Cô Vợ Thay Thế Của Sở Thiếu FULL


- bây giờ tôi đói rồi, cô đi nấu cho tôi ăn đi.
Nhược Giai đi vào trong bếp.
- bà chủ để tôi nấu cho.
Thím Chu thấy bà ta gây khó dễ cho cô, bà thật rất muốn bênh vực cho cô.
Nhưng thân phận khác biệt bà nói gì cũng vô ít.
- thím Chu, chuyện của chủ từ khi nào đến lượt bà quản rồi ?
Trần Mỹ Lệ thấy thím Chu muốn thay cô nấu ăn, liền lên tiếng chỉnh đốn.
- cô ta là con dâu, nấu một bữa ăn cho mẹ chồng mình cũng không được à.
Nhược Giai không nói gì hết, đi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Thím Chu chỉ có thể đứng một bên nhìn mà không được phép phụ giúp.
Người mẹ chồng này vừa nhìn đã cố ý làm khó cô.
Thím Chu không thể xuống bếp phụ giúp cô nhưng có thể giúp cô báo tin cho Sở Dịch về nhà.
Thím Chu nhìn không quen cái thói khó ưa, vừa vào nhà đã ức hiếp người của Trần Mỹ Lệ cho nên phải nói với Sở Dịch để hắn kịp thời về nhà giải vây.
Nhược Giai loay hoay trong phòng bếp nấu ăn chỉ mới 30 phút thì Trần Mỹ Lệ lại đi vào gây khó dễ.
- cô muốn tôi chết đói hả ? Có nấu ăn mà cũng tốn nhiều thời gian vậy sao ?
Trần Mỹ Lệ nhìn trên bàn chỉ thấy có một đĩa thức ăn.
Bà ta lại tiếp tục mắng.

- gần cả tiếng đồng hồ chỉ được mỗi một đĩa thức ăn này à ?
- xin lỗi mẹ, là lỗi của con.
Nhược Giai lên tiếng xin lỗi.
Trần Mỹ Lệ được nước lại lấn tới.
- là lỗi của tôi, con trai tôi lại cưới loại con gái vô dụng như cô mà tôi không cản.
Cô không trả lời lại.
Chăm chú làm món ăn đang trên bếp còn lỡ dở.
Trần Mỹ Lệ thấy cô không nói gì liền đi về phía bàn, cầm đôi đũa thử món ăn duy nhất cô để đó.
Vừa ăn một miếng bà ta liền phun ra, còn hất mạnh xuống đất.
Đĩa thì vỡ nát, thức ăn thì văng tứ tung.
Nhược Giai bị hành động này của bà ta làm cho giật mình.
- mẹ, thức ăn sao vậy ạ ?
Cô vẫn chưa hiểu lý do vì sao bà ta hất đổ đĩa thức ăn.
- cô còn dám hỏi tôi à ? Cô nấu ăn cho chó nó còn chê đấy ! Loại con gái như cô, không có đức, không có tài.

Tôi không hiểu vì sao con trai tôi lại chọn cô làm nữ chủ nhân Sở gia.
Thím Chu định tiến lại bênh vực cô thì bị cô dùng ánh mắt không cho phép qua nên đành phải đứng nhìn thôi.
- bình thường con đều tự nấu ăn mà, mùi vị đâu có tệ như mẹ nói.
" chát " Trần Mỹ Lệ giơ tay tát thẳng một bạt tạy vào mặt cô.
Khiến cho cô choáng váng muốn ngã cũng may phía sau có chỗ để vịn vào.
- cô còn dám cãi lời tôi ? Chẳng lẽ cô nói tôi cố ý gây khó dễ cho cô sao ?
Cô ấm ức lắc đầu.
Trần Mỹ Lệ lại tiến phía về bếp đang nấu đồ, là món canh gà.
Bà ta lấy muỗng múc một ít rồi húp.
Sau đó đột nhiên tắt bếp, cầm nguyên cả nồi canh gà mang đi đổ.
- cô có biết nấu ăn không vậy ? Cha mẹ cô không dạy cô khi gả vào nhà chồng cần phải nấu ăn cho gia đình chồng sao ? Nấu ăn dở đến mức chó nó cũng không thèm ăn.
Nhược Giai không hề đáp trả một lời nào.
Chính sự im lặng của cô khiến cho bà ta càng cảm thấy bản thân bị khinh thường.
Bên cạnh tay phải của bà ta có hai ly nước cô mới làm, bà ta liền tiện tay cầm lấy hất thẳng vào mặt cô.
Nhưng…
Sở Dịch đã thay cô đỡ lấy ly nước đó.
- Dịch, mẹ đang dạy cô ta đấy.


Con không được phép xen vào ! Cô ta là loại người có cha sinh mà không có mẹ dạy, cần phải giáo dục lại.
Sở Dịch nhìn thấy dưới sàn mảnh vỡ lung tung, thức ăn rãi rác.
Thì đã hiểu vừa rồi Nhược Giai phải chịu đựng những chuyện gì.
cô ấy là vợ của con, nếu muốn dạy dỗ thì để con, không đến lượt mẹ đâu.
Sở Dịch đứng về phía cô mà chống đối lại mẹ mình.
- Dịch, con vì cô ta lại cãi lời của mẹ ?
Bà ta nhìn cô bằng ánh mắt hận thấu xương.
- cô ấy là nữ chủ nhân Sở gia, cô ấy có quyền hạn ngang hàng với con.

Sau này những việc nấu ăn, bưng trà rót nước mẹ tìm người khác đi.

Ai trong ngôi nhà này cũng được, trừ cô ấy ra.
Sở Dịch bế cô theo kiểu công chúa rời khỏi trước mặt Trần Mỹ Lệ.
Quan hệ của hai mẹ con vốn dĩ đã không tốt, bây giờ càng tệ hơn khi bà ta làm khó dễ Nhược Giai.
Thím Chu đứng một bên nhìn thấy vô cùng hả dạ.
Như vậy mới xứng đáng làm chồng người ta.
Nhược Giai được bế lên trên phòng.
- sao…sao ngài lại về vào giờ này ?
Cô kinh ngạc vô cùng khi nhìn thấy Sở Dịch chắn ngang trước mặt cô giúp cô nhận thay ly nước của Trần Mỹ Lệ.
- vợ của tôi bị người khác bắt nạt, tôi có thể không về sao ?
Hắn thừa nhận cô là vợ của hắn sao ? Cô không nghe lầm, là thật.

Trong lòng có chút vui mừng.
- nhưng bà ấy là mẹ của ngài.

Vì tôi mà quan hệ của hai người bị rạn nứt, tôi thật sự vô cùng có lỗi.
Cô bị ức hiếp mà còn nói tốt cho người khác.
Sở Dịch sờ đầu cô, nói.
- nếu vì bà ấy là mẹ tôi mà để em bị ức hiếp, tôi còn đáng làm chồng của em sao ?
Nhược Giai nở nụ cười nhìn Sở Dịch.
Nụ cười đơn thuần nhưng lại khiến cho Sở Dịch có cảm giác xao xuyến.
- tôi không thể bảo vệ em cả đời được đâu.

Em không học cách mạnh mẽ thì người chịu đau khổ sẽ là em.

Điều cơ bản như vậy đứa trẻ còn hiểu, sao em lại không hiểu chứ ?
Hắn không thể bảo vệ cô cả đời là bởi vì người hắn yêu không phải cô, người trong lòng của hắn cũng không phải là cô.

Cô không học cách tự bảo vệ bản thân thì chịu thiệt thòi chỉ có thể là bản thân cô..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận