Chiến Thần Biến


Chiến Thần Biến - 战神变
Chương 01 : Đằng Phi
Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi
Dịch: ZajMaster (ĐCT)
Nguồn: Ttv
- Trời ơi mau nhìn sang bên kia . . . Đó là cái gì vậy?
Vào lúc chập tối khi bầu trời còn sáng sủa có một người chỉ ngón tay về chỗ rất xa trên bầu trời dãy núi Mang Nãng Sơn rồi hét lên với vẻ một vẻ mặt kinh ngạc.
- Nhìn không giống ánh nắng chiều, ánh nắng chiều không có đỏ như vậy!
Một người bên cạnh cũng nói.
- Bên trong dãy núi Mang Nãng Sơn ma thú hoành hành. Không đúng. . . Đó là ma thú đánh nhau, máu của bọn chúng nhuộm đỏ hết cả bầu trời rồi!
- Đừng có cường điệu hóa lên như thế, do ngươi nghe nhiều chuyện quá mà tưởng tượng ra thôi.
Hầu như toàn bộ người của Đằng Gia Trấn đều vì chuyện này mà trở nên huyên náo, người đi trên đường ai cũng nhao nhao chỉ về chỗ xa phía tây với vẻ mặt hưng phấn rồi bàn luận.
Mấy trăm dặm phía bên ngoài bầu trời Mang Nãng Sơn trời đã chạng vạng tối, đám mây tạo thành một cái mảng vẩy cá rất lớn, đáng lẽ do ánh mặt trời chiều phải nhuộm thành một mầu vàng óng ánh. Nhưng giờ khắc này thì lại bị một vùng huyết sắc bao phủ!
Nhìn giống như là bị một mảnh máu tươi bao phủ vậy. Càng kinh người hơn là cái mảnh bầu trời đỏ tươi chói mắt đó lại giống như là gợn nước, dường như còn chậm rãi di động.
- Trời ơi . . . mau nhìn! Đó là cái gì?
Có người đột nhiên hô to một tiếng, trong thanh âm còn mang theo một chút run rẩy sợ hãi. Giống như là nhìn thấy một việc vô cũng đáng sợ.
Cả vùng đỏ tươi trên bầu trời dãy núi Mang Nãng Sơn kia có một khe hở cực lớn xuất hiện vô cùng đột ngột. Ở bên trong khe hở dài tầm mười dặm vắt ngang vùng đỏ tươi đó thì chỉ có một màu đen như mực.
Khe hở giống như là vực sâu vô tận không thể lường hết hoặc như là bầu trời bị một nhát kiếm chém thành một vết thương rất lớn!

Đám người đang xem náo nhiệt ở Đằng Gia Trấn lập tức trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi, một nỗi sợ hãi của bản năng con người. Bắt đầu chạy loạn bốn phía nhao nhao như ong vỡ tổ, trong lòng hoảng sợ chỉ biết trốn tránh theo hướng riêng của từng người ai về nhà đấy đóng chặt cửa.
Loại dị tượng này quá kinh khủng và quỷ dị vượt qua sự hiểu biết của mọi người rồi!
Cái khe hở ở trên bầu trời Mang Nãng Sơn kia giống như cầu vồng xuyên qua mặt trời, chuyển động chung quanh một vùng đỏ tươi như máu trông rất là yêu dị.
Khi màn đêm buông xuống, màu đen bao phủ khắp nơi. Cả vùng đỏ tươi trên bầu trời dãy núi Mang Nãng Sơn mới chậm rãi tiêu tán, bầu trời phai nhạt dần dần rồi lờ mờ lộ ra một màu xanh da trời.
Nhưng mà cái khe hở kia dường như chuyển động trong vùng đỏ tươi đó giống như vực sâu vô tận khăc thật sâu vào trong nội tâm người xem, dù cho vài chục năm sau nói lại chuyện này cũng giống như vừa mới nhìn thấy ngày hôm qua vậy.
Tuy nói dãy núi Mang Nãng Sơn bên ngoài mấy trăm dặm lưu truyền rất nhiều câu chuyện thần kỳ thì người trên Đằng Gia Trấn cũng đã quen thuộc rồi. Nhưng cái hiện tượng ngày hôm nay lại để cho tất cả mọi người đều kinh sợ lạnh cả xương sống, linh hồn bị run rẩy.
Cái loại hiện tượng quỷ dị này khiến cho khu vực Đằng Gia Trấn trở nên rất ồn ào.
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Mà ngay cả gia chủ Đằng gia, Đằng lão gia tử cường đại nhất trong trấn đều không nói nên lời. Ra lệnh cấm tất cả các con em trong gia tộc tiến về dãy núi phía trước thăm dò.
Dãy núi Mang Nãng Sơn cho dù là những thế lực có Đấu Khí cao thủ rất cường đại cũng không dám tiến vào một cách tùy tiện. Bởi vì dãy núi Mang Nãng Sơn còn có một cái tên khác - Một trong 'ngũ đại thánh địa' của Chân Vũ Hoàng Triều.
Loại địa phương này cũng không phải là loại mà đệ tử của Đằng gia có thể tìm kiếm được.

- Ngươi đến đây!
Trên Diễn Võ Trường của Đằng Gia Trấn có một người trung niên thân hình cao lớn cơ bắp rắn chắc khỏe mạnh, chỉ tay vào một người tầm mười hai mười ba tuổi bên trong đám hài tử nói.
- Ra mắt Giáo quan
Thiếu niên này có đôi mắt với hàng lông mày rất đẹp, dáng người nhìn có chút nhỏ bé yếu ớt. Nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh cùng với hai đầu lông mày mang theo một cỗ nghị lực rất kiên nghị.
- He he Đằng Phi sắp bị hành hạ rồi!
- Giáo quan khẳng định là hành hạ Thiếu gia Đằng gia sẽ rất thoải mái a.
- Hix Đằng Phi công tử cũng thật là đáng thương . . .

- Đúng vậy, Công tử Đằng gia vậy mà không có cách nào cảm ứng Đấu Khí. Rất nhiều người đều nói hắn không phải là huyết mạch chân chánh của Đằng gia mà.
- Xuỵt lời này đừng có nói lung tung. Nếu để người khác nghe thấy thì ta cũng không bảo vệ được ngươi đâu. Dù sao nhà chúng ta đều là vì Đằng gia làm việc, chăm chú làm tốt việc của mình là được rồi.
- He he he.
Một đám thiếu niên mười mấy tuổi cười hì hì mà nhìn cái bóng lưng gầy yếu nhỏ giọng bàn luận.
Người trung niên được xưng là giáo quan sắc mặt nghiêm túc nhìn Đằng Phi, trong ánh mắt không che dấu khinh thường lạnh giọng nói :
- Hắc Hổ Quyền của ngươi luyện đến đâu rồi, ta chuẩn bị kiểm tra các ngươi một chút. Đến đây dốc hết toàn bộ sức lực của ngươi đánh ta!"
- Ha ha ha.
Một đám thiếu niên phía dưới cười vang, cười đến ngã lăn quay ra đất.
Trên mặt Đằng Phi hiện ra một vẻ kiên nghị, không có biểu hiện ra bất kỳ một điều gì khác thường mà chỉ khẽ gật đầu một cái. Đi đến trước mặt giáo quan ôm quyền thi lễ.
Sau đó đứng vững bước chân hơi hơi cúi người triển khai thức mở đầu của Hắc Hổ Quyền. Một đôi con ngươi tinh khiết thanh tịnh không mang theo bất cứ cảm xúc gì. Phát ra một tiếng hô mãnh liệt, cánh tay phải vung lên lập tức phát lực lại mơ hồ mang theo một chút bén nhọn của tiếng gió, đánh ra một quyền tại ngực quản giáo.
- Khí thế không tệ nhưng lực lượng. . .
Giáo quan khẽ lắc đầu mà nói:
- Thực sự quá kém.
Thân hình khẽ động, một cánh tay duỗi ra không ai trông thấy động tác của hắn lại tránh được một quyền này của Đằng Phi, đồng thời cái tay kia khoác lên trên bờ vai Đằng Phi nhẹ nhàng chấn động làm thân thể của Đằng Phi không còn sự khống chế mà bay lên trên cao.
Bịch!
Bị hất ngã tại trên cát cách xa vài mét cả buổi không có đứng dậy.
- Giáo quan uy vũ!

- Giáo quan thật lợi hại!
- Phi ưng thập tam thức của Giáo quan thật là quá thần kỳ!
Lúc Đằng Phi bị ném trên mặt cát, tiếng nịnh hót như nước thủy triều dâng lên hướng tới giáo quan. Người giáo quan trung niên trên mặt hiện ra một vẻ nghiêm túc cùng nụ cười thản nhiên nói:
- Phi ưng thập tam thức thuộc về trung cấp vũ kỹ hiện tại các ngươi vẫn chưa tới thời điểm học nó. Ta chỉ cho các ngươi biết một chút về vũ kỹ cũng không phải là cái gì tồi tệ, chỉ cần khắc khổ tu luyện một ngày nào đó các ngươi . . . Cũng có thể giống như trở thành một cao thủ ta.
- Giáo quan, bọn chúng ta có hi vọng đánh bại Đấu Khí võ giả hay không?
Một thiếu niên thân hình cao lớn trong đám người lớn tiếng hỏi.
Giáo quan trung niên trầm mặc một hồi sau đó nói:
- Đấu Khí võ giả đều là con cưng của trời mà chúng ta chỉ là một đám người bình thường mà thôi. Nhưng trên đời này tất cả đều là cũng không phải là chỉ có Đấu Khí võ giả, người bình thường có đường đi của người bình thường. Tu luyện vũ kỹ đạt tới trình độ nhất định trong người cũng có thể hình thành một cỗ năng lượng đặc biệt gọi là Chân Khí, có thể làm cho uy lực của chiêu thức mạnh hơn rất nhiều. Võ giả cao cấp hơn có thể đem Chân Khí chuyển hóa thành chân nguyên, lúc chân nguyên đột phá cảnh giới có thể cùng Đấu Khí võ giả đánh một trân rồi.
Lúc giáo quan trung niên nói ra trong mắt hiện lên một chút ảm đạm. Bọn thiếu niên ngây thơ này làm sao lại biết rõ không thể cảm ứng được Đấu Khí trong thiên địa. Một người bình thường muốn trở thành võ giả cường đại thì khó khăn đến mức nào, đó quả thực chính là một con đường bị bụi gai che kín. Mỗi bước đi đều khó hơn lên trời.
- Giáo quan vậy ngài hiện tại đạt đến cảnh giới gì rồi?
Giáo quan trung niên giận tái mặt mà mắng:
- Tốt rồi bắt đầu luyên tập đi, không nên đuổi theo những thứ quá xa vời. Các ngươi nhớ kỹ không cần nghĩ tới Đấu Khí võ giả, nhưng nếu các ngươi chịu cố gắng Chân Khí võ giả thậm chí Chân Nguyên võ giả các ngươi vẫn có hy vọng đạt được.
Khi nói xong giáo quan trung niên lại lẩm bẩm một mình:
- Đúng vậy cố gắng liền có hi vọng, so với không có hi vọng còn tốt hơn nhiều.
Bên cạnh quản giáo trung niên bắt đầu dạy bảo một đám thiếu niên học Hắc Hổ Quyền, không có ai để ý tới cách đó không xa Đằng Phi vẫn nằm trên mặt cát như trước.
Cho dù hắn là công tử Đằng gia cũng không nói lên được điều gì cả. Một người "Đấu võ song phế" mà thôi, trên con đường võ đạo sẽ không có bất cứ thành tựu nào dường như đã được định trước.
Không có ai sẽ thông cảm với kẻ yếu!
Tại bọn nhỏ nhìn ra quản giáo lấy việc hành hạ công tử Đằng gia chẳng qua chỉ là một việc vui mà thôi. Vào khoảng thời gian mà vị trung niên này chuẩn bị nên làm giáo quan giáo quan thì vẫn còn rất nghiêm túc.
Đúng vậy, mọi người không tệ chẳng qua là chướng mắt với cái "Đấu võ song phế" này của Đằng gia mà thôi.
Vì sợ bọn nhỏ lúc tập luyện bị thương nên nền cát của Diễn Võ Trường tương đối mềm mại. Nhưng Đằng phi bị ném một cái ra xa như thế mặc dù không có bị thương nhưng cảm giác cũng tuyệt đối là không có dễ chịu chút nào cả.
Đằng Phi nằm trên mặt cát nhìn lên mấy đám mây đang bay qua trên bầu trời, trong con mắt thanh tịnh đều tràn ngập vẻ ảm đạm cùng mất mát.

Cái Diễn Võ Trường này thuộc về tất cả sở hữu đều thuộc về Đằng gia, trên thị trấn này Đằng gia là gia tộc cường đại nhất. Người bình thường của Đằng Gia Trấn phần lớn đều làm việc cho Đằng gia.
Đám thiếu niên trên Diễn Võ Trường này đều là người trong gia tộc của Đằng gia, có một ít chi bên cùng con em của quản sự. Tương lai không xa bọn chúng sẽ trở thành lực lượng trung kiên của Đằng gia, đối với đám thiếu niên này, mục tiêu cuộc sống của bọn chúng là không ngừng thông qua cố gắng để sau này được sự tán thành của gia tộc mà quản lý một phương, trở thành người trên người.
Đằng Phi biết rõ giáo quan không thích mình, không nói đến thân thể không có cảm ứng được Đấu Khí mà thân thể cũng không biết vì nguyên nhân gì lại rất gầy yếu đáng thương. So sức lực thì chỉ cần tùy tiện lấy một người cùng lứa tuổi hoặc nhỏ hơn một hai tuổi cũng có thể dễ dàng đánh thắng hắn.
Đó không phải là Đằng Phi không đủ cố gắng, trái lại cho dù Đằng gia trọng điểm bồi dưỡng đám đệ tử có thể cảm ứng được Đấu Khí kia thì cũng chẳng có mấy người có thể chịu khổ cực hơn được Đằng Phi cả.
Có thể nói Đằng Phi là người thức dậy sớm nhất rồi đi ngủ muộn nhất so với toàn bộ Đằng gia.
Hàng ngày khi trời chưa sáng Đằng Phi đều cột lên người bao cát 30 cân rồi chạy suốt năm vòng vòng quanh Diễn Võ Trường.
Đối với giáo quan đưa ra bất luận điều gì của quá trình luyện tập Đằng Phi đều hoàn thành một cách cẩn thận và tỉ mỉ . Đến buổi tối vẫn còn lấy các loại sách vở đọc và học tập tri thức.
Có thể hết lần này tới lần khác bằng mọi cách rèn luyện thì thân thể của hắn không có chút tiến bộ nào cả, vào thời điểm trước kia thì giáo quan vẫn là rất yêu thích hắn đấy nhưng thời gian dần dần trôi qua lại thất vọng với hắn, đến tận bây giờ thì chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Một người đã được xác nhận là phế vật thì còn ai nguyện ý đi quan tâm nữa đây?
Đằng Phi hoạt động vài cái làm thân thể đau buốt rồi chậm rãi đứng lên, nhìn thoáng qua bên kia đang luyện tập với khí thế ngất trời, hắn phủi phủi bụi bậm trên người khập khiễng hướng phía bên ngoài Diễn Võ Trường mà đi.
Từ đầu đến cuối giáo quan trung niên cùng đám thiếu niên kia không có bất kỳ người nào quay đầu nhìn Đằng Phi một cái. Bản thân Đằng Phi đối với nơi đây thuộc về hai thế giới khác biệt, dám thiếu niên này cho tới bây giờ không có ai đem Đằng Phi trở thành đồng bạn của bọn hắn cả.
Thân ảnh gầy yếu đơn bạc của Đằng Phi biến mất ở ngoài Diễn Võ Trường, giáo quan trung niên mới thở ra một tiếng thở dài rồi thầm nghĩ:
- Cần gì phải như vậy? Một thân phận công tử tôn quý không thể tu luyện thì đi buôn bán, chăm chỉ đọc sách làm quan cũng được mà . . .
Bằng vào thế lực của Đằng gia cùng phụ thân hắn vì Đằng gia lập nhiều công lao hiển hách, cuộc sống của hắn cũng sẽ rất hạnh phúc mà, hà tất phải kiên trì đi trên con đường này? Thật sự không hiểu nổi thiếu niên này trong lòng nghĩ gì, ta dùng mọi cách làm nhục nhưng vẫn kiên trì như cũ. Đây không phải là tự chịu khổ sao?
Trong lòng giáo quan trung niên suy nghĩ rồi quát lớn vài tiếng với mấy thanh niên đang không chăm chú luyện tập, xem ra : “Tìm cơ hội cùng gia chủ lão gia tử nói chuyện mới được, để cho Đằng Phi không tu luyện vũ kỹ nữa. Nghe nói trên phương diện văn thư thì đứa nhỏ này cũng hơn người, đi buôn bán so với đi trên con đường võ giả không biết mạnh hơn biết bao nhiêu lần a. . .”
Thời gian dần qua Đằng Phi đến cửa ra vào Tàng Thư Quán của gia tộc, lão giả canh cổng chính là thế hệ cùng thời với ông nội của Đằng Phi. Suốt ngày ngủ gà ngủ gật dưới nắng mặt trời ngay của vào Tàng Thư Quán, giống như vĩnh viễn đều nằm bất tỉnh một chỗ vậy.
Trông thấy Đằng Phi, lão giả hé hờ mắt rồi phẩy tay ý bảo Đằng Phi muốn làm gì thì làm.
Đằng Phi cung kính thi lễ với lão giả rồi cất bước đi vào Tàng Thư Các, nếu không phải là con cháu Đằng gia thì cũng không được phép tùy ý đi vào đây. Tuy Đằng Phi không thể tu luyện nhưng cũng không vì vậy mà các loại đãi ngộ của hắn bị hạn chế. Bên trong Tàng Thư Quán có rất nhiều điển tịch cùng sách vở mà ở bên ngoài căn bản không thể tìm thấy được.
Ở bên trong Tàng Thư Quán vắng tanh, bây giờ là buổi trưa, đa số đệ tử trong gia tộc đều đang tu luyện nên có rất ít người đi vào chỗ này. Nên hằng ngày Đằng Phi đều dành nhiều thời gian tại đây để tránh gặp mặt các huynh đệ
Tuy hắn không để ý đến việc mọi người chế giễu nhưng hắn lại không chịu được những ánh mắt thương hại nhìn mình.
Có lẽ ta không thể tu luyện. Nhưng ta . . . Không phải phế vật!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận