Chồng Thật Thiên Kim Là Đại Lão Toàn Cấp Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi


Cuộc sống bình thường không một gợn sóng trôi qua rất nhanh.

Khi Nguyễn Tố đến nhà họ Quý là cuối mùa hè, chớp mắt đã bước vào cuối thu.
Trải qua thời gian vài tháng, Nguyễn Tố đã dần thích nghi với cuộc sống ở đây.
Ngày mười hàng tháng là ngày phát lương.
Vào ngày này, Nguyễn Tố sẽ nhận được tin nhắn thông báo của ngân hàng.
Cô phát hiện tiền lương tháng này vậy mà nhiều hơn trước đây những ba trăm tệ.
Sau khi cô hỏi qua tài vụ và cấp trên mới biết, bởi vì biểu hiện của cô rất tốt nên được tăng thêm tiền lương trước hạn.
Hôm nay, bởi vì ba trăm tệ đó, cô vui mừng đi mua nửa con vịt quay, lại mua nấm tuyết.
Gần đây khí hậu hanh khô, cứ cách mấy ngày cô lại hầm canh nấm tuyết một lần.

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của cô, khí sắc của Quý Minh Sùng đã tốt hơn trước kia rất nhiều.
Thậm chí lần trước đưa anh đi bệnh viện làm các loại kiểm tra, anh đã tăng thêm hai cân.

Bởi vì hai cân này, mẹ Quý bây giờ đã thân thiết với cô hơn trước một chút.

Khi Nguyễn Tố về đến nhà, Đậu Tương đã tan học trở về rồi, mẹ Quý sang nhà hàng xóm cùng bà Vương học đan áo len.
Trong nhà không có người nào khác.
Cô đi về hướng phòng ngủ, nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng của Đậu Tương, liền kịp thời dừng lại bước chân.

Đậu Tương mỗi ngày đều sẽ nói chuyện với Quý Minh Sùng.
Có lúc thời gian ngắn một chút, thằng bé kể một chút về tình hình ở nhà trẻ liền chui ra ngoài xem tivi.
Có lúc thời gian dài một chút, hơn nửa tiếng, đó là lúc nó đang thổ lộ hết những chuyện phiền não ở trong lòng.

Trẻ con cũng có bí mật, Nguyễn Tố không hề có ý nghĩ muốn tìm tòi.

Nhưng cửa phòng không đóng, những lời Đậu Tương nói cũng truyền mấy câu đến bên tai cô.

"Chú, hôm sau là sinh nhật của con rồi.."

"Thực ra ở trên lớp, cũng không phải bạn nhỏ nào cũng tổ chức sinh nhật ở nhà trẻ.
Con lừa Tiểu Mẫn nói rằng, sinh nhật của con là vào ngày thứ bảy."


Nguyễn Tố sửng sốt, cô chạy đến bên tờ lịch, quả nhiên mẹ Quý đã vẽ một vòng tròn màu đỏ đánh dấu ngày sinh nhật vào hôm sau.

Bây giờ ở nhà trẻ có lập ra một nhóm trao đổi, mẹ Quý không rành sử dụng wechat, vì vậy bà cũng không ở trong nhóm này.
Mỗi lần trên lớp có chuyện gì, cô giáo sẽ trực tiếp gọi điện thoại cho mẹ Quý.
Đậu Tương lại là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết hoàn cảnh gia đình mình không tốt, sẽ không mở miệng nói với mẹ Quý cần tổ chức sinh nhật trên lớp.
Đậu Tương đã học ở nhà trẻ hai năm, vẫn chưa từng tổ chức sinh nhật ở đó.
Các giáo viên cũng sẽ không cưỡng chế, yêu cầu gia đình mỗi bạn nhỏ đều phải mua bánh kem vào ngày sinh nhật.
Cô giáo của Đậu Tương cũng biết hoàn cảnh gia đình nó.
Vào ngày sinh nhật của Đậu Tương, sẽ chuẩn bị cho nó một phần quà nhỏ, cũng không để cho các bạn khác biết.

Bởi vì các bạn nhỏ đều sẽ nghĩ gì nói đó.
Bọn nhỏ nếu biết sinh nhật của Đậu Tương, khẳng định sẽ chúc mừng thằng bé.
Nhưng đồng thời cũng sẽ hỏi Đậu Tương tại sao không có bánh kem.

Điều này sẽ làm Đậu Tương xấu hổ, con nít cũng có lòng tự trọng.

Cô giáo mặc dù cũng đau lòng Đậu Tương, nhưng cũng không mua cho nó một cái bánh kem để cùng ăn chung với các bạn nhỏ trong lớp.
Việc này nếu để lãnh đạo trong trường và các phụ huynh khác biết, thì không thích hợp lắm.

Còn mẹ Quý, trước đây mỗi ngày bà đều chăm sóc con trai, đã làm cho bà rất mệt.
Bà tự nhiên cũng không kịp thời quan tâm đến suy nghĩ chân thật của Đậu Tương.
Đậu Tương trước giờ cũng không vì việc này mà ầm ĩ.
Vì vậy, vào ngày sinh nhật này, mẹ Quý xuất phát từ tâm lý sợ lãng phí, sẽ chỉ mua một miếng bánh nhỏ ở cửa hàng bánh kem cho Đậu Tương.
Bà không ăn, Quý Minh Sùng cũng không thể ăn, chỉ có Đậu Tương ăn.

Nguyễn Tố tin rằng, nếu như mẹ Quý biết Đậu Tương mong muốn có một chiếc bánh kem to, nói thế nào bà cũng sẽ mua cho Đậu Tương.

Nhưng bây giờ để cho mẹ Quý biết..
dường như cũng chỉ làm cho người bà này tự trách vì đã sơ suất bỏ qua nhu cầu của cháu trai.

Nghĩ đi nghĩ lại, Nguyễn Tố quyết định giải quyết chuyện này trong yên lặng.
Sau khi ăn tối, cô lấy cớ đi đổ rác để đến tiệm bánh kem gần tiểu khu, đặt một cái bánh kem lớn hai tầng, còn đi đến tiệm pizza đặt trước pizza và đồ ăn nhẹ.


Đợi đến ngày sinh nhật, Nguyễn Tố xin nghỉ mấy tiếng, tan làm sớm.
Cô không trực tiếp xách bánh kem đến nhà trẻ, mà về nhà, muốn đón mẹ Quý cùng đi.
Mẹ Quý nhìn thấy cô xách hộp bánh kem giải thích ý nghĩa, không khỏi ngây ra một lúc.

"Thì ra là như vậy." Mẹ Quý nói thầm một câu.

Sau khi hai người nhờ hàng xóm giúp đỡ, lúc này mới đi đến nhà trẻ.

Hôm qua Nguyễn Tố đã bàn bạc với cô giáo nhà trẻ rồi, cô giáo từ ngoài cổng đưa hai người vào phòng học.

Hôm nay Đậu Tương vui mừng đến điên rồi, thằng bé cho rằng sinh nhật hôm nay chỉ có một miếng bánh kem, không ngờ thím và bà nội mua một cái bánh kem lớn hai tầng đến, còn mua cả pizza, khoai tây chiên và coca.

Các bạn nhỏ trong lớp cũng vui cười đầy mặt, mọi người đều thích ăn sinh nhật nhất!

Mẹ Quý nhìn cháu trai hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt, cũng bất giác cong cong môi.

Cô giáo nhà trẻ đứng bên cạnh mẹ Quý đột nhiên nói: "Bà nội Quân Đình, tôi lúc đầu còn tưởng Nguyễn tiểu thư là mẹ của Quân Đình, sau này thấy cô ấy trẻ như vậy, lại cảm thấy không giống."

Bởi vì cô giáo nhà trẻ nhắc đến Nguyễn Tố, mẹ Quý mới vô thức chuyển tầm mắt sang Nguyễn Tố, cô đang chia pizza cho bọn trẻ.

Nguyễn Tố ốm đi một chút.
Có lúc mẹ Quý sẽ không nhịn được nghĩ, nếu như sự tốt bụng của cô gái này là giả, vậy cô ta cũng quá lợi hại rồi.

Nguyễn Tố ở trong nhà, chưa bao giờ cố tình đi lấy lòng ai, cô cũng chưa bao giờ lộ ra vẻ ủy khuất.
Hình như tất cả những việc mà cô làm đều là lẽ đương nhiên, hình như..
cô đã sống ở trong cái nhà này rất lâu rất lâu, sớm đã trở thành một phần của nơi này.

Qua sinh nhật của Đậu Tương, nhà họ Quý lại trở về với nhịp sống trước đây.
Hôm nay Nguyễn Tố tan làm mua thức ăn trở về, nhìn thấy mẹ Quý ngồi ở trên sô pha bận rộn, nhẹ hỏi thăm mới biết, bà vậy mà nhận hàng ở công xưởng về nhà làm.

Nguyễn Tố thực sự không thể tin nổi những gì tai mình nghe được.


Mẹ Quý vẫn thần sắc lãnh đạm mà nói: "Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, đây là bà Vương cách vách giới thiệu, cái này không khó, chính là xếp hộp đóng gói."

Đây là kết quả của Nguyễn Tố sau mấy tháng nỗ lực, nếu còn là trước đây, mẹ Quý căn bản sẽ không giải thích với cô nhiều như vậy.

"Trong nhà hết tiền rồi sao?" Nguyễn Tố áp xuống nội tâm chua xót hỏi.

Mẹ Quý nói: "Xếp một cái ba xu, thời gian rảnh một ngày của mẹ có thể xếp được một trăm cái."

Ngữ khí của bà bình tĩnh, dường như không cảm thấy đây là chuyện gì to tát.

Nguyễn Tố tính toán một chút, một cái ba xu, một trăm cái mới chỉ được ba mươi tệ!

Cô biết mẹ Quý bình thường ở nhà cũng không thanh nhàn.
Cách hai tiếng phải trở người cho Quý Minh Sùng, còn phải đúng giờ bón thức ăn lỏng cho anh.
Bây giờ còn nhận hàng trong công xưởng về.

"Con có tiền mà." Nguyễn Tố nói: "Tiền lương hàng tháng của con đủ cho cả nhà chi tiêu, còn về phí điều dưỡng của Minh Sùng, con cũng có tiền tiết kiệm đủ cho anh ấy dùng."

"Số tiền đó của con cứ giữ đó đi." Mẹ Quý cũng có sự kiên trì của bản thân, "Mẹ còn làm được thì làm một chút, làm không nổi nữa thì cũng sẽ không miễn cưỡng.
Tiền tuy ít, nhưng cũng có thể trợ cấp cuộc sống.
Về phần con, Nguyễn Tố, những lời mẹ nói trước đây vẫn còn giá trị.
Nếu như con bằng lòng ở lại, mẹ cũng không đuổi.
Khi nào con muốn đi, mẹ cũng không giữ.
Con vẫn còn trẻ, ngày tháng vẫn còn dài, giữ trong tay chút tiền cũng không có gì xấu."

Nguyễn Tố trong lòng ấm áp.

Lòng người là bằng thịt, cô vẫn luôn cảm thấy, trên thế giới này phần lớn đều là lấy chân tâm đổi chân tâm.
Mẹ Quý bây giờ đối với cô vẫn không thể gọi là thân thiện, những đã tốt hơn trước rất nhiều rồi.
Bây giờ mẹ Quý vẫn chưa xem cô là người nhà, vì vậy mới không bằng lòng dùng tiền của cô.
Cô tin rằng, sẽ có một ngày bà sẽ tiếp nhận cô.
Trước khi bà tiếp nhận cô, cô vẫn là không nên phá vỡ quy tắc hiện có.

Nguyễn Tố không có ý phản bác lại mẹ Quý, chỉ là nhẹ nhàng mà ừ một tiếng, coi như là chính mình đã nghe lọt vào tai.

Hoàn cảnh nhà họ Quý không quá nguy khốn, ít nhất theo Nguyễn Tố nhìn thấy, trong tay mẹ Quý vẫn còn một số tiền tiết kiệm có thể duy trì cuộc sống.
Mẹ Đậu Tương mỗi năm cũng sẽ chi ra một khoản tiền nuôi dưỡng, mẹ Quý đều lấy danh nghĩa của Đậu Tương để mở cho nó một cái thẻ tiết kiệm.
Cái nhà này đang nhẹ nhàng tiến về phía trước.
Đến Nguyễn Tố cũng bất giác bắt đầu cầu nguyện, cầu nguyện kỳ tích xuất hiện.

Quý Minh Sùng nếu như có thể tỉnh lại, cái nhà này mới chân chân chính chính tốt lên.

Nguyễn Tố vào phòng, thừa dịp trong phòng vẫn còn một chút nắng, cô đẩy Quý Minh Sùng tắm mình dưới ánh mặt trời, cầm lấy tờ báo hôm nay ở trung tâm kiểm tra sức khỏe, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc mà đọc lên.

Trung tâm kiểm tra sức khỏe có rất nhiều báo và tạp chí, cô thường lấy báo tài chính về.

Đối với một người ngoài ngành như cô, những bài báo tài chính này nhàm chán buồn tẻ đến đáng sợ.
Vẫn là những tờ báo hoa hoa cỏ cỏ giới giải trí hấp dẫn người xem hơn.

Nhưng bất đắc dĩ, những sở thích của Quý Minh Sùng mà cô nghe ngóng được, không có một chút dính dáng đến giới giải trí.

Anh thích chơi golf, đấu kiếm và leo núi.

Trước đây anh vẫn là thiên tài giới kinh doanh trong miệng của mọi người.

Cô nghĩ, anh có lẽ rất có hứng thú đối với báo chí tài chính.
Vì thế ngày thường, cô ngoại trừ nói với anh một vài chuyện nhỏ trong cuộc sống, thì cũng sẽ đọc vài tin tức tài chính cho anh.
Có lúc cô cũng sẽ sưu tầm những câu chuyện cười kể cho anh nghe.

"Thị trường chứng khoán châu Âu và châu Mỹ đã bị 'mất máu mạnh', từ dòng tiền trong tuần mà xem, ba loại cổ phiếu lớn của Mỹ tuần trước đã.."

Trong phòng vang lên thanh âm mềm nhẹ của người con gái trẻ, thoạt nhìn cứ như một bức tranh năm tháng tĩnh lặng.

Vào một buổi chiều cuối thu, người đàn ông nằm trên giường, cô gái ngồi bên cạnh anh.
Trên tay cô cầm một tờ báo, ánh sáng mặt trời chiếu vào căn phòng.
Căn phòng dường như ấm áp hơn mấy phần.

Nguyễn Tố không hiểu biết nhiều về tài chính, có lúc cô đọc một hồi, đến cách ngắt câu cũng không đúng.

Cô đọc những thuật ngữ chuyên môn đó, cảm thấy đầu lưỡi gần như thắt lại.
Qua một lúc sau mới cam chịu đặt tờ báo xuống.
Thân thể không tự giác mà hướng sát vào Quý Minh Sùng, vẻ mặt thống khổ mà nói: "Đầu đau quá, mấy thứ này quá buồn tẻ rồi, như thế nào sẽ có người thích xem loại báo chí này chứ.
Thật không thể tin được.."

Mẹ Quý đứng ở ngoài cửa, bà nghe Nguyễn Tố nhỏ giọng oán giận, trên mặt cũng khó có được hiện ra ý cười.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận