Con Gái Thời Nay


Ngọc Quí không hiểu sao ông trời sinh ra mình là con gái mà lại chẳng ban cho chút xíu dịu dàng nào. Ngay cả cái tên cha mẹ đặt cũng giống con trai, khiến cho nhỏ không thể nào thay đổi được cá tính vốn có sẵn. Bởi thế cho nên nhỏ thường bị đả kích trước bạn bè và cả anh em trong nhà.
Bữa ăn trưa hôm nay, giữa lúc Ngọc Quí vừa dọn dẹp xong bàn ăn thì có tiếng cất lên:
- Nè, nhỏ. Từ nay đừng có đi học võ nữa nghe. Con gái mà luyện tập những thứ ấy cứng tướng còn chi là “yểu điệu thục nữ” nữa.
Nghe anh trai nói vậy, Ngọc Quí chu môi lên nguýt dài:
- Xí… ý tưởng của anh cổ lỗ sĩ rồi. Mà trong nhà mình ai cũng có cái đầu phong kiến thấy mồ di.
Quân mắng em:
- Nhỏ nói vậy mà nghe được sao? Dám quơ đũa cả nắm hả?
Ngọc Quí phụng phịu với người anh thứ hai:
- Quơ đũa cả nắm chứ em còn phải biết chừa ai. Nhưng nhắc cho anh nhớ lại nè, ngày xưa hai Bà Trưng vẫn cưỡi voi tập trận rồi đến bà Bùi Thị Xuân biết cưỡi ngựa bắn cung. Chuyện em tập võ thời nay không có gì đáng phải ngạc nhiên cả.
Quân phì cười, vỗ bàn tay rất nghệ sĩ lên đầu em:
- Nếu chẳng có gì đáng ngạc nhiên sao nhỏ lại tính làm ra cho to chuyện. Coi kìa… còn tính đem cả “mít ướt” ra đây cho cả nhà cùng ăn nữa chắc.
Giấu phăng những giọt lệ đang sắp sửa tuôn khỏi hố mắt. Ngọc Quí trề dài chiếc môi xinh xắn trước mặt Quân:
- Không dám “mít ướt” đâu. Anh đừng có ghẹo em
Quang đang loay hoay sửa ẹ chiếc máy khâu ở gần đó, ngước lên giễu:
- Không “mít ướt” mà sao ngó mặt em nhão nhẹt vậy Ngọc Quí? Ngó giống bánh mì bị mắc mưa…
Không dằn lòng được, Ngọc Quí nhào tới đấm vào lưng anh trai cả lia lịa khiến Quang phải co người lại vì đau:
- Ối, chằng tinh xuất hiện, Thạch Sanh ơi!
Thằng bé Quyền ngồi đọc báo Nhi Ðồng cạnh đấy ôm bụng cười:
- Thạch Sanh bị Lý Thông nhốt trong động đại bàng rồi còn đâu mà anh gọi. Híc…híc… ráng gồng người cho ong chích mấy phát đi.
- Nhưng anh đâu có tội tình gì?
- Không ai có thể chứng minh cho anh được ngoài Bao Công tái thế.
- Ðúng là bà chằng lửa.
Ngọc Quí vẫn không chịu tha cho anh mà còn tiếp tục ngắt, nhéo.
- Bà Chằn nè…

- Thôi thôi cho anh xin đi nhỏ. Con gái gì mà dữ như “Sư tử Hà Ðông” vậy,
Thế là Quang tiếp tục bị em gái xử tội lăng trì dù cậu đã hết mực kêu than.
- Ê ẩm hết mình mẩy anh rồi Ngọc Quí ơi!
Ngọc Quí lúc này đã thấm mệt nên phải ngừng tay “xử trảm” để thở. Thấy vậy thằng Quyền liền nhái giọng trêu:
- Có võ mà xuất chiêu toàn là ngắt với nhéo. Em e rằng môn võ của chị thuộc phái “bà la sát”
Liếc mắt nhìn thằng em trai út đang khiêu chiến. Ngọc Quí khẽ hầm hừ:
- Chưa bị ong chích thì đừng có mà giãy giụa nhé. Sức của nhà mi không bằng sức của anh cả đâu nhóc à.
Bị bà chị coi thường, thằng Quyền bèn đứng dậy ưỡn ngực gồng người lên:
- Quan sát lại thằng em đi “tỷ tỷ”, “tiểu đệ” hiện giờ đã bốn chục kí cả giày lẫn dép rồi đấy, không còn nhóc như bà chị vừa nghĩ đâu
Ngọc Quí lườm thằng em thật ngọt:
- Hứ… ai mà không biết nhà mi bây giờ đã lớn. Nhưng dù lớn thế nào mi vẫn phải làm em của ta.
- Thì có ai bắt chị phải nhường ngôi “tỷ tỷ” đâu. Nhưng làm chị thì phải cáng đáng… giặt dùm em cái quần Jean để sáng mai em đi picnic.
Nói rồi thằng Quyền dí cái quần dơ vào tay Ngọc Quí khiến cho nhỏ giậm chân đùng đùng. Rồi ngay lập tức, con bé vứt nó xuống nền nhà:
- Còn khuya ta mới hầu nhà ngươi. Lớn rồi của ai nấy làm.
Nhìn cái quần nằm chơ vơ trên nền gạch. Thằng Quyền xòe bàn tay phân bua:
- Em là con trai đâu có biết làm việc này. Xưa nay nội trợ vẫn là phần của con gái kia mà.
Không vừa, Ngọc Quí ngắt ngang lời:
- Thời buổi hiện đại rồi nhóc ơi! Ðừng có tưởng mình là con trai rồi chất hết mọi việc lên lưng ta mà lầm.
Thằng Quyền ương ngạnh hất cằm:
- Chị không làm thì cứ để đó má làm.
Ngọc Quí mắng tới tấp:
- Ê… nhà ngươi không được…
Thằng Quyền cười giảng hòa xuống giọng năn nỉ:
- Thế thì bà chị hãy nhận làm giùm thằng em đi.

Những cái liếc xéo của Ngọc Quí liên lục khiến cho hai ông anh lớn phải động lòng trắc ẩn:
Quân bảo với Ngọc Quí:
- Vừa vừa thôi em ơi. Kẻo rụng hết lông mi trông nó dị lắm.
Ngọc Quí cong môi lên:
- Xấu cũng mặc kệ em. Ai khiến anh phải xót thương chứ.
Lời quân thật ngọt ngào:
- Anh thương vì nhà mình chỉ có một ả “tố nga” chứ chẳng nhiều nhặn gì.
Ngọc Quí thoáng mủi lòng:
- Hi… hi… có một ả tố nga mà còn bị đì muốn chết đây. Ôi giá mà má sinh em ra cũng là con trai như mấy anh thì sướng biết mấy.
Quân giải thích:
- Chưa chắc đâu cô bé. Là con trai thì sẽ có những việc của con trai.
Ngọc Quí cãi lại:
- Nhưng việc của con gái nhiều hơn. Này nhé: nấu cơm, giặt giũ, quét nhà, rửa chén, đi chợ… Không thể nào kể hết. Toàn những việc em không thích.
Quân và Quang nhìn nhau cười, nhưng thằng Quyền thì lại dám ra miệng:
- Không thích cũng phải làm. Chỉ có bấy nhiêu việc mà cũng rên rỉ. Vái trời ai mốt bà chị tui lấy phải ông chồng thiệt dữ, cho đáng đời cái thân.
Lần này thì Ngọc Quí dùng võ lực co giò đạp thẳng vô thằng em một cái khá mạnh, khiến Quyền bị rơi xuống nền nhà cái độp nghe đau điếng. Ðã vậy, Ngọc Quí chẳng thèm xót xa, lại nện thêm một câu:
- Ðáng kiếp chưa. Thứ con trai gì mà lắm lời.
Vì cùng ở trong phòng khách, Quang động lòng lên tiếng:
- Ý, ở đây toàn là “giống đực” không nghe nhỏ. Nói thế không sợ các anh nhột nhạt sao?
Ngọc Quí tỏ ra không hề sợ các anh trai. Nhỏ tuyên bố thẳng thừng:
- Ai nhột nhạt kệ ai. Kể từ ngày mai em sẽ không thèm làm con gái để thử xem có ai đì ai nữa không cho biết!
Ðang bị đau, thằng Quyền cũng cố gắng nhổm dậy la to:
- Chị không làm con gái thì làm cái giống gì?

Ngọc Quí ngúng nguẩy:
- Ta sẽ làm con trai như nhà mi.
- Ối…ối…
Thằng Quyền ngã lăn kềnh ra nền gạch ôm bụng cười rũ rượi tới mức Ngọc Quí phải thẹn, quát tướng lên:
- Im miệng đi.
Thằng Quyền như trêu tức:
- Im sao được mà im. Ý muốn quái đản của “tỷ tỷ” làm người ta tức cười tới vỡ bụng.
Ngọc Quí quát:
- Có gì đâu mà cười. Thời buổi hiện đại con người ta thay đổi giới tính thiếu gì, báo chí cũng có đăng tải rùm beng lên đó!
- Nhưng đó là họ thay đổi toàn bộ từ thể xác tới tâm hồn. Còn đây…ha…ha chị đang là con gái mà đòi làm “nam nhi đại trượng phu” để tránh công việc của phụ nữ thì…! Chắc phải đem chị đi phẩu thuật thẩm mỹ quá. Ừa, nhưng mà em lại không biết phải thay đổi họ tên của chị như thế nào nữa đây!
Thấy ý muốn của mình không hợp lý, song Ngọc Quí vẫn hậm hực buông ra lời dấm dẳng:
- Tên của ta cần gì phải đổi. Nó cũng giống con trai rồi.
- Nhưng chữ lót là Ngọc, vẫn lay láy tên con gái. – Thằng Quyền cố tình chọc.
- Mặc kệ ta. Nữa trai, nữa gái có nhằm nhò gì.
- Như vậy chị sẽ trở thành pêđê rồi còn đâu.
Nghe em nói thế, Ngọc Quí bèn hoảng hốt đính chính:
- Ai thèm làm pêđê chứ. Ta muốn làm thằng Quí đàng hoàng kìa.
Thằng Quyền vừa toét miệng cười vừa phòng thủ:
- Nhà mình vốn đã có ba thằng rồi nay lại thêm một kẻ “nửa nam nửa nữ” nữa… không biết sẽ ra sao đây? Chắc chắn một điều là sẽ bị người ta đàm tiếu không tiếc lời rồi.
- Ðồ… khốn…
Ngọc Quí vung tay lên toan đấm, thằng Quyền đã vọt lẹ lêu lầu sau khi để lại một tràng cười khoái chí. Tức quá không biết làm sao được, Ngọc Quí òa lên khóc ngon lành khiến hai người anh trai phải nhìn nhau mà cười.
Quang buộc miệng nói:
- Nếu nhỏ là con trai thì đâu có nước mắt lắm như vậy. Chỉ có con gái mới hay thích khóc nhè thôi…
Quân với bản tính tế nhị hơn, không trêu chọc mà an ủi em gái:
- Ðừng khóc nữa Ngọc Quí. Hãy soi gương xem cái mặt xấu chưa kìa!
Ngọc Quí giậm chân:
- Nếu xấu thì em sẽ biến thành đười ươi và đem các anh và thằng Quyền xé xác hết.
- Trời… sao ác thế hả em gái? Anh không muốn bị tan xương, nát thịt dưới những chiếc răng lởm chởm của loài dã thú ấy đâu.

- Như vậy cũng chưa làm em thỏa cơn ghét. – Ngọc Quí quệt nước mắt.
Quang vội chận lời em:
- Thôi cho anh xin đi tiểu thư. Ðấu khẩu qua lại thêm một chút nữa dám trù cả bọn anh ế vợ luôn lắm à!
Ðang khóc ngon lành, Ngọc Quí bỗng cười lên sằng sặc:
- Là cái chắc. Nhưng em đâu cần phải phí lời như thế, vì em biết anh đã ế độ trước rồi.
Quang phì cười:
- Không dám đâu nhỏ ơi! Các cô gái còn đang xếp hàng chờ anh dài cả cây số kia kìa.
Ðôi mắt to tròn vụt mở lớn, Ngọc Quí vờ ngạc nhiên:
- Vậy sao?
Quang cao hứng:
- Ủa, em chẳng biết gì ư? Bật mí nha… anh có tới mấy cô đang theo đuổi lận đó.
Vừa nói Quang vừa xòa năm ngón tay của mình khiến Ngọc Quí phải chớp mắt liên tục. Nhưng ngay sau đó, nhỏ tỏ thái độ không tin:
- Anh chỉ bịa chuyện để hù ma. Cứ làm như là mình đẹp “chai” lắm vậy.
- Còn gì nữa. Không tin em ngắm nghía lại dung nhan của anh mà coi.
Ngọc Quí nguýt anh trai bằng đuôi con mắt:
- Xí…cần gì em phải ngắm. Anh hãy đi mà nhờ bạn gái của mình làm việc này.
Ðược nhắc đến cô bạn gái, Quang bỗng sực nhớ:
- Ờ há… chút xíu nữa là anh quên. Ngọc Quí ơi! Ba giờ chiều này anh có bạn đến chơi, em làm ơn trổ tài khéo léo…
Không để cho anh trai nói hết câu, nhỏ liền cướp lời:
- Biết rồi. Muốn nhờ người ta là tiếp viên chứ gì?
Quang cười vuốt ve:
- Chà, em gái tui thông minh quá trời luôn!
Ngọc Quí thay đổi giọng rất ngọt ngào:
- Thôi đừng nịnh. Em bằng lòng giúp… nhưng đây là do thiện ý…
Mừng rỡ vì đã nhờ vả được nên Quang không nhìn thấy những tia nghịch ngợm lóe lên trong đôi mắt của em gái. Cậu cám ơn rối rít:
- Nhỏ ngoan quá. Ðể rồi anh sẽ mua tặng nhỏ một chai nước hoa thiệt xịn thiệt thơm nhé.
Ngọc Quí không từ chối nhã ý của anh trai, song cô bé cũng chẳng thể quên ý định phục thù anh cái tội ngày hôm nay đã vào hùa để chọc cho nhỏ giận. Hãy đợi đấy anh cả của em ạ. Em sẽ cho niềm tự hào đẹp trai của anh tắt ngủm ngay trong buổi chiều hôm nay!
Ðắc chí với ý nghĩ đang hình thành, Ngọc Quí nhịp đôi chân theo tiếng đàn của người ah thứ hai vừa trỗi lên ở ghế đối diện. Cô bé mỉm cười một mình mà không ai hiểu nguyên cớ từ đâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui