Cô Ấy…là Của Tôi!


Nó chạy xộc tới chỗ bàn của Minh, tai hắn đeo earphone nghe nhạc nhắm ghiền mắt hát nhẩm theo lời bài hát.
-Này!
Nhi giật phăng sợi dây trên tai hắn.
Vẫn không ngước lên nhìn nó, hắn lấy lại sợi dây gắn lên tai:
-Có gì không?
-Có gì không? Cậu còn hỏi tôi à? – Nhi trợn mắt hỏi hắn vẫn đang vô tư lắc lắc cái đầu theo điệu nhạc.
-Chuyện gì? Cậu không nói sao tôi biết. – vẫn cái tư thế đấy.
-Sao…Sao cậu lại nói tụi mình đang quen nhau chứ?
-Nói thế cho đỡ rắc rối.
-Cậu không tìm nguyên nhân khác được à?
-Không…tôi – chợt hắn ngước mặt lên nhìn thấy bộ dạng trầy trụa của Nhi, hắn đứng phắt dậy – mặt cậu sao thế?
-Không cần cậu quan tâm – nó hất phăng cái tay Minh đang định sờ lên vết thương.
-Sao không quan tâm được? Cậu…bôi thuốc chưa?
-Rồi!
-Đứa nào làm cậu ra thế này?
-Đã nói cậu đừng quan tâm mà.
-….-ngồi lại xuống ghế.
-Giờ làm sao đây? Tụi nó tưởng mình quen thật. – nó thở dài não nề kéo ghế ngồi đối diện hắn.
-Thì cứ để cho tụi nó tưởng vậy đi. – thờ ơ nhắm mắt tiếp tục với dòng nhạc.
-Điên hả? Cậu đi nói lại đi.

-Nói gì?
-Thì…nói gì cũng được, miễn là đính chính lại cái vụ tôi với cậu đang quen nhau là được.
-Không thích. – lấy sợi dây ra khỏi tai.
-Sao lại không?
-Tôi thích thế.
-Điên!
Nó quát rồi đứng phắt dậy đi ra khỏi căn phòng A1 có cái tên chết bầm gây ra nhiều hiểu lầm ấy.
“Hix..bây giờ phải làm sao đây, mọi thứ lộn tùng phèo lên hết….”
Nó thở dài ngao ngán chợt lũ con gái từ đâu xông tới bu quanh lấy nó, nó ngơ ngác nhìn qua nhìn lại ” không phải định khủng bố chứ? ”
Nghĩ sao nói tụi con gái khủng bố trong khi tụi nó đang toét miệng cười như muốn banh mỏ trước mặt nó:
-Nhi! Cậu quen Minh từ trước à?
-Sao không nói sớm.
-Để bọn tôi hiểu lầm cậu.
-Thật tình là tại Quỳnh nói…
-…
-…
-ĐỦ RỒI!
Inh tai nhức óc với lũ con gái bà tám này, nó hét lên, xung quanh im bặt.
Nó nuốt nước miếng cái ực rồi dõng dạc:
-Tôi nói mọi người nghe TÔI VÀ TÊN MINH ĐẤY KHÔNG PHẢI BẠN TRAI BẠN GÁI GÌ HẾT…Tôi…
Định nói tiếp thì 1 bàn tay từ đâu tới chặn ngay miệng nó khiến nó không thể nói thêm lời nào, hắn cười 1 nụ cười khiến các cô gái hiện diện ở đây đang tò mò không biết Nhi định nói gì phải ngất lịm.

-Cậu ấy giận tôi nên mới nói thế thôi.
Hắn kéo Nhi đi 1 đường mặc cho nó đang trợn ngược 2 mắt lên tá hỏa:
-…ả…ôi…a…(thả tôi ra)
Hắn lôi nó tới vườn hoa sân sau đầy những bông hoa mới rộ tuyệt đẹp có đủ sắc màu.
Hắn từ từ bỏ Nhi ra:
-Tên khốn kiếp! Cậu làm gì thế…đồ…
Chụt….
Như ngăn không cho Nhi chử.i từ gì hắn hôn cho nó 1 cái ngay miệng, nó há hốc mồm không thể nói câu nào.
-Từ nay cậu mà còn ăn nói thô lỗ như thế thì tôi sẽ hôn đấy.
Vâng tên khốn kiếp ấy là Minh đấy các bạn ạ.
-Cậu…cậu…-nó chưa hết hoảng hồn chỉ tay vào mặt hắn.
Hắn cầm lấy cái tay đó hạ xuống:
-Nghe rõ đây! Tôi không muốn giải thích gì cho tụi nó về chuyện này cả, mọi người nghĩ chúng ta là 1 cặp….- ghé sát vào tai nó-tôi rất vui đấy.
Hắn tặng thêm cho nó 1 nụ cười dã man rợ nữa rồi đi về lớp.
Nhi bất động ” tên này đúng là tâm thần…anh Hải mà biết thì xong phim…không được….”
-Trần Huy Minh!
Hắn chưa ra khỏi sân sau thì nó gọi lại.
-Tôi biết tên tôi đẹp không cần phải lôi ra hoài như thế đâu.
Nó nhăn mặt, tên đẹp á? Ọe!!!! Giờ này mà còn giỡn như thế.
-Cậu…
Chưa để cho nó nói đến từ thứ 2 thì hắn đã đu lên răng nó:
-Cậu sợ anh HẢi biết chứ gì?
-…-không nói gì, hắn biết rồi thì càn hỏi làm gì.
-Vậy thì tôi trả lời luôn nhé, nếu anh HẢi biết thì tôi còn vui hơn nữa đấy.
-Nói vậy là sao?
Hắn khẽ nhún vai rồi quay lưng bước tiếp ” tôi đã nói sẽ giành cậu từ anh Hải mà ”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận