Con Đường Truy Thê Dài Dằng Dặc


Một góc yên Hạo Đặc nơi hành Hạo Đặc bệnh viện, Tiêu Cận Ngôn tìm thấy số điện thoại của Hạo Đặc rồi gọi lại.

Hạo Đặc nhận điện thoại rất nhanh: “Tiêu tổng.


“Ừ, nói.


Hạo Đặc nói: “DNA của cậu bé kia đã không tìm thấy nữa rồi, quá trình tiêu độc khử trùng của bệnh viện rất nghiêm ngặt, phòng bệnh nơi cậu bé từng ở đã không còn phát hiện ra chút thông tin nào về DNA nữa rồi, nếu thật sự phải làm xét nghiệm ADN mà nói, chỉ sợ phải đến nước M một chuyến.


Không biết vì sao mà đột nhiên Tiêu Cận Ngôn lại cảm thấy, chuyện xét nghiệm ADN dường như đã không còn cần thiết nữa rồi.

Một câu “Tiểu Dương” dường như đã chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tận đáy lòng anh ta.

Đó là lời ước định khi hai người bọn họ còn ở thời niên thiếu.

“Tiêu tổng, tuy rằng không có cách nào lấy được DNA, nhưng tôi đã tìm được thông tin về đứa trẻ này khi cậu bé nhập viện.

Diện mạo của cậu ấy có đến sáu bảy phần là tương tự với anh, tôi cảm thấy…”
“Cảm thấy cái gì?”
“Đứa trẻ này thật sự rất có khả năng chính là con ruột của anh.


Qua một hồi lâu, Tiêu Cận Ngôn mới “ừ” một tiếng.

“Tiêu tổng, giám định DNA kia có cần phải làm không?”
“Không cần”, Tiêu Cận Ngôn nói: “Cậu nghĩ cách, đưa Tiểu Dương… cũng chính là con trai của tôi từ nước M về đây đi.


“Vâng, Tiêu tổng.


“Đúng rồi, bây giờ bên cạnh thằng bé có một người đàn ông họ Hoắc, cậu đi điều tra một chút trong khoảng thời gian Tô Cẩm Tinh đến nước M kia đã có những sự tiếp xúc gì với người đó, càng chi tiết càng tốt.


“Vâng.



Trên đường Tiêu Cận Ngôn lái xe trở về, vẫn luôn có chút thất thần.

Dương Tuyết Duyệt nghiêng người lại gần, thì thào hỏi nhỏ: “Công ty đã xảy ra chuyện gì sao? Hạo Đặc cứ coi em là người ngoài, vẫn không chịu nói cho em biết.


Tiêu Cận Ngôn bị quấy rầy suy nghĩ, thuận miệng nói hai câu ứng phó: “Hạo Đặc làm việc tương đối ổn thỏa, hơn nữa chuyện của công ty theo như em nói em cũng không giúp được gì đâu.


“Tuy rằng em không giúp được gì, nhưng em cũng có thể chuyển lời lại cho anh mà, Hạo Đặc là đang đề phòng em đó.


“Không có chuyện đó đâu.


“Nhưng cậu ấy rõ ràng đã…”
“Em nghĩ nhiều rồi.


Tiêu Cận Ngôn cảm thấy có chút bực bội, dùng tay kéo kéo cà vạt muốn thông khí, chỉ là kéo hơn nửa ngày cũng không kéo ra được.

Anh ta cúi đầu nhìn thoáng qua mới phát hiện ra được, cà vạt hôm nay không phải do Tô Cẩm Tinh thắt giúp anh ta.

Anh ta sớm đã quen kéo ra theo cách cô thắt, theo bản năng dựa vào hướng thắt kia để kéo, nhưng mà hiện giờ toàn bộ cà vạt đều đã bị kéo thành nút chết, bị bóp thành một cục, mở kiểu gì cũng không ra được.

“Sao hôm nay đến cả cà vạt mà anh cũng kéo đến mức thành nút chết rồi? Để em giúp anh cởi bỏ…”
“Không cần”, Tiêu Cận Ngôn nhẹ nhàng né tránh bàn tay đang vươn về phía này của cô ta, khi kịp phản ứng lại mới ý thức được giọng điệu vừa rồi của mình có chút cứng ngắc, anh ta ho nhẹ một tiếng để giảm bớt xấu hổ, nói bổ sung: “Không sao, không cần phiền phức, dù sao thì cà vạt này anh cũng không thích, sau khi về nhà cắt ra là được.


Dương Tuyết Duyệt cắn môi nhìn anh ta.

“Làm sao vậy?” Anh ta hỏi.

“Cà vạt này là quà sinh nhật em tặng anh.



Tiêu Cận Ngôn nhíu mày: “Vậy sao?”
“Anh quên rồi?”
“… Không có”, đôi mắt anh nhìn về phía trước, chuyên tâm lái xe: “Em vừa nói xong thì anh cũng nhớ ra.


“Cận Ngôn, hôm nay anh có chút gì đó không đúng, phải nói là, sau mỗi lần anh gặp Tô Cẩm Tinh xong đều trở nên có chút không đúng.


Tiêu Cận Ngôn rất nhanh đã phủ nhận: “Không có, anh chỉ là nghĩ đến chuyện công ty mà Hạo Đặc vừa nói, có hơi phân tâm.


“Thật sự không phải sao?”
Tiêu Cận Ngôn có chút nhịn không nổi nữa: “Tuyết Duyệt, trước kia em cũng không ép hỏi anh nhiều lần như vậy.


“Em…”
“Được rồi”, Tiêu Cận Ngôn nói: “Anh đưa em về nhà trước, em nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe đi, nếu có cần gì thì cứ gọi cho Hạo Đặc, cậu ta sẽ giúp em xử lý ổn thỏa.


Dương Tuyết Duyệt ôm lấy cánh tay anh ta, dán cả người lên: “Vậy còn anh thì sao? Lúc trước anh còn nói muốn đi cùng em, chân của em vẫn chưa khỏi hẳn đâu.


“Anh về công ty, buổi tối đến nhà cũ”, Tiêu Cận Ngôn không chút cảm xúc rút cánh tay mình từ trong lồng ngực cô ta ra: “Viên Nguyệt còn quá nhỏ, buổi tối anh còn phải về dỗ con bé ngủ.


“… Ồ.


Cô ta đồng ý mà không chút cam tình bất nguyện, nhưng Tiêu Cận Ngôn lại làm như không nghe thấy gì, tiếp tục nói: “Còn nữa, từ nay về sau em đừng đến bệnh viện thăm bác gái nữa.


Dương Tuyết Duyệt đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nói: “Là Tô Cẩm Tinh bảo anh nói với em vậy sao?”
“Không liên quan gì đến cô ấy, tình trạng sức khỏe của bác gái hiện giờ quả thực không tốt, nên để bác ấy tĩnh dưỡng, em có lòng đến thăm bà ấy, nhưng đối với bà ấy mà nói thì lại là gánh nặng.



Dương Tuyết Duyệt thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Chỉ cần không phải Tô Cẩm Tinh nói là được.

Tình hình hiện tại khiến cô ta cảm thấy có gì đó không thích hợp, mỗi lần có chuyện gặp Tô Cẩm Tinh, Tiêu Cận Ngôn đều sẽ biến thành một người căn bản không phải là anh.

Tiêu Cận Ngôn mà cô ta biết là người điềm tĩnh, trưởng thành, khí phách, dịu dàng.

Nhưng cứ mỗi lần nhắc tới Tô Cẩm Tinh thì anh ta sẽ không thể nào khống chế được sự biến hóa cảm xúc trong lòng mình, tức giận cũng vậy, oán hận cũng thế, tất cả đều là những cảm xúc chưa từng bộc lộ ra trước mặt cô ta.

Cô ta không ngốc, Tiêu Cận Ngôn chăm sóc cô ta cũng rất dịu dàng, chỉ là cứ cảm giác giữa hai người luôn có một tầng khoảng cách, người ngoài thấy cô ta rất may mắn, nhưng chỉ có bản thân cô ta mới biết, lòng cảm kích của Tiêu Cận Ngôn đối với cô ta còn lớn hơn cả tình yêu.

Anh cảm kích với chính cô ta vì đã làm bạn với anh khi ở thung lũng, nhưng hình như anh chưa từng nói qua ba chữ “anh yêu em” này với cô ta bao giờ.

Lúc trước cô ta chỉ cho rằng Tiêu Cận Ngôn coi thường mấy lời nói buồn nôn như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác nhìn thấy biểu hiện của anh khi phải đối mặt với Tô Cẩm Tinh, khiến cô ta đột nhiên có cảm giác khủng hoảng mà trước nay chưa từng có.


Khi Tô Cẩm Tinh trở lại phòng bệnh, y tá đang sắp xếp để chuyển mẹ cô đến phòng chăm sóc đặc biệt.

Mẹ đã ngủ rồi, động tĩnh lớn như vậy cũng không tỉnh lại.

Y tá nói: “Thể chất của bà ấy thực sự rất không ổn, cũng nhờ vào mấy ngày nay tích cực điều trị nên đã có chuyển biến tốt, mới có thể ngủ sâu như vậy.


Trong lòng Tô Cẩm Tinh cực kỳ đau xót: “Vậy để bà ấy ngủ một giấc thật ngon đi.


“Cô Tô, khoa nhi bên kia vừa rồi lại đến thúc giục, chi phí cấy ghép tế bào gốc cho hai con của cô cũng cần phải giải quyết, cả phẫu thuật cắt bỏ tổn thương phổi của chính cô vẫn chưa được thanh toán.


Tô Cẩm Tinh gật đầu: “Được.


Sau khi cùng y tá sắp xếp cho mẹ ở phòng chăm sóc đặc biệt ổn thỏa, cô mới đến khoa nhi.

Phòng chăm sóc đặc biệt có lợi thế là một ngày hai mươi tư giờ đều có các y tá và bác sĩ làm việc toàn thời gian để quan sát các số liệu khác nhau của bà ấy, một khi có bất cứ tình trạng gì xảy ra đều có thể điều trị ngay lập tức, điều này cũng khiến cô yên tâm hơn rất nhiều.

Chỗ thu phí gọi đến kiểm tra số liệu một chút: “Xin chào cô Tô, chi phí của hai cuộc phẫu thuật này cộng lại sẽ là con số này.


Cô nhìn thoáng qua những con số hiển thị trên màn hình máy tính, bàn tay nhỏ cầm thẻ ngân hàng không khỏi run lên một chút.

… Phẫu thuật cấy ghép tế bào gốc vậy mà lại đắt như vậy, tiền còn dư lại trong thẻ không biết có còn đủ hay không.


“Được.

” Cô đưa thẻ ra, ngay sau đó nhập mật mã vào.

Nhìn thấy máy POS đóng dấu in hóa đơn tiêu thụ ra, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Chỉ là khi nhìn thấy con số trên đó, lại không khỏi bật cười.

Số tiền người đàn ông kia cho cô, không nhiều không ít, vừa vặn cũng đủ dùng.

Chắc là anh đã chuẩn bị tốt rồi mới đưa nhỉ.

Vậy thì… rốt cuộc anh ta là ai?
Buổi tối chín giờ, đúng giờ cô đến phòng 1231 của khách sạn lớn Dung Thành để đảm đương công việc “thế thân”.

“Vào đi, cửa không khóa.


Bên trong truyền đến giọng nói của tiên sinh.

Tô Cẩm Tinh nhẹ nhàng đẩy cửa ra, không có gì ngoài ý muốn, trong phòng vẫn là một mảnh tối đen như mực.

Hôm nay là một ngày trời đầy mây, đến cả ánh trăng có thể miễn cưỡng chiếu sáng cũng không thấy đâu, cô chỉ có thể chống lên vách tường, từng chút từng chút một men theo đó bước đến phía trước.

Đột nhiên, tay bị một bàn tay to nổi rõ khớp xương nắm lấy, trong khoảnh khắc mùi nước hoa Cologne dễ ngửi trên người anh đã bao phủ lên toàn bộ cơ thể cô, dường như cô có thể cảm nhận được người đàn ông đang ôm cô vào trong lồng ngực, che chở cô bước qua phòng khách thật dài, cuối cùng ấn bả vai để cô ngồi xuống sô pha.

“Uống chút gì không?”
“Nước đá là được.


Người đàn ông gật đầu, đưa cho cô một chai nước khoáng, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.

Ghế sô pha bên cạnh bị lún thành một mảnh nhỏ, Tô Cẩm Tinh theo đó rồi dịch dần sang một bên.

Người đàn ông thở dài, vô cùng thất vọng: “Đáng tiếc, trời hôm nay không có sao, không thể ngắm được.


“Cái gì?”
“Tô Cẩm Tinh, em quên rồi sao? Hôm nay sinh nhật em.

”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận