Chờ Người Nói Yêu Tôi

"Mình đây nếu thật sự thích cô ấy, cậu có thể tiếp thu chuyện hai người phụ nữ ở cùng một chỗ hay sao?"

Cái này... Giản Dịch cũng không biết trả lời như thế nào. Nàng cúi thấp đầu, đưa túi xách lại cho Trì Gia

"Còn phải xem bản thân cậu nghĩ như thế nào đi."

Trì Gia thuận miệng nói nhưng nhìn thấy bộ dạng cho là thật sự của Giản Dịch, nàng nhất định phải giải thích rõ ràng, không thể để chuyện này bị hiểu lầm sâu hơn nữa. Nàng - Trì Gia quen vô số người con trai, lúc này làm sao có thể nào ngã quỵ trong lòng của một tay nhà giàu mới nổi danh.

"Tiểu Dịch, cái này chỉ là giả thiết cậu không thể tưởng là thật nha!"

Trì Gia phát điên. Nàng cùng Cảnh Nhuế cả hai còn chưa nói thích nhau sao có thể ở bên nhau?

"Mình không thích cô ấy! Càng không thể cùng cô ấy ở bên nhau, cậu muốn mình nói mấy lần nữa hả bà cô của mình! Hơn nữa...... Mình thật sự thích nam nhân."

Trì Gia cảm thấy chính mình còn cần phải cường điệu lại một lần nữa.

Chứng sợ đồng tính quá sâu, Trì tiểu thư có khả năng còn không ý thức được vấn đề này.

"Hơn nữa dựa vào cái gì nói mình trêu chọc cô ấy, rõ ràng là do họ Cảnh trêu chọc mình trước!"

Điểm này Trì Gia liền không phục nhưng mà Giản Dịch nói sai cũng là tại mình. Rõ ràng là ngày đó Cảnh Nhuế ở quán bar gây sự trước, nếu không phải đêm đó cô ta chủ động hôn mình thì làm sao có thể có tiết mục ngày hôm nay...

"Chuyện đã qua cứ để cho nó trôi qua đi...... Đừng nói nữa."

Mỗi lần nhắc tới, Giản Dịch liền sẽ nhớ tới hình ảnh lúc trước. Lúc ấy hai người các nàng quá mức nhập tâm đi, cũng khó tránh khỏi khiến Giản Dịch cảm thấy Trì Gia đối với Cảnh Nhuế thật sự có tình cảm.

"Lật qua lật lại......"

Nói cho cùng việc này cũng qua đi, Trì Gia thở một hơi dài nhẹ nhõm, cắn ống hút hỏi Giản Dịch:

"Cậu thật sự tính toán đi đến thành phố S phát triển sao?

"Ừm, dù sao hiện tại mình cũng không biết làm gì. Vân Hân đưa cho mình thư tiến cử vào tổng bộ Runner, mình muốn đi xem thử."

"Vân Hân đối với cậu khá tốt a......"

Trì Gia đột nhiên nhớ tới một việc. Nếu Cảnh Nhuế là les thì Vân Hân cùng cô ấy chơi chung lâu như vậy có thể cũng là người trong giới hay không? Suy nghĩ như vậy cũng không phải không có khả năng, Giản Dịch thường xuyên hướng nàng nói về con người Vân Hân tốt như thế nào, cái đứa ngốc này... Sợ là Vân Hân chỉ đối tốt với một mình cậu ta?

Hôm nay Trì Gia cũng gặp qua con người của Vân Hân, vừa xinh đẹp lại có khí chất, vậy mà vẫn luôn độc thân......

"Ừ, Vân Hân thật sự là người tốt."

Giản Dịch cho rằng Trì Gia chỉ đơn thuần khen Vân Hân là người tốt nên lặp lại một lần nữa

"Tiểu Dịch, Vân Hân có phải là thích cậu hay không?"

Trì Gia nói xong câu đó, tự nhiên thấy Giản Dịch đỏ mặt! Quả thật là đỏ mặt.


Thời điểm con người ta đang đỏ mặt chứng tỏ bản thân đang bất an mãnh liệt, tựa như Giản Dịch lúc này, đều có thể nhìn ra rõ ràng bộ dạng mặt đỏ tai hồng. Nàng nhỏ giọng trách cứ Trì Gia nhưng ngược lại với biểu tình trên mặt, có lẽ nàng thực sự chột dạ

"Cậu nói bậy gì đó......"

"Mình chỉ là tùy tiện nói, cậu khẩn trương như vậy làm gì?"

Ban đầu Trì Gia vốn chỉ là nói giỡn nhưng nhìn thấy phản ứng của Giản Dịch, cảm thấy có cái gì đó không đúng.

"Cậu đừng nói bậy, nàng có người yêu rồi."

Giản Dịch luôn suy nghĩ có căn cứ, không chấp nhận được bản thân nói ra nửa điểm nhàn ngôn toái ngữ. Đặc biệt là đối với cái miệng rộng của Trì Gia, nhất định phải coi trọng.

Vân Hân thật sự là thích người kia đi. Đêm nay Giản Dịch thấy nàng khi nói đến người kia trên mặt cô hiện ra nụ cười thoải mái nhẹ nhàng. Lại nói đến đối với việc người nọ chậm chạp không chịu thổ lộ lại khiến cô bất đắc dĩ xen lẫn chờ mong, nếu có thể được Vân Hân thích như vậy, người kia nhất định là hạnh phúc.

"Cậu phát ngốc cái gì đấy?"

"Không có gì, đi thôi."

*

Khi học đại học, Giản Dịch tin tưởng có thể lên kế hoạch cuộc sống, sau khi tốt nghiệp mới phát hiện cái gọi là càng lên kế hoạch càng dễ sụp đổ. Đề ra một cái kế hoạch lí tưởng ở trong nước lại không thể thích ứng được với sự thay đổi phức tạp của hiện tại. Có ai chưa từng mê mang, nếu thấy rõ phương hướng trong tương lai thì đó còn được gọi là nhân sinh hay sao?

Tuy rằng tâm tình thay đổi nhưng cũng may là Giản Dịch không đến nỗi bi quan. Nàng vẫn luôn tin tưởng kết thúc chính là sự khởi đầu, cách nói này dù ở thời điểm nào cũng không sai, chỉ có kết thúc công việc cũ thì mới có được cơ hội tìm được công việc mới.

22 tuổi, Giản Dịch lẻ loi một mình vác hành lý sau lưng đi tới thành phố S. Đi đến thành phố được bao quanh bởi con quái vật thép, tâm tình nàng giống như hàng vạn người trẻ tuổi khác, vừa khao khát mà cũng vừa mê mang.

Nhưng nàng tương đối may mắn khi ở độ tuổi tốt đẹp, nàng gặp được tình yêu đẹp nhất trong cuộc đời.

Có lẽ câu chuyện tình yêu của nàng đã sớm bắt đầu lâu rồi nhưng mãi cho đến khi tới thành phố S, mới bắt đầu hậu tri hậu giác mà cảm nhận được.

*

Giữa tháng 8, Giản Dịch đi đến tổng bộ Runner phỏng vấn, đầu tháng chín chính thức nhậm chức. Toàn bộ quá trình tựa như mở cái phích cắm, thuận lợi đến đáng sợ. Lúc đầu nàng cũng chỉ là muốn đi để thử xem vận khí, căn bản không hy vọng xa vời được nhận offer. Đương nhiên, Giản Dịch cũng không biết phong thư tiến cử kia của Vân Hân có bao nhiêu trọng lượng.

Runner tổng bộ có kí túc xá dành cho nhân viên, phòng chung cư dành cho một người. Tuy rằng không thể tính là rộng nhưng rất thoải mái, một người ở như vậy là đủ rồi. Nhờ có cái này mà Giản Dịch giải quyết được một vấn đề khó khăn không nhỏ. Nói cho cùng khi tới một cái thành thị xa lạ thì việc tìm phòng ở thật sự là rất tốn công.

Nhận được offer, việc đầu tiên Giản Dịch nghĩ đến chính là gọi điện cho Vân Hân. Ngay cả bản thân nàng cũng chưa phát hiện việc nàng gửi tin nhắn cho Y.S ngày càng ít, liên lạc với Vân Hân ngày càng nhiều.

Vân Hân nhận được điện thoại của nàng khi đang chờ trong phòng chuẩn bị lên máy bay..

"Vân Hân, em đã thông qua phỏng vấn!"

Lần này thứ nhận được chính là cuộc gọi của nàng mà không phải tin nhắn, ít nhất điểm này cũng khiến Vân Hân vui mừng không ít

"Chúc mừng --"


Microphone bên kia truyền qua âm thanh Giản Dịch hưng phấn vui mừng. Vân Hân nghe được nên tâm tình cũng không khỏi tốt lên, nhiều ngày không gặp nàng có chút nhung nhớ. Mấy ngày này, cô vừa mới tiếp nhận công việc ở Vân thị, đi khắp nơi công tác, bận tối mày tối mặt

"Ở bên kia sinh hoạt đã quen chưa?"

"Đã quen......"

Giản Dịch nói cho cô nghe một số tình huống ở đây, nàng nghe Cảnh Nhuế nói Vân Hân cũng đã rời thành phố L nhưng không biết cụ thể đi đâu

"Còn chị...... Chị hiện tại ở nơi nào?"

"Sân bay, chuẩn bị bay ra nước ngoài."

Trong lòng Giản Dịch lộp bộp một chút, cho rằng Vân Hân là muốn định cư ở nước ngoài. Vốn là đang nói chuyện hưng phấn tâm tình bỗng chốc tiêu tán không còn một mảnh, nàng nhỏ giọng hỏi:

"Vân Hân, vậy...... vậy chị còn trở về sao?"

Vậy nàng còn có khả năng nhìn thấy chị ấy sao...

Nghe Giản Dịch hỏi như vậy Vân Hân biết nàng hiểu lầm ý tứ của chính mình. Giọng điệu này nghe ra được sự mất mát lại ủy khuất, còn có một chút hiềm nghi nhẹ nhàng khiến Vân Hân càng mong muốn sớm gặp lại nàng thêm một chút.

"Sẽ về, qua hai ngày liền trở về."

Vân Hân đang lật tạp chí trên tay xem bỗng chốc ngừng lại, vừa lúc nhìn thấy dòng chữ "miss you" tâm huyết cô liền dâng trào, ôn nhu hỏi một câu

"Tiểu Dịch, em đang nhớ chị sao?"

Hỏi xong, Vân Hân lại tiếp tục lật xem tạp chí. Microphone bên kia thực an tĩnh, an tĩnh đến chỉ có thể nghe được tiếng hô hấp, vốn dĩ biết là sẽ không nhận được câu trả lời.

Ngay khi Vân Hân chuẩn bị nói sang chuyện khác......

"Nhớ."

Một chữ không tính hữu lực lại có thể khiến lòng người xúc động. Giản Dịch suy nghĩ một hồi lâu mới trả lời, khi trả lời còn cường điệu gật đầu một cái, dường như giống như muốn Vân Hân trông thấy.

Nói xong Giản Dịch lại cảm thấy cuộc đối thoại của các nàng có một chút kỳ lạ, chính là cảm giác ấm áp hạnh phúc. Đặc biệt là khi nàng vừa đến một thành thị xa lạ, nhất thời có cảm giác cô đơn lại có thể nghe được những lời quan tâm như thế.

Bởi vì một chữ này của nàng, khóe miệng Vân Hân cong lên

"Chờ chị trở về liền đi tìm em, được không?"

"Tìm em?"

Giản Dịch không quá hiểu ý nghĩa của hai chữ này.


"Chị muốn gặp em."

"Được, khi nào chị tới thành phố S em nhất định sẽ làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho chị."

Hiển nhiên, hiện tại Giản Dịch cũng không có nghe ra được sự ái muội trong câu nói này. Nàng đem sự quan tâm đặt vào việc gặp mặt mà Vân Hân lại đặt ở chỗ tưởng niệm.

*

Ngày nhậm chức đầu tiên làm Giản Dịch hiểu được cái gì là nhịp độ nhanh chóng chân chính. Câu nói tiếc thời gian như tiếc vàng ở Runner tổng bộ được thể hiện ra rõ ràng đến nhuần nhuyễn. Từ việc xử lý thủ tục nhậm chức đến tiếp nhận công tác đều hoàn thành trong thời gian ngắn, không có một chút thời gian để thích nghi. Nếu năng lực của bản thân không theo kịp nhịp điệu phát triển của công ty thì liền sẽ bị out ngay, đây là quy tắc trò chơi.

Phòng thị trường, chủ nhiệm đứng trong khu vực trung tâm vỗ tay, thanh âm vang lên vang dội

"Nhân viên mới đến Phòng thị trường, Giản Dịch, mọi người làm quen một chút."

Giản Dịch chung quy là không đủ kinh nghiệm, tự giới thiệu còn có điểm nhút nhát sợ sệt. Thật ra mỗi tuần đều có một buổi gặp gỡ nhân viên mới để dễ cho mọi người hiểu biết được đồng nghiệp của mình nhưng Giản Dịch vừa vặn bỏ lỡ, không thể làm gì khác đành phải đợi nhóm tiếp theo.

"Giản Dịch, đi ăn cơm sao? Cùng nhau đi."

Một chàng trai cao gầy mặc chiếc áo sơ mi trắng, ngũ quan cường tráng, cười rộ lên lộ ra hàm răng đều đặn trắng bóc. Từ Kế ở bộ phận hoạt động, trong công ty Giản Dịch cũng chỉ quen biết hắn. Trước đây hai người cùng trong một nhóm phỏng vấn, hiện tại lại là cùng một nhóm nhậm chức

"Được, cùng nhau."

Vừa tới công ty không quen biết người nào, có người cùng nhau ăn cơm cũng không ai xấu hổ.

Hương vị cơm ở phòng ăn của nhân viên cũng không tệ có thể so sánh với nhà hàng bên ngoài. Nghe nói đầu bếp đều là những người có tiếng tăm, điều kiện ở tổng bộ Runner quả thật là không tệ.

"Vừa tới thích ứng sao? Nghe nói Bộ phận thị trường của các cậu áp lực rất lớn."

"Vẫn tốt......"

Đây là từ ngữ Giản Dịch quen dùng, mỗi khi cùng người khác nói chuyện thường xuyên sử dụng.

Từ Kế giống như rất hăng hái, hắn nói rất nhiều. Tuy rằng lời Giản Dịch nói ra không nhiều lắm nhưng hai người còn không đến mức tẻ nhạt.

"...... Cậu vừa tới thành phố S nên nơi này có lẽ không hiểu biết nhiều lắm. Tôi có học đại học ở bên cạnh, có thời gian mang cậu đi dạo, làm quen một chút."

Giản Dịch cho rằng hắn nãy giờ chỉ là nói lời khách sáo, vì thế nàng cũng có lệ cười trả lời

"Có thời gian có thể a."

"Vậy cuối tuần có thể chứ?"

"A? Tôi......"

Từ Kế ngượng ngùng mà cười cười:

"Quá đột ngột phải không?"

Giản Dịch nhớ là Vân Hân nói qua hai ngày về nước liền tới tìm nàng. Tuy rằng không biết ngày cụ thể nhưng khả năng vào cuối tuần rất lớn đi

"Ngại quá, cuối tuần bạn tôi đến, tôi muốn bồi người đó."


"Mạo muội hỏi một chút, là bạn trai sao?"

Giản Dịch lắc đầu: "Không phải."

Từ Kế lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi:

"Vậy khi nào cậu có thời gian thì liên hệ tôi. Tôi mọi lúc đều rảnh."

"Ừ, cảm ơn."

Buổi chiều Giản Dịch ôm chồng văn kiện dày đi đến Bộ phận thị trường. Nàng vừa tới, không tránh được phải làm một chút việc lặt vặt, bất quá cũng thuận tiện quen thuộc được một chút hoàn cảnh trong công ty.

"Chị của em qua hai ngày liền trở về. Chị Tịnh Nhiên, chúng ta cả ba người đã nhiều năm không gặp lại."

Trong thang máy, Vân Trạch tháo cúc áo sơ mi đầu tiên ra. Hắn giống như một thiếu gia bất cần đời, thật sự không quen việc mỗi ngày cứ phải mặc tây trang giày da đi làm. Hiện tại chị hắn đã trở lại, hắn rốt cuộc cũng có thể vứt bỏ cái chức vụ này, vui mừng nhẹ nhàng tự tại:

"Còn có, lần trước chị cùng chị của em nói gì đó? Vì sao chị ấy chịu trở về, quả nhiên chị của em chỉ nghe chị......"

"...... Em kiềm chế tí được không?"

Những lời này cứ quay vòng ở trong đầu nàng, Tô Tịnh Nhiên cười đến sầu thảm. Những lời Vân Trạch nói lúc này giống như những lời châm biếm. Tô Tịnh Nhiên cúi đầu che dấu sự xấu hổ trên mặt:

"Không có gì, có thể là em ấy muốn quay về."

Thang máy vừa mới mở, Giản Dịch vội vàng hấp tấp thiếu chút nữa đụng phải Vân Trạch. Tuy rằng cuối cùng cũng đã dừng lại nhưng văn kiện vẫn rơi đầy đất:

"Ngại quá --"

Giản Dịch ngồi xổm trên mặt đất tay chân luống cuống mà nhặt văn kiện. Vân Trạch nhìn thấy nửa bên sườn mặt của nàng, vì thế cũng ngồi xổm giúp nàng nhặt lại những văn kiện, còn hỏi nàng:

"Cô tên Giản Dịch?"

"Cảm ơn...... Làm sao cậu biết?"

Vân Trạch đem văn kiện giao lại đến tay nàng, hai tay đút vào túi quần, ra vẻ thần bí, nhếch mép cười nói:

"Về sau sẽ nói cho cô."

Giản Dịch? Vân Hân cư nhiên đem Giản Dịch điều đến đây, Tô Tịnh Nhiên còn tưởng rằng chính mình nhìn lầm rồi.

"Tô......"

Gặp phải Tô Tịnh Nhiên, Giản Dịch lập tức nhớ tới những lời Vân Hân nói với mình phải cách xa Tô Tịnh Nhiên một chút. Nàng liền không nói lời nào, nhận lại văn kiện đối Vân Trạch gật đầu lại nói "Cảm ơn", liền vội vàng rời đi.

"Em quen nàng?" -Tô Tịnh Nhiên tò mò vì sao Vân Trạch lại quen Giản Dịch.

"Nàng là bạn gái của chị em đó!"

Vân Trạch còn nhìn chằm chằm bóng dáng của Giản Dịch, hướng Tô Tịnh Nhiên nói:

"Quả thật rất đáng yêu."

"Bạn gái? Vân Hân nói vậy với em sao?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui