Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Sau khi đi ra khỏi văn phòng, Hạ Tịch Nghiên mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hi vọng là cô sẽ không hối hận với quyết định này mới tốt.

Suy nghĩ một lát, vẫn là cảm giác không an toàn cho lắm, cô bấm điện thoại gọi Đô Đô, nói chuyện này cho cô ấy nghe một lượt.

“Cậu thật sự quyết định rồi à?” Đô Đô hỏi ở trong điện thoại.

Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu: “Đúng, có lẽ là do trước đó đã suy nghĩ nhiều rồi, đối với tớ mà nói, anh ta cũng đã sớm quên đi mới đúng, cho nên tớ cũng không cần phải quá buồn lo vô cớ làm gì, bởi vì chuyện này có liên quan đến ước mơ của tớ.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Sau khi nahe thấy lời của Ha Tich

Nghiên, Đô Đô nhẹ nhàng gật đầu: “Tiểu Hạ, cho dù cậu đưa ra quyết định gì thì tớ đều sẽ ủng hộ cậu. Huống hồ gì cậu nói cũng rất đúng, Mục Chính Hi có rất nhiều phụ nữ, trước đó vốn cũng không giao tiếp nhiều với cậu, làm sao có thể nhận ra được. Huống chỉ cho dù là nhận ra, các cậu cũng đã ly hôn rồi, anh ta có thể làm thế nào được nữa.” Đô Đô nói.


“Không sai, tớ cũng nghĩ như vậy đó.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Sau khi nghe thấy lời của Đô Đô, cô càng xác định suy nghĩ của mình không hề sai.

Giọng điệu buồn lo vô cớ, chẳng bằng nhập gia tùy tục.

Nghĩ đến đây, cô lại hít thở sâu một lần nữa, tảng đá treo ở trong lòng rốt cuộc cũng đã buông xuống.

“Cho dù là như thế nào đi nữa thì tớ

cũng sẽ ủng hộ cậu, Tiểu Hạ.” Đô Đô ở đầu dây bên kia điện thoại cực kỳ trượng nghĩa mà nói.

“Được, tớ đã biết rồi.’ Hạ Tịch Nghiên lên tiếng nói, sau đó cúp điện thoại.

Tảng đá ở trong lòng rốt cuộc cũng đã rơi xuống.

Đã như vậy rồi thì không bằng cố gắng làm việc.

Dù sao cũng đã ly hôn rồi, anh cũng không nhớ rõ cô, cần gì phải cứ luôn nhớ đến, lo lắng. Có lẽ chỉ cần cô không nói thì chuyện này vĩnh viễn sẽ không bị người ta biết được.



Nghĩ như vậy, Hạ Tịch Nghiên càng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.


Thế là xoay người lại đi làm việc.

Lúc xế chiều, Hạ Tịch Nghiên theo lời hứa của mình mà mua điểm tâm và đồ uống mời mọi người ăn uống một chút.

Nhìn đồng nghiệp của bộ phận thiết kế, Hạ Tịch Nghiên cười nói: “Cái này xem như là chút tâm ý sau khi vào công ty của tôi, hy vọng là sau này mọi người sẽ giúp đỡ tôi nha.”

Cô cũng không lấy chuyện hợp đồng ra để nói chuyện, ở đây làm việc có quy tắc, trong đó có một cái kiêng ky nhất chính là cái này, bởi vì chuyện này ở trong mắt của người khác chính là khoe khoang.

Cho nên Hạ Tịch Nghiên cũng không nói như vậy, nhưng mà không thể không thừa nhận, khiến cho người ta không có lời nào để nói, hơn nữa cũng nhận được không ít hảo cảm từ người khác.

Dù sao cũng không thể xem thường năng lực của Hạ Tịch Nghiên được, trở về từ nước ngoài, đám người của bọn họ cao lắm thì cũng ở nước ngoài được một vòng, giao lưu một phen, thậm chí còn có người chưa từng đi nước ngoài.

Thế là buổi chiều, bộ phận thiết kế rất là náo nhiệt.

Thừa dịp lúc mọi người còn đang ăn uống, Khả Khả đi đến bên cạnh của Hạ Tịch Nghiên: “Tịch Nghiên, cô làm như thế nào vậy, không bị Hà tổng kia làm khó dễ đó chứ?” Khả Khả lo lắng hỏi.


Khi nghe thấy lời của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười lắc đầu: “Đương nhiên là không có rồi.”

“Thật là kỳ lạ nha, biết bao nhiêu người đi qua đó đều bị Hà tổng chiếm không ít tiện nghi, sao cô có thể làm được vậy nhỉ.” Khả Khả rất tò mò sao Hạ Tịch Nghiên làm được.

Thế là Hạ Tịch Nghiên kể đơn giản tình huống một chút, đương nhiên cũng không nói đến chuyện Mục Chính Hi đã đến đó, chuyện này có thể bỏ qua sau.

Khi nghe thấy như vậy, Khả Khả càng

thêm khâm phục đối với Hạ Tịch Nghiên: “Cô thật thông minh nha, vào thời điểm đó mà còn có thể nghĩ ra được cách, đổi lại là tôi, đoán chừng tôi đã sớm bị dọa chạy rồi.”

Nghe thấy lời của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên cười một tiếng: “Tôi cũng là vô tình nghe thấy Hà tổng rất sợ vợ ở công ty của bọn họ, cho nên lúc đó tôi mới nhớ tới, nếu không thì đến lúc đó chắc chắn tình huống cũng giống như vậy thôi, bị hù chạy.”

Biết rõ Hạ Tịch Nghiên cố ý khiêm tốn, nhưng mà vẫn để Khả Khả nở nụ cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận