Công Tố Viên Của Tôi

Sơ Nhất cầm túi hoa quả lướt qua Kiều An Sâm, cô có thể cảm nhận được ánh mắt anh dừng trên người mình, nhưng cô không phản ứng lại mà trực tiếp mở cửa.
Lúc vừa chạm nào nắm khóa cửa, phía sau truyền đến giọng nói của anh.
"Sơ Nhất...."
"Có chuyện gì sao?" Cô không quay đầu lại, rũ mắt hỏi.
Kiều An Sâm im lặng một chút, lần nữa kên tiếng, giống như là học sinh tiểu học báo cáo với giáo viên: "Anh, ngày mai anh được nghỉ."
"Ừm." Sơ Nhất lạnh lùng đáp một tiếng.
Kiều An Sâm lại im lặng, Sơ Nhất đợi vài giây không thấy anh nói gì, cô vào nhà và chuẩn bị đóng cửa lại.
Một bàn tay đột nhiên đưa ra ngay chỗ khe hở, khiến cô không đóng lại được, khuôn mặt Kiều An Sâm xuất hiện phía sau, cẩn thận dè dặt hỏi.
"Em không về nhà sao?"
"Không về." Sơ Nhất dứt khoát trả lời, trong mắt Kiều An Sâm hiện lên một tia mất mát, nhưng vẫn cố gắng nói: "Tối nay có thể cùng nhau ăn cơm không...?"
Anh đưa túi đồ ăn trong tay ra, nịnh nọt nói: "Anh có mua đồ ăn."
Sơ Nhất im lặng, cuối cùng vẫn mở của nghiêng người cho anh vào, đây là lần thứ hai Kiều An Sâm đến nhà cô, so với lần trước có chút khác biệt, anh có chút thận trọng đứng ở huyền quan.
Sơ Nhất mở tủ giày tìm cho anh một đôi dép lê mà lúc trước Sơ Thiên đi.
"Mấy ngày nay...một mình em có tốt không?"Kiều An Sâm thay giày xong, đứng thắng người nhìn cô, mỉm môi hỏi, Sơ Nhất bình tĩnh trả lời.
"Không khác biệt lắm, ngoại trừ buổi tối thiếu đi một người." Cô bổ xung tiếp.
"Những mặt khác giống y như trước."
"...."Dù Kiều An Sâm có chậm hiểu như nào cũng nghe thấy ẩn ý trong lời nói của cô, anh đứng đó không lên tiếng.
Sơ Nhất đi vào phòng bếp, Kiều An Sâm yên lặng đi theo cô, đem túi đồ ăn đặt trên bệ bếp, anh xắn tay áo chuẩn bị nấu ăn.
Sơ Nhất giúp anh lấy ớt và rau củ và nguyên liệu nấu ăn ra, Kiều An Sâm thấy vậy liền nói: "Em đi nghỉ đi, để anh."
"Hai người cùng làm sẽ nhanh hơn." Sơ Nhất không có biểu hiện gì quá lớn nói: "Em đói bụng rồi."
Kiều An Sâm không nói gì nữa, chỉ là động tác ngày càng nhanh hơn, hai người chen lấn trong phòng bếp, mỗi người làm một việc.
Thời gian mà hai người nấu cơm chung không nhiều, nhưng Sơ Nhất lúc nào cũng đảm nhận vai trò cắt rau củ và cái loại khác, đầu bếp Kiều An Sâm còn đem theo một con dao chuyên cắt tỉa rau củ.
Sơ Nhất thích ăn cá, Kiều An Sâm mua một con cá, bảo ông chủ mổ sạch sẽ rồi mang đến, anh rửa sạch sẽ, để lên trên thớt đập vài nhát dao, sau đó ướp gia vị.
Trong túi còn có một ít ớt đỏ rất cay, còn có một miếng ức gà và đậu phộng.
Sơ Nhất có thể đoán ra thực đơn hôm nay là gì.
Động tác của hai người rất nhanh, trong chốc lát đồ ăn đã chuẩn bị đầy đủ, Kiều An Sâm bật bếp cho nóng dầu, món đầy tiên anh làm là món gà cay.

Mùi ớt cay rất nồng, vừa mới bỏ vào đã tỏa ra khắp phòng bếp, Kiều An Sâm nghiêng đầu hắt hơi một cái, ánh mắt đỏ lên.
Sơ Nhất đem máy hút khói đến.
Một bàn đồ ăn đã được bưng ra, Kiều An Sâm như kiểu trải qua một trận đại nạn, liên tục dùng giấy chùi mũi, Sơ Nhất thấy vậy liền rót cho anh ly nước.
"Lần sau không muốn ăn món này nữa, quá cay."
"Ừ..." Giọng mũi của Kiều An Sâm rất nặng, tiện thể lau mắt.
"Anh nghỉ một chút đi." Sơ Nhất nói.
"Anh không sao." Anh cầm ném khăn giấy vào thùng rác, sau đó lại đi vào bếp.
"Còn hai món nữa thôi."
Kiều An Sâm rán cá rất ngon, Sơ Nhất không biết làm món này, cho dù cô cho bao nhiêu dầu thì cuối cùng con cá vẫn luôn bị nát.
Nhưng Kiều An Sâm lại khác, lúc bỏ vào như nào thì khi vớt ra vẫn còn y nguyên.
Sơ Nhất là người dễ mềm lòng, sau khi ăn hai bát cơm, vẻ mặt cũng dịu dàng hơn, ánh mắt nhìn người đối diện không còn cảm thấy ghét nữa.
Sau khi ăn xong cô thu dọn bát đũa, Kiều An Sâm ở bên cạnh giúp đỡ, người rửa, ngươi lau, phòng bếp rất nhanh trở nên sạch sẽ.
Sau đó chính là một khoảng yên tĩnh, Sơ Nhất nhìn Kiều An Sâm lau sạch tay đi ra, trực tiếp hỏi: "Anh định bao giờ về nhà?"
Anh ngừng lại, ánh mắt nhìn quanh căn phòng, một lát sau dừng lại ở túi hoa quả mà Sơ Nhất để trên bàn, vô thức liếm môi dưới.
"Đã lâu rồi anh không ăn trái cây."
"?"
"Có thể cho anh nếm thử dâu tây em mua được không?"Kiều An Sâm chỉ tay vào cái hộp lộ ra bên ngoài, ra vẻ hỏi.
Sơ Nhất: "..."
Cô hít sâu một hơi, sau đó cầm cái túi đến phòng bếp rửa, sau đó bưng đĩa dâu tây đặt trước mặt anh, nhẫn nại nói.
"Anh ăn đi."
Kiều An Sâm cầm lấy một quả, lén lút liếc mắt đánh giá cô, sau đó rũ mắt, chậm rì cắn quả dâu tây trong tay.
Sơ Nhất lịch sự ngồi đối diện anh, kiên nhẫn chờ anh ăn xong.
"Tí nữa em định làm gì vậy?" Kiều An Sâm đột nhiên hỏi, Sơ Nhất trả lời.
"Xem phim, chơi điện thoại, nghỉ ngơi."
"À...." Ánh mắt Kiều An Sâm lóe lên, "Tí nữa anh cũng không có chuyện gì để làm."

"..." Sơ Nhất giả bộ nghe không hiểu lời ám chỉ của anh, cô nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mặt bàn, giống như bên trên có một đóa hoa tuyệt đẹp.
Thấy Sơ Nhất không đáp lại, Kiều An Sâm có chút buồn bã thu hồi ánh mắt, động tác cũng chậm lại một chút.
Sơ Nhất thấy anh ăn một quả dâu tây mất tận ba phút, nhịn không được thúc giục nói: "Anh ăn nhanh chút có được không?"
"Cái gì?"
"Dâu tây có bao nhiêu hạt đều bị anh đếm hết rồi!"
Bị cô nói thẳng ra như thế, da mặt Kiều An Sâm có dày cũng không nhịn được đỏ lên, anh nhanh chóng ăn quả dâu tây trong tay.
Khi miếng cuối cùng vào trong bụng, Kiều An Sâm nuốt nước bọt, ngoan ngoãn nhìn Sơ Nhất.
"Anh ăn đủ rồi."
"Vậy thì đi thôi, em tiễn anh xuống dưới." Sơ Nhất nói xong lập tức đứng lên, Kiều An Sâm ngửa đầu nhìn cô, muốn nói nhưng lại thôi, bờ môi mấp máy hai cái, sau đó cúi đầu đáp.
"Được..."Anh lập tức nhớ ra cái gì đó.
"Em không cần tiễn anh, tự anh đi là được rồi."
"Vậy cũng được." Sơ Nhất mở cửa thay anh, sau đó đứng đợi ở một bên, Kiều An Sâm chậm rãi đi ra ngoài, anh cảm giác mình là một người đàn ông đáng thương bị đuổi ra khỏi nhà, không còn nơi để về.
Hai ngày sau, Kiều An Sâm đúng giờ có mặt ở nhà cô, anh cũng không làm cái gì, yên lặng chìa ra một túi đồ ăn, sau khi ăn cơm xong, anh sẽ tìm cớ để ngồi lâu hơn một chút, sau đó lưu luyến rời đi.
Sơ Nhất giả bộ không nhìn ra bộ dạng ngập ngừng muốn nói của anh, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh nhạt, Kiều An Sâm nhiều lần đụng phải tảng băng, anh liền giống như một người hiền lành cam chịu bị bắt nạt, yên lặng nhịn xuống tất cả hành vi của cô.
Sơ Nhất cũng không biết tại sao anh có thể nhận hết mọi thứ về mình như vậy.
Điều đó giống như cô đang cố tình gây sự vậy!
Một tuần sau, cảm giác khó chịu của Sơ Nhất dần dần biến thành ung dung tự tại, ngoại trừ đột nhiên cảm thấy hơi cô đơn và rốt suột ra thì vẫn rất tốt.
Người đàn ông lần trước gây dự với Sơ Nhất đã lâu không thấy đi học, có lẽ chính mình cảm thấy không còn ý nghĩ gì nữa cho nên cũng không đến.
Sơ Nhất đợi một thời gian rất dài, xác định anh ta thật sự không đến lớp mới bắt đầu đi học lại.
Weibo bắt đầu cập nhập trạng thái mới.
Cuộc sống trôi qua bận rộn nhưng cũng phong phú hơn.
Mấy ngày nay tối nào Kiều An Sâm cũng gọi điện thoại cho cô, anh cũng không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là báo cáo lại những chuyện đã xảy ra.
Từ trước đến nay anh luôn ít nói, mới được vài câu đã kết thúc, về sau thái độ của Sơ Nhất cũng tốt hơn nhiều, có lẽ không còn quá giận nữa, không còn đối sử lạnh nhạt với anh nữa.
Thậm chí mỗi đêm cô còn chờ điện thoại của anh.

Hôm nay đã hơi muộn, Sơ Nhất nằm trên giường chằn chọc mãi vẫn chưa ngủ được, giống như phải nghe thấy giọng nói của anh cô mới an tâm ngủ.
Cô cảm thấy bản thân mình rất không có tiền đồ, tức giận ném điện thoại ra xa, một lát sau lại bắt đầu lo lắng, nhỡ đâu anh gọi điện mà cô không nghe được thì sao, sau đó liền yên lặng ngồi dậy, thò tay ra khỏi chăn lấy điện thoại.
Sơ Nhất cứ như vậy lăn lộn trên giường, cô duỗi người nằm thẳng ở trên giường, trong đầu suy nghĩ không biết Kiều An Sâm có phải gặp chuyện gì rồi hay không mới không gọi điện cho cô.
Không phải trên đường lái xe về nhà gặp phải tai nạn xe cộ chứ?
Hay là đi bộ bị ngã xuống hố rồi?
Chẳng lẽ đang làm việc lại đắc tội với ai đó, bị người ta đưa đến nơi hẻo lánh đánh một trận?
Sơ Nhất bị suy nghĩ của bản thân dọa sợ, khi não bộ được lấp đầy bởi những suy nghĩ đó thì chuông điện thoại vang lên, cô lập tức tỉnh táo lại, giơ điện thoại ra trước mặt.
Qủa nhiên phía trên hiện lên dãy số của Kiều An Sâm.
Sơ Nhất vội vàng bắt máy, cô muốn xác nhận xem anh có an toàn không?
"Đã ngủ chưa?" Giọng nói của Kiều An Sâm từ đầu bên kia truyền đến, giọng điệu vẫn như cũ, chỉ là âm cuối hơi hạ xuống một chút, kèm theo hai tiếng ho khan.
"Vẫn chưa." Sơ Nhất chần chờ hỏi: "Anh bị cảm sao?"
"Ho khan một chút." Kiều An Sâm lại ho khan vài tiếng mới hắng giọng nói, giọng nói hơi khàn khàn.
"Hai ngày nay trời mưa nên hơi lạnh, em nhớ phải mặc quần áo ấm, đừng mặc ít quá."
"Anh đã uống thuốc chưa?"Trái tim Sơ Nhất đập mạnh một cái, cô vân vê góc chăn.
"Không sao đâu, ốm vặt thôi, hai ngày nữa là khỏi."Kiều An Sâm không để ý nói.
Sau đó hai người đều không lên tiếng, không khí trở nên im lặng, Sơ Nhất cụp mắt xuống, cuối cùng Kiều An Sâm cũng lên tiếng, giống như dỗ dành người bạn nhỏ, ngữ khí rất ôn hòa kiên nhẫn.
"Hôm nay em làm những gì?"
"Vẽ tranh, đi học, sau đó ở nhà không đi đâu nữa." Sơ Nhất ngoan ngoãn trả lời.
"Tối nay đã ăn gì chưa?"
Sơ Nhất ngập ngừng trả lời: "Malatang."
Qủa nhiên đầu bên kia lại bắt đầu cằn nhằn.
"Tuần nay em đã ăn ba lần rồi, Sơ Nhất, không phải anh bảo em ăn thứ đó ít thôi hay sao? Loại đồ ăn này vừa không tốt cho sức khỏe vừa mất vệ sinh."
Sơ Nhất có thể tưởng tượng ra bộ dạng nhíu máy nói chuyện của Kiều An Sâm, giọng của anh rất trầm, rất giống bố mẹ đang dạy dỗ con cái.
Cô qua loa lấy lệ nói: " Em biết rồi."
"Lần nào em cũng nói như vậy." Kiều An Sâm bị cô chọc giận ho khan hai tiếng, Sơ Nhất nghe vậy có chút sợ hãi, lo lắng anh tức giận sẽ bệnh nặng thêm.
"Em thật sự không ăn, về sau mỗi tuần em sẽ chỉ ăn một lần thôi!" Sơ Nhất cảm thấy hơi sai sai, rõ ràng cô mới là người đang giận cơ mà, như thế nào lại là Kiều An Sâm giận ngược lại cô vậy.
Sơ Nhất ra vẻ không kiên nhẫn mở miệng: "Vậy thôi, em cúp máy đây."
Kiều An Sâm nghe vậy thì ngẩn người, vài giây sau chợt nói: "Một mình nên em phải chú ý sức khỏe hơn, đi ngủ sớm hơn một chút, ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Sơ Nhất nói xong lại bổ sung thêm một câu.

"Anh cũng nên chú ý đến sức khỏe của mình."
Không đợi Kiều An Sâm trả lời cô đã cúp điện thoại, tiếp theo ngây ngốc trở mình, sau khi nhìn lại cuộc trò chuyện, bất giác mỉm cười.
Mấy hôm trước Sơ Nhất đi siêu thị mua một hộp táo, bởi vì giảm giá nên đối phương kiên quyết lôi kéo cô đi cùng, Sơ Nhất thấy táo khá rẻ cho nên thuận tay mua một hộp.
Lúc về mới phát hiện ra ăn không hết, vừa đúng lúc lớp học dạy làm bánh táo cuộn của Áo, vì vậy Sơ Nhất mới bắt đầu làm thử.
Mùi vị rất tuyệt, cô đem cách làm bánh đăng lên Weibo, sau đó lại chụp mấy tấm hình, chỉnh sửa một chút rồi gửi đến vòng bạn bè.
Bà Văn Phương bình luận ngay bên dưới.
"Nhìn ngon đấy!"
Sơ Nhất cầm điện thoại trả lời bình luận của bà.
"Ăn ngon lắm!"
"Mẹ cũng muốn ăn."Đằng sau còn kèm theo biểu cảm khóc lớn, không biết gần đây bà học được mấy cái này ở đâu, mỗi ngày đều gửi những biểu cảm khoa trương, chỉ có điều tính cách của hai mẹ con cô trái ngược nhau.
Sơ Nhất nhìn bình luận của mẹ mình rồi suy nghĩ, đã rất lâu rồi cô chưa về nhà, không bằng hôm nay trở về một chuyến.
Vì vậy cô lập tức trả lời lại.
"Con mang bánh đến cho mẹ nhé, buổi tối thuận tiện ở nhà ăn cơm luôn."
Bà Văn Phương đang đùa cô, hai người nhanh chóng bàn đến thực đơn tối nay, bàn luận rất hăng say, không ai muốn kết thúc cuộc trò chuyện này.
Cuối cùng, sau khi chốt lại thời gian, Sơ Nhất đặt điện thoại xuống, thay quần áo chuẩn bị về nhà.
Đã lâu không gặp, bố mẹ cũng không có thay đổi gì nhiều, hai người vẫn rất khỏe mạnh, hai người biết rõ Kiều An Sâm phải đi làm cho nên không nhắc đến anh, Sơ Nhất không phải giải thích, cô cảm thấy nhẹ nhõm không ít.
Chỉ một cái bánh táo thôi mà bố mẹ nhiệt tình khen ngợi, bà Văn Phương nói với cô rằng sau khi kết hôn đã thay đổi không ít, thấp thoáng có thêm vài phần khí chất của hiền thê lương mẫu khiến bà vô cùng tự hào.
Vẻ bề ngoài của Sơ Nhất thì đang cười nhưng bên trong thì không, cô nhìn mẹ cô gật đầu, không hề giải thích vì sao mình lại đăng kí học làm bánh ngọt.
Lúc đến giờ ăn cơm, hai người lại hỏi Kiều An Sâm có đến hay không, Sơ Nhất trực tiếp trả lời.
"Tối nào anh ấy cũng tăng ca, không có thời gian ạ."
Hai người cũng không hỏi gì nữa.
Bữa cơm hôm nay vô cùng ấm áp, từ khi kết hôn, Sơ Nhất hiếm khi về nhà, lại càng hiếm khi được ăn cơm chung với bố mẹ cho nên nói chuyện không ngớt.
Lúc ăn cơm xong trời đã tối, Sơ Nhất ở trong phòng khách xem TV, lúc đang chuẩn bị về nhà, bên ngoài đột nhiên có ai đó đang gõ cửa.
Bà Văn Phương đang ở trong bếp ngay lập tức chạy ra mở cửa, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng bà hô lên: "Con gái, mau ra đây, An Sâm đến rồi này..."
Sơ Nhất đang chuẩn bị lấy quýt thì ngừng lại, cô ngạc nhiên ngẩng đầu thì thấy Kiều An Sâm đi tới, anh mặc quần tây, áo sơ mi, bên ngoài mặc một chiếc áo len hở cổ, khuôn mặt vẫn như trước, đang nhìn cô chăm chú, này dường như mang theo một loại cảm xúc không tên.
Sơ Nhất ngẩng đầu lên, nhíu mày hỏi anh.
"Anh đến đây làm gì?"
Kiều An Sâm mỉm cười, mặt mày bình thản, lát sau nhẹ nhàng nói.
"Anh đến đón em về nhà."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận