Công Chúa Trọng Sinh Chỉ Yêu Tiểu Ám Vệ


Khương Linh cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ, kiếp trước bởi vì chuyện sinh thần mà nàng với Huyên phi đã gây một trận không vui, chỉ có điều lúc đó nàng nghe nói Huyên phi giúp nàng làm sinh nhật, nên trực tiếp đi gây với phụ hoàng một trận, đến cuối cùng không còn cách nào, phụ hoàng trách mắng nàng một trận, rồi giao vụ tổ chức lễ sinh thần cho đại thái giám Triệu Võ.

Nàng mới ở Chiêu Dương Cung mấy ngày, Huyên phi đã vội vàng muốn tuyên thệ chủ quyền rồi.

Khương Linh không muốn khiến phụ hoàng khó xử, nhưng cũng không thể mặc cho Huyên phi khiêu khích, mấy tên nô tài không biết điều này nên đánh cho một trận nhớ đời.

Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, cách một lớp tường cũng có thể nghe thấy rõ ràng, Khương Linh lười đi ra ngoài, chỉ muốn tắm nắng, chậm rãi nhấc bút chấm mực, tùy ý viết vẽ trên giấy.

Một lúc sau, bên ngoài im ắng, Hồng Lăng bưng trà nóng và điểm tâm đặt sang một bên, ánh mắt liếc qua những đường nét trên bức họa, khi nhìn kỹ lại, nàng ta bỗng chốc đỏ mặt.

“Điện hạ, người đang chế giễu nô tỳ sao.

” Hồng Lăng xấu hổ túm chặt góc áo, ánh mắt không khỏi liếc nhìn tờ giấy, người do công chúa vẽ ra thật không bình thường, trông thế nào cũng đều rất đẹp, còn đẹp hơn so với nhìn từ trong gương nữa.

Dường như vẫn còn thiếu một cái gì đó.

Khương Linh gắp một miếng bánh bơ cuộn cho vào miệng, chậm rãi nhai, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa trên đầu lưỡi, nàng suy nghĩ một hồi, rồi cầm bút vẽ vài nét lên bậc thềm.


"Điện hạ vẽ giống thật.

" Hồng Lăng không khỏi ngẩng đầu nhìn Mục Diễn: "Giống y chang.

"“Tụ Hương, Trình Lập… các ngươi mau tới đây.

” Hồng Lăng gọi tất cả cung nữ và thái giám ở gần đó tới, mọi người vây quanh xem bức tranh một hồi, vừa thấy hứng thú vừa thấy ngượng ngùng, đỏ hết cả mặt.

Khương Linh là đang vẽ lại cảnh tượng khi nãy, một đám thái giám cung nữ trừng mắt đẩy nhau ở giữa sân, dùng sức xoắn nửa tay áo lên, một tiểu thái giám trong đó còn đặt tay lên đầu Liên Châu túm tóc nàng ta giật ra ngoài.

"Điện hạ người, sao người có thể lãng phí bút mực vì chúng nô tài chứ! " Tiểu thái giám Trình Lập đầu suýt nữa cúi gằm xuống đất, trên mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Khương Linh mỉm cười, hàng mi cong lên, mím môi nói: "Đâu có lãng phí, lẽ nào ta vẽ không đẹp sao?""Đẹp! Đương nhiên là đẹp! Điện hạ vẽ tranh là đẹp nhất!" Trình Lập vội vàng nói.

Tụ Hương mỉm cười nói: "Đúng vậy, người xem, giống như người thật vậy, tươi mới sống động, giống như muốn từ trong tranh chạy ra ngoài đánh nhau.

"Mọi người nhanh chóng tụ lại một chùm, Mục Diễn đứng đằng xa ngơ ngác, sau đó xem như không có chuyện gì tiếp tục cầm gậy tu luyện.

Hắn không biết chân của mình có thể lành lại hay không, nhưng cho dù không thể chữa lành được, hắn cũng không tình nguyện làm một phế nhân.

Hắn muốn ở lại đây, ở lại để chứng minh cho nàng thấy, giống như nàng đã nói vậy, hắn không phải là phế vật, hắn sẽ trở nên rất lợi hại.

Hắn muốn bảo vệ nàng.

"Mục Diễn.

" Khương Linh vẫy tay với hắn, trong mắt mang theo ý cười: "Qua xem một chút đi.

"Mục Diễn sững sờ, lồng ngực đột nhiên bị một luồng ấm áp chiếm cứ, không ngừng dâng trào, như thể đột nhiên chạm vào một thế giới chưa từng thuộc về mình.

Hắn thận trọng xác nhận điều đó, mười năm nay chưa từng có cảm giác khiến dưới chân hắn muốn bước nhanh thêm một chút, xém chút loạng choạng ngã xuống đất.

Không thể vấp ngã trước mặt nàng.


Hắn cố gắng gồng lên, một cơn đau nhói truyền đến bắp chân, nhưng hắn không muốn quản nhiều nữa.

"Nhìn xem.

" Khương Linh chỉ vào người trên bức tranh, lông mày cong lại, vẻ mặt đầy mong chờ nhìn hắn: "Giống không?"Trong tranh, một thiếu niên cầm trượng gỗ đang đứng trên bậc thềm, ngơ ngác đứng nhìn, như không hòa hợp với tiếng ồn ào bên trong.

Đó chính là hắn sao? Hắn trong mắt của nàng.

Thì ra, hắn trong mắt nàng là như thế, không có khiếm khuyết, không có nhếch nhác.

Khuôn mặt vô cảm của Mục Diễn đã dịu đi rất nhiều, hắn đưa tay ra muốn chạm lên nó, nhưng lại sợ mình làm hỏng bức tranh nên khựng lại giữa chừng.

Đột nhiên mắt hắn sững sờ, hắn cứng ngắc quay đầu nhìn nàng, trầm giọng nói: "Còn người đâu?""Không có ta, làm gì có ai tự vẽ mình chứ! " Khương Linh khựng lại, trợn to hai mắt nhìn hắn, sau đó tố cáo nói: "Cuối cùng ngươi cũng chịu mở miệng nói chuyện rồi.

"Mấy ngày nay Mục Diễn vẫn luôn dưỡng thương, Khương Linh căn dặn tiểu thái giám Trình Lập thường xuyên chăm sóc hắn, để ý mọi sinh hoạt của hắn, không ngờ hắn chẳng nói câu nào, càng ít khi chủ động tìm Trình Lập giúp đỡ.

Ngày lâu dần, mấy người Hồng Lăng cũng bắt đầu nghi ngờ Mục Diễn là người câm, vốn không biết nói chuyện.

Khương Linh hiểu mọi chuyện đương nhiên cũng không thể nói nhiều, chỉ đành mặc cho hắn tự nhiên.

Mục Diễn biết nói chuyện hay không không quan trọng, có nói chuyện hay không cũng chẳng sao, sống trên đời, được tự tại mới là quan trọng nhất, hắn không muốn nói, nàng cũng sẽ không ép hắn, Khương Linh vừa mới nghĩ ra ý tưởng này, sau đó thì cũng được nghe hắn mở lời rồi.


"Ta! ti… ti chức ! " Mục Diễn mấp máy môi, rõ ràng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng những từ ngữ xa lạ lại bị chặn lại ở môi, khiến hắn không khỏi thấy lo lắng, "Không, không phải! "Lông mày thanh mảnh tuấn tú, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm, nhưng khi lông mày xoắn lại với nhau, đã hoàn toàn thay đổi thành diện mạo khác, trong sự non nớt có chút uy nghiêm và khẩn thiết, giống như lão thái phó thường bị đại hoàng huynh tức giận túm lấy râu.

Khương Linh cong môi, hai mắt lấp lánh, nói: "Ta biết ngươi không có câm, ngươi đừng lo lắng, cứ từ từ.

"Mục Diễn căng thẳng nhìn nàng, trong mắt hiện lên sự do dự cùng lo lắng, Khương Linh lại cười với hắn: “Ta đã từng xem trong sách, nếu đã lâu không nói, sẽ rất khó nói lại.

Sau này ngươi phải nói chuyện với ta nhiều hơn mới được.

"Nhưng mà nàng đột nhiên nhớ ra kiếp trước Mục Diễn không thích nói chuyện mấy, có chuyện gì cũng nhịn ở trong lòng, khiến bản thân cả ngày tâm sự trùng trùng, xem ra kiếp này nàng phải nghĩ cách giúp hắn sửa đổi tật xấu này mới được.

Khương Linh dường như nghĩ tới gì đó liền ngẩng đầu lên, thấy hắn vẫn còn đang sững sờ, nàng lại nói: "Sau này ngươi phải nói chuyện với ta nhiều hơn, có nghe không?"Mặt trời đang dần buông xuống ánh lên màu vàng óng ánh, rắc lên khuôn mặt trắng nõn, tràn ngập nụ cười ngọt ngào của nàng.

"Vâng.

" Mục Diễn chậm rãi nói từng chữ: "Ti chức, tuân lệnh.

".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui