấy an tâm, sẽ cho cô có cảm giác như hắn luôn ở bên cô, sánh vai với cô. Trước khi cô hiểu ra thì tận sâu trong đáy lòng, cô đã muốn hắn và cô ở bên nhau, thật sự bên nhau.

Không phải cô không biết xấu hổ, cô biết mặt cô đã đỏ nóng lắm rồi, trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng cô vẫn nắm lấy bàn tay của hắn, kéo tay hắn đặt lên người mình, đặt lên da thịt lõa lồ. Trong khoảnh khắc khi hắn chạm vào cô, cô thở khẽ một hơi, mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không nhịn được mà run rẩy.

Tay hắn nóng lại càng nóng hơn.

Bỗng dưng, bàn tay cô đang nắm không ở thế bị động nữa, dường như không thể khống chế được từ từ nắm lấy phần đẫy đà mẫn cảm trước ngực cô.

Đồng tử của hắn co lại, tập trung nhìn vào bàn tay to ngăm đen của mình đang nắm lấy non mềm trắng như tuyết của cô.

Cô cảm thấy trái tim mình như sắp nổ tung trong ngực, nhảy vào trong tay hắn.

“Ta muốn chàng. . . . . .” Cô vừa mở miệng, hắn đã ngước mắt lên nhìn cô chăm chú.

Tú Dạ đỏ mặt nhìn hắn. Cô cho hắn xem, đồng thời cũng nói rõ ràng cho hắn nghe.”Ta muốn hàng đêm được ngủ cùng chàng, muốn chàng là của ta, ở bên ta. . . . . .”

Mới đầu, hắn không hề động đậy, chỉ nhìn cô.

Tuy biết rõ hắn đã bị kích thích, nhưng lúc này đây cô vẫn rất sợ hắn sẽ cự tuyệt cô, sẽ đẩy cô ra.

Sau đó, hắn động đậy. Khi cô đang căng thẳng rồi thấp thỏm nín thở, hai tay hắn chậm rãi lướt qua thân thể run rẩy của cô, đặt lên vòng eo mảnh khảnh của cô, nâng mông cô lên, dễ dàng ôm nhấc cô lên, cho đến khi hắn có thể đứng thẳng hoàn toàn, cho đến khi cô từ ngước lên nhìn biến thành cúi đầu xuống mới có thể nhìn thấy gương mặt căng thẳng, đôi mắt nóng bỏng của hắn.

Hắn muốn cô, muốn cô.

Tim Tú Dạ như bị bóp nghẹt, không thể kìm chế được mà thở khẽ.

Hắn ngẩng đầu nhìn cô, cô không nhịn được mà vuốt nhẹ gương mặt khẩn trương của hắn, vỗ về đường gân giật mạnh trên trán hắn, vỗ về đôi tai nóng của hắn.


Hắn đi chậm, ôm cô, đi từng bước đến giường cô. Hắn đi rất chậm, cố gắng đi rất chậm, mỗi một bước đều khiến sàn gỗ kêu kẽo kẹt, như muốn cho cô cơ hội đổi ý.

Cô không muốn đổi ý, cô rất muốn hắn.

Cuối cùng hắn cũng đi đến cạnh giường rồi dừng lại.

Ánh trăng nhẹ nhàng len qua cửa sổ.

Hơi thở của hắn chậm rãi lướt qua da thịt cô.

Sau đấy, dưới cái nhìn chăm chú của cô, hắn hé miệng ra, ngậm lấy bầu ngực sữa trong vạt áo mở rộng của cô.

Miệng hắn nóng quá.

Cô thở gấp, co rúm lại, run rẩy, hoàn toàn không thể dời mắt đi được, đành phải nhìn hắn dùng môi lưỡi ẩm nóng mút hôn cô, tri giác khắp cơ thể đều chỉ tập trung vào nơi đang được hắn ngậm trong miệng.

Cô không thể ngừng thở dốc và run rẩy, từ đầu đến chân đều nóng không chịu nổi, thậm chí không thể khống chế mà phát ra tiếng rên rỉ, không thể kìm nén mà túm lấy đầu vai hắn.

Hắn lại mở miệng buông cô ra, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen không thể đen được nữa nhìn cô chằm chằm.

Cô biết chắc mặt cô rất đỏ, cô nhìn bộ ngực sữa được hắn mút hôn dưới ánh trăng có vẻ ướt át, ửng hồng, nhũ hoa cũng đứng thẳng lên vẫn còn run run.

Khoang miệng nóng ấm của hắn vừa rời khỏi, không khí lạnh như băng đã nhanh chóng ập đến, khiến da thịt trắng như tuyết của cô nổi lên một tầng da gà. Hắn đặt cô xuống, để cô tựa vào người hắn từ từ trượt xuống, để da thịt trong vạt áo mở rộng của hai người ma sát vào nhau. Khi môi cô và môi hắn cùng bằng nhau, hắn lại hôn cô, chiếc lưỡi nóng ấm tham lam đẩy vào trong miệng cô, giống như hắn đã từng làm trước đây.

Lúc này, động tác của hắn nhẹ nhàng, thong thả.

Hắn đang nhấm nháp cô, như nhấm nháp miếng bánh ngọt ngon nhất, như liếm mật hoa ngọt ngào nhất.

Tú Dạ không thể nghĩ được gì nữa, chỉ có thể há miệng mặc hắn tấn công, chỉ có thể cảm nhận được nhịp tim hắn đập thình thịch làm rung động cả lồng ngực cô, chỉ có thể cảm nhận cơ thể cường tráng nóng bừng của hắn kề sát cơ thể cô.


Sau đó hắn đặt cô lên giường, cô thở dốc nhìn hắn đứng cạnh giường cởi hết quần áo dày đang vắt trên cánh tay, kéo thắt lưng quần trong của hắn.

Quần trong được cởi ra, liền tụt xuống, cơ thể rắn chắc cường tráng của hắn hoàn toàn trần trụi.

Không phải cô chưa từng nhìn thấy cơ thể hắn, khi hắn sắp chết, cô đã chăm sóc hắn, khâu vết thương lại cho hắn, giúp hắn ủi vết. Nhưng bây giờ không giống thế, khi đó hắn đang hấp hối, nam tính giữa hai chân không thô to, đứng thẳng lên như bây giờ.

Dáng vẻ khác hoàn toàn, không hiểu sao lại làm cô căng thẳng, gần như có chút sợ hãi. Sau đó cô nhìn thấy vết thương trên thắt lưng hắn đã được chính tay cô khâu.

Từ khi đến đây, cô chưa từng xem vết thương của hắn. Khi mới đến cô quá yếu, mà A Linh mới là thầy thuốc, mới là người thật sự biết y thuật, không đến lượt cô xen vào.

Thắt lưng của hắn vô cùng rắn chắc, đùi rất cường tráng, nhìn qua có vẻ đã hoàn toàn hồi phục. Dù lúc đó cô đã cố gắng khâu thật chỉnh tề, nhưng hai vết sẹo ấy vẫn vằn vện giống con rết.

Cô không tự giác nâng tay lên chạm vào thắt lưng hắn, đùi hắn. Cơ đùi hắn run bần bật. Nghĩ hắn vẫn đau nên cô rụt tay về, ngẩng đầu nhìn hắn. Nhưng chưa kịp nhìn đã thấy nam tính của hắn giật giật, hình như lúc này lại càng thô to hơn.

Khuôn mặt của cô lại càng đỏ hơn, đồng thời càng ngửi rõ được mùi hương tỏa ra từ cơ thể hắn. Mùi xạ hương quyến rũ đó làm tim cô đập thật nhanh. Cô bất giác hít vào một hơi, chờ đến lúc hắn túm được tay cô, cô mới phát hiện mình định vươn tay chạm vào nó.

Cô ngước mắt lên, nhìn thấy hắn rũ mắt nhìn cô.

“Đã lâu rồi ta không có phụ nữ.” Hắn khàn giọng nói, giọng nói cực kì trầm thấp thô ráp.

“Nàng chạm vào, ta sẽ không chịu được.”

Tim cô đập như điên, hai tai nóng đỏ.

Cô nhìn hắn cúi người xuống, đưa ngón tay kéo vạt áo đang mở rộng của cô ra, rút nút thắt, sau đó từ từ kéo nó xuống, đôi mắt vẫn nhìn chăm chú.

Cô bất giác thở khẽ, hai chân khép lại, nhưng hắn lại vuốt ve vòng eo cô, lên trên, rồi lại xuống dưới, hình như không thể quyết định được nên lên trên hay đi xuống. Tay hắn cầm đao kiếm nhiều năm trở nên thô ráp như thuộc da, những nơi bị hắn chạm vào run rẩy rồi để lại một sự tê dại nóng rực, cô bị trêu đùa đến mức mềm oặt.

Hắn lại hôn môi cô, quấn lấy môi lưỡi cô, hôn đến khi đầu óc cô choáng váng. Chờ khi hắn lùi ra, cô thở dốc, mê mang nhìn người đàn ông trước mắt chẳng biết từ lúc nào đã quỳ gối bên mép giường cô, ngay giữa đùi cô, nắm lấy đầu gối cô tách ra, mê muội nhìn nơi riêng tư chưa ai nhìn thấy của cô.

Chỗ đó đã ẩm ướt từ lâu, cô xấu hổ không biết nên làm gì. Không biết từ lúc nào hắn đã kéo cô đến cạnh giường, không biết hắn tách hai chân cô ra thế nào, quỳ ở trong đó như thế nào.

Cô theo phản xạ muốn rụt lùi, muốn khép hai chân lại, nhưng trước khi cô giơ tay ra che, hắn đã nhanh hơn cô một bước cúi đầu xuống.

Cô thở gấp, bàn tay nhỏ bé chỉ kịp đẩy đầu hắn, nhưng cô không đẩy nổi, mà hắn thì đã sớm vùi đầu giữa hai chân cô, nhấm nháp cô.

Cô không ngờ lại có thể làm như vậy, sao hắn có thể. . . Cảm xúc khác thường bất ngờ ập đến, cô luống cuống, chỗ đó thít chặt hơn, mà lại còn không ngừng hưởng ứng theo sự trêu đùa của hắn.


Cô thở gấp, muốn tránh nhưng cũng muốn đón nhận; muốn lùi lại, nhưng lại muốn kẹp chặt hắn, kéo hắn lại càng gần.

Cô không thể nghĩ được gì, khi miệng hắn lại tiến tới, cô không thể không đầu hàng bản năng. Bàn tay nhỏ nhắn từ đẩy ra biến thành nắm lấy mái tóc ngắn của hắn.

Cô không thở nổi, chỉ có thể run rẩy rên rỉ. Một tia sáng lóe lên, cô không nhịn được ngẩng đầu nhắm mắt, cong người lên, khẽ kêu lên.

Khi cảm giác căng cứng qua đi, người cô mềm nhũn nằm ngửa trên giường, vô cùng xấu hổ giơ tay che mặt mình. Cô biết hắn vẫn ở giữa hai chân cô, hắn tách rộng chân cô ra hơn, quỳ lên giường, để đùi cô đặt trên đùi cường tráng của hắn.

Bàn tay thô ráp của hắn tiếp tục vuốt ve chơi đùa bên trong bắp đùi của cô. Ngón cái vân vê hết lần này đến lần khác, càng lúc càng dịch chuyển lên trên, chậm rãi tiếp cận đến chỗ bắp đùi, làm tim cô lại càng đập điên cuồng hơn. Tay hắn khiến cô không nghĩ được gì, chỉ cảm nhận được hắn cúi người xuống, hôn vào nơi đó của cô, ngực cô, sau đó là nhịp đập trên cổ cô.

Mỗi khi hắn cúi người thì thân thể hắn càng gần hơn. Cô cảm nhận được giữa hai chân có vật ấm áp đang tiến dần lên. Cô khẽ run, không tự chủ được căng cứng cả người, lại nghe thấy hắn dụ dỗ bên tai.

“Đừng sợ. . . . . . Đừng sợ ta. . . . . . Bỏ tay ra, nhìn ta. . . . . . Nhìn ta. . . . . .” Lời khẩn cầu trong giọng hắn làm cô khó mà cự tuyệt được. Tú Dạ bất giác bỏ tay che mắt ra, mở mắt.

Hắn ở gần ngay trước mắt, đôi mắt nóng rực, khát khao đầy vội vàng.

“Nàng biết. . . . . . Ta sẽ không làm tổn thương nàng. . . . . .”

Hắn nói xong, hai bàn tay to vẫn đang xoa nhẹ, âu yếm bắp đùi mẫn cảm của cô.

Đúng vậy, cô biết hắn sẽ không làm đau cô, sẽ không cố ý làm đau cô.

“Nàng chưa. . .” Hắn nuốt nước miếng, khàn giọng nói với cô: “Nàng chưa từng làm chuyện này, lần đầu tiên sẽ đau, sẽ chảy máu, đó là bình thường, nhưng sau đó, sau đó sẽ tốt hơn nhiều.”

Cô nhìn hắn, liếm đôi môi khô, thở nhẹ nói khẽ: “Chàng biết, ta không sợ đau mà.”

Đúng vậy, hắn biết, cô là cô gái dũng cảm, là Thần Chết nhỏ của hắn.

Cô nhỏ nhắn như vậy, hắn rất sợ mình sẽ làm cô bị thương, nhưng hắn lại rất muốn cô, muốn ở bên cô, muốn chiếm giữ thật sâu, để cô hoàn toàn thuộc về hắn.

Cho nên, hắn vẫn đưa ngón tay từ từ đi vào cơ thể cô.

Cô mở to mắt, đôi mi thanh tú nhíu lại, môi mềm hé mở, khẽ rên.

Hắn ngừng thở, nơi mềm mại nóng ấm của cô ôm chặt ngón tay hắn, phía trước có lớp màng làm ngón tay hắn không thể vào hết được. Nơi đó của cô nhỏ quá, giữa hai chân hắn lại căng chặt, một giọt chất lỏng thấm ra. Nếu không phải vừa nãy phát tiết trong nhà tắm, thì hắn đã tước vũ khí đầu hàng từ lâu rồi.

Từ lần đầu tiên hắn hôn cô, dụ dỗ cô mở chân ra, cô đã ướt đẫm, ẩm ướt vì hắn, khiến hắn nhiệt huyết sôi trào, gần như muốn cô ngay lập tức. Nhưng như thế sẽ làm đau cô, hắn cần cô ướt hơn, cần cô đạt tới cao trào, khi đó hắn sẽ thật sự giữ lấy cô. Cô mới có thể tiếp nhận hắn mà không bị đau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận