Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Trong mắt bọn họ, lại có một người vì muốn nâng cao địa vị của mình mà bất chấp thủ đoạn…

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đấy, dường như không hề quan tâm đến bọn họ chút nào.

Nếu như sống trên thế giới này, mà quá để ý đến ánh mắt của người khác, vậy thì sẽ đau khổ lắm. Cô chỉ cần tin tưởng chính bản thân mình mà thôi.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên quay người đi ra khỏi tập đoàn Nguyên Thị.

Trong công ty.

Hạ Tịch Nghiên vừa mới quay trở về, Khả Khả bu lại gần cô ngay lập tức.

“Tịch Nghiên, sao rồi? Ông ta không làm gì cậu chứ?” Khả Khả hỏi với vẻ lo lắng.

Nhưng vào lúc này, Mục Chính Hi vừa đi vào phòng thiết kế, bởi vì muốn về phòng làm việc thì bắt buộc phải đi ngang qua phòng thiết kế.

Vào lúc này, trợ lý cản đường Mục Chính Hi lại, nói gì đó với anh.

Ngoài bề mặt, anh tỏ ra đang nghe trợ lý nói, nhưng thực chất lại đang để ý đến cuộc đối thoại của Khả Khả và Hạ Tịch Nghiên.


Không ngờ cô ấy đi thật?

Anh tin rằng, một khi nhận được case này, cô ấy sẽ biết được giám đốc Hà là người như thế nào, thật không ngờ, cô ấy vẫn đi sang đó.

Anh ta nghĩ rằng, cô sẽ cầu xin anh ta. Xem ra, cô ấy thú vị thật.

Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, cười cười: “Ban ngày ban mặt kia mà, ông †a có làm gì được tôi đâu!”

Nghe thấy thế, Khả Khả nhướn mắt: “Vậy, thành công rồi à?”

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Không có, ông ta hẹn gặp tôi vào tối nay.”

Khả Khả nghe thấy thế, cô ấy không khỏi nhướn mày: “Tối nay hả?”

“Tôi biết ngay mà, chắc chắn ông ta sẽ làm thế, Tịch Nghiên, cô đừng đi, mục đích của ông ta rõ ràng quá còn gì, nếu cô đi, nghĩa là đang đâm đầu vào chỗ chết đó!” Khả Khả nói với vẻ lo lắng.

Mặc dù là thế, cô vẫn muốn đi.

Vì Đô Đô, cũng để mình không còn dính líu gì đến Mục Chính Hi nữa.

Cô vẫn muốn đi.

Không còn lựa chọn nào khác.

Hạ Tịch Nghiên cười nói Khả Khả: “Được rồi mà, tôi biết rồi, cô yên tâm đi, tôi sẽ không sao đâu!”

Nghe Hạ Tịch Nghiên đáp lại như thế, Khả Khả cũng không biết rốt cuộc cô ấy nghĩ như thế nào, có điều, cô ấy đã nói như vậy rồi, cô cũng không tiện khuyên thêm nữa: “Nói chung cho dù có thế nào, thì cô cũng phải cẩn thận!”



“Ừm, tôi biết rồi!” Hạ Tịch Nghiên vỗ vai của Khả Khả.

“Đi làm việc đi!”


“ừm

Thế là, hai người bèn tản ra.

Mục Chính Hi đứng ở gần đó, đã nghe rõ ràng cuộc nói chuyện của bọn họ.

Gặp nhau vào buổi tối?

Ha…

Nghe giọng điệu của Hạ Tịch Nghiên, cô ấy khăng khăng muốn đi!

Vào lúc này, giám đốc nhìn Mục Chính Hi: “Tổng giám đốc Mục, xin hỏi thế nào ạ

Đến giờ Mục Chính Hi mới sực tỉnh táo lại, anh nhìn anh ta: “Vào phòng làm việc của tôi rồi nói!” Anh nói dứt lời, bèn sải bước bỏ đi.

Quản lý đứng ở đó trong giây lát, rồi mới quay người vào theo Mục Chính Hi.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó, thấy Mục Chính Hi đi rồi, cô mới ngẩng đầu nhìn về hướng ấy…

Ánh mắt, chứa chan quá nhiều điều.


Hai năm, đúng là cảnh còn người mất.

Vào buổi tối, Hạ Tịch Nghiên đến khách sạn đã hẹn đúng giờ.

Phòng 103.

Hạ Tịch Nghiên đứng ngay trước cửa, cô hít một hơi thật sâu.

Cho dù có như thế nào đi chăng nữa, thì cũng phải thành công!

Cô nghĩ đến đây, rồi sải bước đi vào

trong.

Hạ Tịch Nghiên mở cửa ra, một cái bàn †o lớn đập vào trong ánh mắt cô, mà người ngồi trên bàn, chỉ có một mình giám đốc Hà mà thôi, đương nhiên, sau lưng ông ta còn có trợ lý, cũng là người đã đưa địa chỉ cho cô vào hồi chiều.

Sau khi đi vào, Hạ Tịch Nghiên nở nụ cười: “Giám đốc Hà, thật lòng xin lỗi ông, tôi muốn bàn công việc với ông, nhưng lại để ông chọn chỗi”

Nhìn thấy dáng vẻ khiêm tốn của Hạ Tịch Nghiên, tổng, giám đốc Hà không nói gì cả, chỉ đánh mắt về vị trí phía trước: “Ngồi đi!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận