Cô Gái Béo Ở Thập Niên 70


“Tôi là chủ của gia đình đương nhiên tôi ngủ bên ngoài.

”Ngô Mai nghĩ thầm, anh làm sao thì cũng chỉ là một đứa trẻ, nhưng mà hình như không giống trong truyền thuyết lắm, thiếu niên kiêu ngạo nhạy cảm như vậy tại sao lại đi trộm đồ? Cô nghĩ như vậy liền hỏi anh: “Trước khi tôi gả đến đã nghe người ta truyền mấy lời không tốt lắm về anh, nhưng hôm nay chân chính nhìn thấy con người thật của anh, lờ mờ cảm thấy chuyện không phải như vậy.

”Lúc cô nói như vậy chỉ thấy Trần Kiến Hoa lửa giận bốc lên ngút trời, cô xoa xoa chân trực tiếp đè anh xuống: “Cho dù làm chuyện gì cũng không thể quá hấp tấp được.

”Một người phụ nữ có thể đẩy ngã một người đàn ông, ánh mắt Trần Kiến Hoa lộ ra vẻ không tin nổi: “Vừa nãy sao em có thể đẩy ngã tôi…” Mắt đen của anh nhìn chằm chằm Ngô Mai.

“Sức của tôi rất lớn, nếu không phải tôi sức lớn thì sợ là tôi cũng sẽ không sống đến hôm nay, mấy cái đồ cưới lắt nhắt của tôi đều là do tôi săn lợn rừng mà kiếm được.


” Ngô Mai thản nhiên nói.

Săn lợn rừng sao? Trời ơi, đây rốt cuộc là loại phụ nữ gì đây? Trần Kiến Hoa hít mũi một cái, thấy có hơi ấm ức, liền nói: “Vậy tốt xấu gì em cũng nên chừa cho tôi chút mặt mũi.

”“Cũng không phải ở bên ngoài sợ cái gì.

” Cô kéo chăn mền của mình nằm xuống theo, vì thường ngày trên người cô có mang theo túi hoa khô với lại xoa kem bướm cho nên cô có một mùi thơm không thể giải thích được.


Trần Kiến Hoa lần đầu ngủ chung với phụ nữ trên cùng một cái giường, có chút không yên mà lăn qua lộn lại, vốn dĩ anh chuẩn bị chờ mấy đứa nghe góc tường kia đi rồi làm chuyện xấu hổ, nhưng mà lúc nãy Ngô Mai chỉ một cái đã đẩy ngã anh, anh có nơi sợ rồi, lỡ đâu đụng vào cô lại bị cô quật ngã thì sao, vậy thì sẽ rất mất mặt đó.

Nhưng mà mùi thơm của cô gái cứ một mực truyền đến, anh căn bản không có cách nào ngủ được.

Ngược lại Ngô Mai thì cảm thấy ở nơi này còn dễ chịu hơn trong nhà, nệm nhà họ Trần dùng tám cân bông, bao gối cũng mới, ngủ ở trên đó mềm nhũn, cô kéo gối đầu suy nghĩ xong liền ngủ.

Trần Kiến Hoa nghe tiếng hít thở đều đều của người bên cạnh, tức đến đập một cái lên ván giường.

Sáng sớm cô liền tỉnh dậy, đai đeo vạt áo tự mình làm đã bị kéo đến ngực, đôi tay cũng lộ ra bên ngoài, tướng ngủ rất xấu, cô giật nảy mình, đang chuẩn bị kéo lên thì đã bị Trần Kiến Hoa ôm chặt lấy: “Dù sao thì ngày hôm nay cũng nên làm chút gì đó.

”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận