Chờ Đợi Em

Sáng hôm sau.

Ngô Trác Thăng cả đêm ở bên phòng làm việc. Không nghỉ ngơi hay ngủ vì lo cho cô. Cả đêm anh nhẹ nhàng vào phòng xem cô như thế nào.

Sợ cô sốt cao hay gì đó,vì cô bị gì cũng không hé nửa lời nên anh phải thập thò lén lút sợ cô tỉnh giấc lại tức giận nữa.

Buổi sáng, Ngô Trác Thăng mệt mỏi,nhưng vẫn đi qua phòng xem cô thế nào. Mở cửa phòng ra,thấy Hạ Như Song còn ngủ yên trên giường.

Ngô Trác Thăng bỗng mỉm cười,đi lại kéo mền lên đắp cho cô. Dù sao cô đang bệnh,thôi thì cho cô nghỉ ngơi vậy.

Quay người, Ngô Trác Thăng bước ra ngoài. Đóng nhẹ cửa lại rồi về phòng mình thay đồ rồi chuẩn bị đi làm.

Cửa vừa đóng, Hạ Như Song mở mắt ra,thật ra cô dậy từ lâu rồi. Nhưng do đầu hơi đau nên cô nằm nghỉ,cái nghe tiếng mở cửa nên vội nhắm mắt lại.

Xem Ngô Trác Thăng có đánh thức cô không. Ai ngờ anh lại vào đắp mền cho cô,rồi lại ra ngoài. Đây là cách quan tâm từ chồng sao? Lấy gì để Hạ Như Song cô tin đây.


Ngô Trác Thăng không đánh thức cô dậy đi làm thì thôi vậy,cô cũng đang lười biếng. Thôi thì hôm nay cô ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe vậy,dù sao cô cũng muốn thoải mái chút.

Ngô Trác Thăng xuống nhà ăn sáng,nhìn bữa sáng lại nhớ đến Hạ Như Song đang ngủ,sợ cô đói nên quay sang dặn dò giúp việc:

“Lúc nào Song Nhi cô ấy dậy,chị mang sữa và đồ ăn thêm thuốc lên cho cô ấy”

Người giúp việc gật đầu,làm giúp việc từ lúc cả hai kết hôn. Giúp việc như cô đây thấy Hạ Như Song rất lạnh lùng với Ngô Trác Thăng.

Tuy rằng Ngô Trác Thăng luôn quan tâm chăm sóc Hạ Như Song nhưng Hạ Như Song đều làm ngơ,coi như không khí. Giúp việc như cô không hiểu? Tại sao thiếu phu nhân có người chồng tốt vậy là đi lạnh nhạt,làm ngơ chứ?

Ăn xong, Ngô Trác Thăng đứng dậy,đi làm. Hôm nay cho cô nghỉ ngơi thoải mái vậy,dù gì công việc cũng quá sức cô,một mình anh có thể làm được mà. Nên để cô nghỉ ngơi tốt hơn.

Ngô Trác Thăng vừa đi, Hạ Như Song bước xuống. Giúp việc bất ngờ khi thấy cô. Cô đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng,có những chú gấu. Tuy đã 20 nhưng cô lại có sở thích mê mấy cái trẻ con này,nên ở nhà cô rất hồn nhiên,ra ngoài thì lại như hổ báo.

“Thiếu phu nhân,phu nhân muốn ăn sáng không ạ?” - Giúp việc cúi đầu hỏi.

“À..chị dọn ra đi,tôi ăn”- Hạ Như Song trả lời. Đi lại bàn ăn khẽ cau mày,nhìn phần ăn chưa dọn kia.

Ngô Trác Thăng ăn rất ít. Phần ăn của anh gần như còn nguyên,li sữa cũng không uống nhiều. Ngô Trác Thăng bận đến mức không có thời gian ăn uống đầy đủ sao?

Ngồi xuống,giúp việc dọn đồ ăn ra,cô chậm rãi ăn. Nhưng trong đầu lại nghĩ đến Ngô Trác Thăng bỏ bữa sáng,mày sao vậy Song Nhi? Sao lại nghĩ đến anh ta?

Hôn nhân này mày nên nhớ không có tình yêu chỉ có tiền thôi. Mắc mớ gì mày phải quan tâm anh ta chứ? Không phải mày ghét anh ta lắm sao?

(@Song: Bộ này cho nữ 9 lạnh lùng nữ cường bù cho bộ bạch thỏ bị ăn híp:D3)

Ngồi suy nghĩ, ăn được chút thức ăn,xong lấy li sữa bên cạnh uống. Xong,quay sang nhìn giúp việc:


“Chị nấu bữa trưa đi,tôi mang đến cho Trác Thăng “.- Cuối cùng cô lại không đánh bại được suy nghĩ và sự muốn quan tâm với Ngô Trác Thăng mà.

Gần đến trưa,cô thay đồ. Trang điểm nhẹ một chút xong mang đồ ăn trưa đến công ty cho Ngô Trác Thăng.

Vào phòng cô đặt bình giữ nhiệt xuống. Quay sang nhìn Ngô Trác Thăng đang tập trung làm việc mà không hề biết sự có mặt của cô.

“Ăn trưa đi”- Hạ Như Song nói lạnh lùng.

Giọng nói của Hạ Như Song làm Ngô Trác Thăng hoàn hồn,cô đến đây làm gì? Không phải đang nghỉ ngơi ở nhà sao?

Đưa mắt nhìn bình giữ nhiệt trên bàn,cô mang đến sao? Cuối cùng cô cũng quan tâm với anh rồi.

“Song Nhi,cảm ơn em”- Ngô Trác Thăng đứng dậy đi đến mỉm cười nói. Sự quan tâm này làm anh thật thấy ấm áp nha.

“Đừng suy nghĩ gì,ăn đi,tôi về nhà đây”- Hạ Như Song lạnh lùng nói,định rời khỏi lại bị Ngô Trác Thăng lại:

“Ở lại ăn trưa cùng anh được không?”

Hạ Như Song không nói gì,chịu ngồi xuống bên cạnh Ngô Trác Thăng. Ngô Trác Thăng vui thầm trong lòng,lần đầu cô chịu ngồi cùng hắn mà.


“Cuối cùng em cũng quan tâm anh được một chút”- Ngô Trác Thăng nói.

“Đừng hiểu lầm,chỉ là tôi cảm ơn anh chăm sóc tôi đêm qua thôi”- Hạ Như Song nói lạnh lùng không suy nghĩ,đêm qua cô biết rõ anh quan tâm cô cả đêm.

(@Song: -.- nói điêu quan tâm người ta mà làm bộ làm tịch

@Song Nhi: ê bà kia không hề có nha ==)

Đi qua đi lại coi cô có sốt không. Cô biết hết nhưng không cự tuyệt,im lặng cho anh chăm sóc.

Nghe cô nói,anh bật cười. Cô chỉ được cái miệng nhưng gương mặt lại không che giấu được mà. Rõ ràng quan tâm anh lại che giấu chứ. Hết nói luôn mà.

“Em đúng là...”- Ngô Trác Thăng chỉ biết lắc đầu,người con gái này lúc nào mới hết lạnh với anh đây?

Lúc nào mới ấm áp như bao cô gái khác đây?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận