Chờ Người Nói Yêu Tôi

Tháng sáu kết thúc việc bảo vệ luận án, muộn nhất đầu bảy tháng là có thể nhận được bằng tốt nghiệp cùng giấy chứng nhận học vị. Có đi trường học hay không cũng không quan trọng, trước mắt thì Giản Dịch cùng phần lớn sinh viên tốt nghiệp đều giống nhau, bọn họ bắt đầu đi nộp CV xin việc.

Tìm việc làm tuy rằng không giống như kỳ thi quốc gia, thiên quân vạn mã quá độc mộc kiều*. Nhưng Trì Gia thường nói tìm công việc giống như tìm đối tượng, chia tay thật dễ dàng nhưng muốn tìm người bên nhau lâu dài thì rất khó khăn. Rất nhiều đơn vị dùng người đều giống như nam nhân. Thời điểm mới vừa tiếp xúc thì cái gì cũng tốt, thời gian dài liền lộ rõ bản tính.

(*) Thiên quân vạn mã quá độc mộc kiều: trăm ngàn quân lính qua một cây cầu, ở đây chỉ tính cạnh tranh khốc liệt của cuộc thi, trăm ngàn người chỉ chọn ra một.

Giản Dịch cùng Trì Gia quen biết nhau cũng bốn năm. Đối với cách nói này của nàng, Giản Dịch vẫn giữ lại một nửa ý kiến. Mặc kệ yêu đương hay tìm công việc đều là một quá trình cọ xát lẫn nhau. Không thích hợp thì tách ra, không cần thiết tách ra về sau lại còn đi nói xấu đối phương một phen.

Trì Gia là người có cá tính, bốn năm đại học nói chuyện yêu đương 7 lần. Trên cơ bản mỗi lần đều là "Khắc cốt minh tâm"*, tình cảm tới mau đi cũng mau nên điểm này Giản Dịch đúng là thật bội phục. Có đôi khi nghĩ, Trì Gia và Giản Kiệt gộp thành một đôi cũng khá tốt nhưng ai biết hai người bọn họ lại gộp thành anh em chí cốt. Giản Dịch không còn gì để nói.

(*) Khắc cốt minh tâm: Chạm vào xương, ghi vào lòng. Ghi nhớ không bao giờ quên.

Đầu vào tháng năm, Giản Dịch đã đi tham gia tuyển dụng của trường. Không ít công ty gửi lời đề nghị cho nàng nhưng nàng đều từ chối từng cái một. Sau khi Giản Dịch tìm hiểu rõ 10 công ty, cuối cùng đem mục tiêu khóa chặt tại công ty Internet hạng nhất trong nước - Runner. Ở tài chính, ngoại thương, truyền thông, game và các ngành khác Runner đều có làm qua. Tương lai phát triển vô cùng khả quan.

Nhưng mà một cái công ty như vậy thì đương nhiêu có nhiều người tranh giành trầy da tróc vẩy đều muốn chui vào. Tuy rằng CV của Giản Dịch đủ đẹp đẽ nhưng có thể vào được vòng phỏng vấn hay không trong lòng nàng vẫn không chắc chắn.

Coi như hiện tại thì tình hình tìm việc của các sinh viên mới ra trường đều rất gay go, Giản Kiệt vẫn hoàn toàn như trước đây không quan tâm hay lo lắng gì cả mà vẫn tiếp tục làm thêm ở LEFT. Vừa vặn hiện tại cũng không có việc gì làm còn có thể kiếm chuyện cho Giản Dịch làm.

Giản Dịch ở nhà đang dùng máy tính xem tin tức hot mới nhất, bỗng nhiên avatar mạng xã hội run lên, click mở đã thấy là Giản Kiệt. Hắn đã gửi lại đây hình ảnh toàn bộ bảng màu son môi còn khóc lóc van nài hỏi:

[Chị, chọn một màu đi.]

Giản Dịch không cần suy nghĩ, ngón tay thon dài ở trên bàn phím bay nhanh gõ xuống hai chữ:

[Không cần.]

Giản Kiệt:

[Đừng tưởng bở nha. Em chọn cho Vân Hân vì ngày mai là sinh nhật nàng. Nhưng ngày mai là trận bóng rổ cuối cùng của đội bóng trường nên em không tìm được thời gian rảnh. Chị, làm phiền chị đi một chuyến tặng quà hộ em.]

Nếu như cách màn hình vẫn có thể đánh người thì Giản Dịch đã sớm đánh đứa em trai này của nàng rồi.

Giản Dịch: Biểu cảm mồ hôi lạnh: (º _ º l|l) =]]]]

Giản Kiệt: [Chị ~ nữ thần ~ chị tốt nhất ~]

Giản Dịch: [Quà tặng ở đâu? Đưa đây. Ngày mai chị đi một chuyến.]

Giản Kiệt: [ Làm ơn thì làm cho trót. Ngày mai chị thay em đi đến cửa hàng chuyên bán son mua đi. Mua thêm hộp quà nữa, nhấn mạnh là loại tặng cho bạn gái.]

Nhưng thật ra Giản Dịch muốn hỏi là chú mày theo đuổi người ta hay là chị đây theo đuổi người ta? Bát tự còn không thiếu một nét mà đã mở miệng gọi người ta là bạn gái, da mặt thật đúng là luyện thành tường đồng vách sắt.


Bất quá coi như Giản Kiệt không nói, Giản Dịch cũng dự định tới LEFT một chuyến. Thiếu người ta ân tình nếu không gặp mặt cảm tạ rõ ràng, Giản Dịch sẽ luôn băn khoăn trong lòng.

Ngày mai là sinh nhật Vân Hân, bản thân tay không mà đến cũng không tốt nhưng mang theo cái gì đây...... Giản Dịch nâng má, lơ đãng vừa ngẩng đầu thì nhìn đến quyển tập tranh ảnh《spring》trên kệ sách. Một quyển tranh sơn dầu chủ đề về ngày xuân với bối cảnh là một cái trấn nhỏ ở Luân Đôn.

Bốn năm trước Giản Dịch đi qua một nơi, ngẫu nhiên tham gia một buổi triển lãm tranh và biết được một vị họa sĩ tên Yuna.S.《spring》 là tập tranh duy nhất do Y.S xuất bản. Hôm ấy ở quán cà phê của Vân Hân nàng thấy phong cách bức họa kia thật sự rất giống với《spring》 cho nên Giản Dịch mới hỏi như vậy.

"Tiểu thư, bên này đều là màu hot nhất mùa hè năm nay. Hôm nay bản giới hạn vừa mới có hàng. Làn da cô trắng như vậy, khẳng định hợp......" Chị nhân viên thao thao bất tuyệt các loại chào hàng, vì nhận hoa hồng nên đã chuẩn bị tốt sẽ nói đến rách môi.

Giản Dịch không nghiên cứu nhiều về những chuyện này. Bình thường cũng chỉ trang điểm nhẹ một chút nhưng hiện tại nhìn trước mắt rực rỡ muôn màu son môi, son thỏi, son nước..... Muốn chọn một cái tặng người ta, thật sự là quá khó khăn.

Vân Hân...... Chị ấy sẽ thích hợp với màu sắc nào đây? Giản Dịch đổi góc độ suy xét. Hình dạng môi cô rất đẹp. Môi trên hơi mỏng, môi dưới đầy đặn hoàn toàn có thể so sánh cùng người mẫu. Nước da thì càng không thể soi mói, e rằng bất cứ màu sắc nào cũng đều phù hợp đi.

Noãn hồng* nằm ở giữa màu đỏ và trần bì (màu vỏ quýt) không điệu thấp cũng không trương dương, thực trí thức nhan sắc. Nháy mắt, Giản Dịch đem mặt người mẫu kia đổi thành Vân Hân, trong lòng lập tức liền có đáp án "Thỏi này, gói lại giúp em."

(*) Hồng ở đây là màu đỏ ý, noãn hồng là màu đỏ ấm. Ở đây nói là màu đỏ đậm hơi cam cam.

Mỗi ngày tiếp đãi nhiều như vậy đám thử màu chớ không mua "Bá vương hộ", chị nhân viên nhìn thấy Giản Dịch là khách hàng ngay thẳng như vậy nên đã sớm vui tìm không ra Bắc "Lớn lên xinh đẹp thiệt là tốt. Màu sắc nào đều có thể phù hợp, bất quá ánh mắt em thiệt tốt. Cái này là màu kinh điển của xx......"

Giản Dịch hai lỗ tai tự động lọc một ít râu ria nịnh nọt "Đúng rồi, em muốn hộp đựng quà."

"Em tặng bạn thân sao?" Chị nhân viên cười lộ ra tám cái răng trắng tinh, nhiệt tình như lửa.

"Tặng bạn gái......"

"Bạn gái?"

Đáng chết, bị Giản Kiệt làm cho nghĩ lệch đi. Giản Dịch nhìn chị nhân viên có chút mờ mịt liền cười giải thích

"... Bạn là con gái."1

- ----------------------------------------

Tới gần cuối kỳ, nên tốt nghiệp thì tốt nghiệp, nên chuẩn bị thi cử thì chuẩn bị thi cử. Ngoài trường học kém xa náo nhiệt trước đây. Hơn nữa thời tiết nóng nực, trên đường cũng chỉ có vài người đi đường.

LEFT rất có cảm giác đại ẩn ẩn vu thị*, Giản Dịch từ bên đường đi đến gần tấm kính của cửa sổ sát đất. Nhìn vào bên trong thấy quán cà phê cũng ít người, chỉ có một hai người đang ngồi ở bên cửa sổ lật xem tạp chí.

(*) Đại ẩn ẩn vu thị (大隐隐于市): Cái này có lẽ xuất phát từ câu "Tiểu ẩn ẩn vu dã, trung ẩn ẩn vu thị, đại ẩn ẩn vu triều" (小隐隐于野,中隐隐于市,大隐隐于朝) có nghĩa là: Những người có năng lực muốn nhờ vào hoàn cảnh mà quên đi thế sự, lánh đời ở nơi thế ngoại đào nguyên, đây là "tiểu ẩn". Còn những người có năng lực thực sự lại giấu mình nơi phố thị, ở những nơi ấy là đất ngọa hổ tàng long, đây là "trung ẩn". Và đạt tới trình độ cao nhất là những người giấu mình nơi triều đình. Họ âm thầm lặng lẽ, không nổi bật nhưng lại là "đại trí giả ngu", hững hờ với thế sự. Đó mới là ẩn sĩ chân chính. Túm lại ý là LEFT ẩn mình giữa thành thị như một ẩn sĩ bí ẩn:D.

Lại đi gần chút, Giản Dịch giống như thấy được Vân Hân. Cô vẫn như cũ đứng ở trước quầy bar, trên người chỉ mặc một cái áo ba lỗ màu đen. Cánh tay chống ở trên quầy bar, cúi đầu đang xem gì đó. Đầu tóc xoã tung chỉ tùy ý cột cái đuôi ngựa thấp, còn rơi rụng một hai sợi......

Khi Vân Hân duỗi tay vén lại tóc thì thấy được Giản Dịch đang đứng ngoài cửa sổ, chẳng qua nhất thời không nhận ra được là ai. Thẳng đến khi Giản Dịch mang theo hai cái túi có chút vụng về đẩy ra cửa kính, đi vào......


"Là em à?"

Lần trước Vân Hân thấy Giản Dịch, nàng vẫn búi tóc trên đầu. Lúc này đây nàng đem đầu tóc đều thả xuống dưới, có vẻ càng thêm dịu dàng cùng một chút thẹn thùng.

"Em tới tìm Giản Kiệt sao, hôm nay cậu ấy đổi ca."

"Không phải không phải......"

Giản Dịch vội vẫy tay, không biết nên nói lời dạo đầu như thế nào. Vì cái gì mỗi lần cùng Vân Hân nói chuyện đều có loại khẩn trương không tên, Giản Dịch buồn bực:

"Em tới tìm chị...."

"Tìm chị?"

Nhìn trên trán nàng đều ra mồ hôi, Vân Hân cũng không hỏi trước vì cái gì, đưa qua một cái khăn ướt cho nàng

"Ngồi xuống trước đã, uống chút gì không?"

"Không cần."

Vân Hân nhìn nàng một cái, xoay người rót một ly nước lọc bỏ thêm mấy viên đá rồi đưa đến trước mặt Giản Dịch

"Tìm chị có chuyện gì sao?"

Hôm nay, Vân Hân cũng không có trang điểm. Bất quá gương mặt cô vốn dĩ sinh ra đã đẹp chỉ là trang điểm càng tinh xảo thê một chút. Trong lòng Giản Dịch âm thầm cảm thấy may mắn, cũng còn tốt màu son môi tự mình chọn mặt mộc cũng thích hợp.

"Lần trước, luận văn tốt nghiệp của em rơi ở nơi này, còn làm phiền ngài cố ý đi một chuyến, thật sự rất cảm ơn."

Giản Dịch đột nhiên dùng xưng hô kính trọng như vậy, có vẻ đủ loại kỳ quặc nhưng mà Vân Hân cùng Giáo sư Dương là cùng cấp nên dùng xưng hô kính trọng cũng không có chuyện gì.

Khuỷu tay Vân Hân lại chống ở trên quầy bar. Lòng bàn tay trái vuốt cánh tay phải, nghiêng đầu nhìn chằm chằm đôi mắt Giản Dịch, vân đạm phong khinh mà cười trả lời

"Chỉ là việc nhỏ, không cần khách khí."

"A... Vẫn nên cám ơn......"

Trước đây Giản Dịch không cảm thấy mình là người dễ dàng thẹn thùng nhưng hiện tại cũng không dám nhìn chằm chằm vào đôi mắt Vân Hân. Cô cười rộ lên bộ dáng quá đẹp, khó trách ngay cả Giản Kiệt đều mê nàng mê thành như vậy.

"Vẫn là uống chút gì đi."


Mãi đến tận khi cô xoay người lại bắt đầu bận rộn công việc, Giản Dịch mới dám thoải mái hào phóng nhìn chằm chằm bóng lưng cô. Đại khái giữa một vài người, trời sinh liền có cảm giác nào đó phù hợp đi hoặc là nói có cái gọi là duyên phận. Giản Dịch hai tay nắm ly thủy tinh, Vân Hân hẳn là lớn hơn nàng không ít nhưng vì sao sẽ có một loại cảm giác ăn ý như vậy?

"Vừa mới bắt đầu uống, có thể sẽ có chút đắng."

Một ly cà phê đen đẩy về phía Giản Dịch.

"Cám ơn."

Vân Hân cũng tin tưởng cảm giác. Cô tin tưởng cái này là một loại xúc động nguyên thủy nhất, nhất định có lý do tồn tại của nó nhưng người quá cảm tính thường rất dễ dàng bị tổn thương.

"Thật ra ngày hôm nay......"

Giản Dịch khuấy cà phê. Lúc này mới nhớ tới chính sự mà Giản Kiệt dặn dò vì thế đem hộp quà đưa qua cho Vân Hân, nhẹ giọng nói một câu:

"Cái này... Sinh nhật vui vẻ."

"Sinh nhật?"

Trong giọng nói Vân Hân mang theo điểm nghi hoặc nhưng cũng không có lập tức giải thích cái gì chỉ là tiếp tục hỏi Giản Dịch:

"Em tặng chị à?"

"Không phải."

Lúc này Giản Dịch phủ định rất nhanh

"Giản Kiệt nói hôm nay là sinh nhật chị nên đặc biệt tặng quà sinh nhật."

Giản Dịch lúc này cũng là che lại lương tâm nói chuyện. Quà tặng là mình chọn, tiền cũng là mình trả. Danh tiếng tốt nhưng thật ra rơi xuống trên đầu Giản Kiệt. Làm được một bước này thì người làm chị như nàng cũng đã tận tình tận nghĩa.

"À..."

Vừa nghe là Giản Kiệt tặng, Vân Hân lại đem quà tặng trực tiếp đẩy trở về.

"Cậu ấy nhầm rồi, hôm nay không phải sinh nhật chị."

Giản Dịch lần này liền xấu hổ. Giản Kiệt làm cái quỷ gì mà ngay cả sinh nhật người ta cũng chưa làm rõ ràng đã bắt đầu tặng quà. Bầu không khí có chút cứng ngắc, Giản Dịch cũng cứng đờ cười hỏi

"Nó nói là hôm nay, còn kêu em hôm nay cố ý đưa tới đây......"

"Hôm đó cậu ấy cứ quấn quít hỏi chị nên chị chỉ tùy tiện nói đại một ngày."

Mặt dày mày dạn quả thật là thủ đoạn của Giản Kiệt quen dùng. Giản Dịch trong lòng còn âm thầm cao hứng một phen. Không nghĩ tới người thích chơi đùa người khác như Giản Kiệt cũng có một ngày bị người khác trêu chọc lại, nhưng mà quà tặng này làm sao bây giờ?

"Vậy... Chị cứ nhận lấy đi?"

(*) Tử triền lạn đả(死缠烂打): quấn mãi không bỏ; da mặt dày; dai như đĩa; quấn chặt lấy

Nếu đã dự định tặng cũng không tiện lấy về nhưng mà mặc kệ Giản Dịch nói như thế nào, Vân Hân đều là cười lắc đầu cự tuyệt


"Sau này đừng lại để Giản Kiệt tặng đồ, còn có... chị chỉ xem cậu ấy như em trai."

Bộ dáng theo đuổi con gái của Giản Kiệt thì Giản Dịch không phải chưa thấy qua. Mỗi ngày thay đổi biện pháp chơi đùa lãng mạn, oanh oanh liệt liệt đánh lâu dài. Tiểu nữ sinh khả năng sẽ động tâm nhưng mà người giống như Vân Hân có lẽ chỉ cảm thấy đó là hành động ấu trĩ đi.

Nếu Vân Hân đều nói như vậy, chính mình cũng không tốt nếu lại ép buộc cô nhận quà của Giản Kiệt:

"Em trai em là như vậy, có cái gì chị có thể nói thẳng trước mặt nó. Da mặt nó dày lắm, chịu được suy sụp mà."

Vân Hân nhếch lên khóe miệng nở nụ cười, thuận tay đổ một ly nước lọc cho chính mình.

"Như thế nào, trên mặt em có cái gì sao?"

Thấy cô vẫn luôn nhìn mình cười, Giản Dịch dùng mu bàn tay cọ cọ gương mặt.

"Không có...... Em và em trai em tính cách thật là hoàn toàn không giống nhau."

Vân Hân chẳng qua là cảm thấy giọng nói của nàng đáng yêu, lại bị nàng chọc cười, lại nhìn nhìn Giản Dịch đã uống nửa ly cà phê

"Uống có quen không?"

"Cũng được."

Giản Dịch nhấp môi. Bỗng nhiên nhớ tới cái gì vì thế nghiêng nghiêng người lại từ túi quà tặng rút ra cái kia Y.S tập tranh sơn dầu

"Cái này tặng cho chị... Vốn dĩ cho rằng hôm nay là sinh nhật chị, dự định làm quà sinh nhật. Bất quá... Cũng không sao, hôm đó thật làm phiền chị nên chị cứ coi như là một chút tâm ý của em đi."

Vân Hân tiếp nhận quyển tập tranh Y.S《spring》.Mở ra trang sách, bên trong trang giấy đã có chút ố vàng. Giản Dịch cảm thấy mình cần thiết giải thích một chút

"Quyển tập tranh này bốn năm trước em đã mua được ở Luân Đôn. Nó đã theo em đi qua một đoạn thời gian rất dài. Em cảm giác chị sẽ thích tác phẩm của Y.S, em không phải cố ý đưa một quyển cũ...... Chỉ là do nước ngoài đã ngừng xuất bản, mua không được quyển mới......"

Cho tới bây giờ, Giản Dịch mỗi năm đều sẽ gửi cho bên nhà xuất bản ở nước ngoài một bưu kiện để dò hỏi về vấn đề xuất bản in ấn tập tranh của Y.S nhưng mà vẫn luôn không có kết quả.

"Chị rất thích."

Vân Hân khép lại quyển tập tranh ố vàng. Có vài thứ, cũ ngược lại so mới càng thêm đáng quý

"Chỉ là quà tặng quý báu như vậy, em thật sự muốn tặng cho chị sao?"

"Đương nhiên, chị thích là tốt rồi."

Nói đến thì có chút kỳ quái, Giản Dịch đem quyển tập tranh này đưa cho Vân Hân nhưng lại không hề có cảm giác nhịn đau bỏ đi những thứ yêu thích.

Bất tri bất giác đã là 5 giờ chiều, Giản Dịch đang chuẩn bị đứng dậy chào tạm biệt.

"Giản Dịch..." -Vân Hân gọi nàng

"Buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm đi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui