Có Chết Ta Cũng Bắt Ngươi Đi Cùng

Để chiếc xe đạp điện màu tím vào đúng chỗ dành cho học sinh mới, Lưu Ly ngước mắt nhìn sang Nhã Vân, rồi mở lời.

-"Cùng vào trong đi."

Nhã Vân khẽ gật đầu, rồi vừa bước vừa dáo dác nhìn xung quanh.

Thật ra thì Lưu Ly còn được mệnh danh là não cá vàng nên khó tránh khỏi tình huống mới xem sơ đồ lớp hôm qua, đến hôm nay lại quên bén đi mất, nên cuối cùng cả hai chị em đành phải đứng bon chen ở tấm bảng thông báo.

Đất chật người đông quả đúng đáng sợ. Sau một hồi quan sát tình hình, dường như số lượng người chen chân vào xem sơ đồ lớp cũng như tên lớp ngày càng đông chứ không hề có xu hướng giảm. Lưỡng lự một chút, cuối cùng Lưu Ly đưa cặp của mình giao cho Nhã Vân rồi không nói không rằng chen vào giữa đám người đó.


-"Xin lỗi... làm ơn, bạn ơi bạn đứng che hết cái bảng tin rồi, dịch ra chút đi..."

Đủ loại âm thanh vang lên giữa đám đông nhưng đều vô hiệu. Đế tận khi Nhã Vân ngoài này nghe tiếng Lưu Ly vọng ra.

-"Nhím, lấy hộ chị cái kính với, chị nhìn không rõ."

Nhã Vân vội lục cặp Lưu Ly nhưng sau đó liền lắc đầu.

-"Lưu Ly em không thấy, có lẽ chị quên mang rồi."


Hình như nghe tiếng ai đó kêu trời. Một kẻ luôn tự tin về chiều cao đạt chuẩn của nữ sinh 16 tuổi- 1m55 như Lưu Ly cuối cùng cũng có thể trợn tròn mắt mà ca thán: so với thiên hạ mình không đáng là gì, đám người đứng xung quanh nó lúc này hệt như người khổng lồ, hơi người, tiếng nói chuyện, xô đẩy nhau làm cho người đang chúi mắt vào tấm bảng mồ hôi chảy ra như nước.

-"Hoàng Lưu Ly sinh ngày xyz, tổng số điểm thi a, phân lớp A1."

Giọng nói truyền từ trên đầu nó xuống, Lưu Ly theo phản xạ ngước nhìn.

-"Cảm ơn nhưng cậu là? À sao biết tên tôi?"

Người kia còn chưa kịp trả lời thì đã nghe tiếng chói tai bên cạnh.

-"Làm ơn xem xong rồi thì nhường người khác đi."

Lưu Ly vội nhón chân 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận