Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Dịch: Sahara

Tối đó, Tăng Lý một mình đi vào quán cà phê, vừa đẩy cửa liền trông thấy bốn người đang chơi mạt chược, khách hàng không có một ai.

Mã Y Y vừa thấy Tăng Lý liền kêu lên: “Con cá kia! Mấy người này a dua vào ăn hiếp mình, thắng hết tiền của mình rồi!”

Ninh Phong tủm tỉm cười không nói gì.

Ngũ Dĩnh lên tiếng: “Chơi thì phải chấp nhận thua! Không muốn đánh nữa thì tránh ra để Tăng Lý chơi!”

“Còn lâu!” Mã Y Y chỉ vào Phan Tư Vũ, “Được rồi, cá nhỏ tới rồi, anh có thể ra rồi. Này, Phan Tư Vũ, anh có biết chơi bài không thế hả? Toàn khiến tôi chịu thiệt thòi thôi!”

Phan Tư Vũ nhìn Tăng Lý cầu cứu.

Tăng Lý vội vàng lên tiếng giảng hòa: “Tôi nghỉ tẹo đã, ngồi uống cốc nước, anh cứ chơi thay tôi mấy ván đi.”

Ngũ Dĩnh vừa tráo bài vừa hỏi Tăng Lý: “Vừa nãy cậu làm gì thế hả? Di động tắt máy, điện thoại bàn thì không ai nghe, nửa đêm đi đâu thế? Cậu dùng điện thoại của ai?”

“Bạn.” Tăng Lý cầm cốc thủy tinh lên rót nước, uống một ngụm.

Nói xong, cô nhìn qua lớp cửa kính, trong này sáng hơn ngoài đường nên không nhìn rõ cái gì, chỉ thấy bóng mình phản chiếu trên kính.

Cô ngồi xuống bên cạnh Mã Y Y, xem họ đánh bài.

Một lúc sau có một nam thanh niên vào quán, thấy mấy người họ đang chơi bài, anh ta rất tự nhiên hỏi: “Còn bán cơm nữa không?”

Tăng Lý lập tức cười đáp: “Xin lỗi, ở đây chỉ có rượu và đồ uống.”

Chàng thanh niên ồ một tiếng rồi đi ra.

Tăng Lý đi theo anh ta vài bước ra ngoài, chợt phát hiện xe Ngải Cảnh Sơ vẫn còn đó. Cô không chắc lắm, chẳng lẽ đã lâu thế rồi mà anh vẫn còn dừng xe ở đó ư? Hay xe hỏng?

Cô đang định đẩy cửa ra xem thì Mã Y Y lại gọi: “Cá nhỏ, lại đây, mau xem giúp mình nên đánh quân nào, giữ quân nào. Mình sắp hoa cả mắt rồi.”

Cô đành phải quay vào, nhìn qua rồi nói: “Đánh quân ba đi.”

Mã Y Y ra quân xong, Tăng Lý chợt nghe bên ngoài có tiếng còi xe, cô quay đầu lại nhìn thì thấy chiếc SUV đen bóng của Ngải Cảnh Sơ chạy đi.

Đêm, Tăng Lý, Mã Y Y và Ngũ Dĩnh đều ngủ chung giường trên tầng hai, vừa nằm vừa tán gẫu.

“Lúc nãy cậu bắt taxi hay ai đưa tới? Nhìn có vẻ lưu luyến không muốn rời.” Ngũ Dĩnh nói.

“Làm gì phải.”

“Rõ rành cậu lạ lắm.” Ngũ Dĩnh lại nói, “Với cả, cậu dùng di động của ai gọi tới?”

“Đã bảo là bạn rồi.”

“Bạn nào?” Mã Y Y hỏi.

Tăng Lý ấp úng.

“Cậu mà cũng có người bạn nào mà cả hai đứa mình không biết ư? Kì lạ!” Ngũ Dĩnh nói.

“Cậu xem cậu ấy như vậy đúng là không bình thường. Di động đâu rồi?” Câu hỏi sau là Mã Y Y hỏi Ngũ Dĩnh.

“Để làm gì?” Ngũ Dĩnh đưa di động cho Mã Y Y.

“Cậu ấy không chịu phối hợp thì chúng ta gọi lại hỏi xem người kia là ai?” Vừa nói, Ngũ Dĩnh vừa mở nhật kí cuộc gọi ra.

Tăng Lý giật mình hét lên một tiếng, vội vàng giật lấy điện thoại nhưng đương nhiên không đấu lại nổi với hai người kia.

Ngũ Dĩnh như một con bạch tuộc quấn lấy người Tăng Lý. Mã Y Y thuận thế leo lên người cô, đè cô nằm im xuống, rồi cầm điện thoại nhìn Tăng Lý, nói: “Được lắm được lắm! Nhìn cậu thế là đã đủ biết có tật giật mình rồi.”

“Muốn gọi thì gọi nhanh lên, không giữ được lâu đâu!” Ngũ Dĩnh nói.

“Mã Y Y, cậu dám!” Tăng Lý hét lên.

“Hét cái gì mà hét?” Mã Y Y đắc ý nói, “Cậu mà còn hét nữa người ta nghe thấy lại tưởng chúng ta đang chơi 3P (*) đấy!”

(*) 3P: 3 người XXX (cả nhà tự hiểu ^^)

Tăng Lý khóc không ra nước mắt.

Kết quả, Mã Y Y loay hoay một lúc rồi nói: “Ngũ Dĩnh, điện thoại của cậu nhật kí cuộc gọi ở chỗ nào?”

“…” Ngũ Dĩnh bó tay toàn tập.

“Đừng gọi, muộn thế này rồi. Mình nói là được chứ gì.” Tăng Lý cố thương lượng.

“Thế còn được.” Mã Y Y đắc ý.

Thế là sau đó, Tăng Lý bắt đầu kể hết chuyện gần đây giữa mình và Ngải Cảnh Sơ ra.

Nghe xong, Mã Y Y kết luận: “Nếu không phải anh ta thích cậu, mình bẻ tay mình rán cho cậu ăn.”

“Sao có thể?!” Tăng Lý kinh ngạc.

“Người ngoài cuộc bao giờ cũng tỉnh táo hơn người trong cuộc.” Ngũ Dĩnh nói.

“Anh ta lúc ấy nhất định là muốn hôn cậu. Nghe mình đi, không sai đâu, rõ ràng là anh ta giở trò mưu manh.” Mã Y Y lại nói, “Lẽ ra lúc đó cậu nên tát cho anh ta một cái, sau đó khóc lóc bắt anh ta phải chịu trách nhiệm. Rồi bọn mình sẽ uy hiếp anh ta, bắt anh ta tới đây làm bảng hiệu sống, cứ một trăm được hôn anh ta một cai, hai trăm hôn hai cái, chả mấy mà chúng ta thu được khối tiền! Ôi…”

Ngũ Dĩnh nhéo Mã Y Y một cái rõ đau, chấm dứt giấc mộng: “Tốt nhất cậu mở phòng khám nha khoa rồi mời anh ta tới làm bác sĩ, kiếm được rất nhiều tiền đấy.”

Tăng Lý tủm tỉm cười.

Ngũ Dĩnh đột nhiên hỏi: “Cậu thích anh ta không?”

Tăng Lý mộng mị: “Sao có thể chứ!”

“Nếu coi anh ta là người qua đường như bao người khác, sao khi nãy còn đứng nhìn xe anh ta đỗ bên kia làm gì?”

“Mình… mình…” Tăng Lý nói liền hai chữ “mình”, sau đó không biết nói gì nữa.

Nửa đêm, không biết là do lâu không ngủ ở đây hay thế nào mà thao thức mãi không ngủ được. Sợ ảnh hưởng tới Mã Y Y, cô nhẹ nhàng trở mình một cái, nhưng bất chợt lại nghe Ngũ Dĩnh nhỏ giọng gọi mình.

“Tăng Lý.”

“Uhm?”

“Vẫn chưa ngủ?”


“Ừ.”

“Mình cũng vậy.”

“Cậu và Ninh Phong thế nào rồi?”

“Mình thấy anh ấy không đến nỗi nào, ai tiếp xúc cũng thích.” Ngũ Dĩnh đáp.

“Vậy là tốt rồi.” Tăng Lý cười.

“Còn cậu?” Ngũ Dĩnh hỏi.

“Mình làm sao?”

“Cậu có cảm thấy cậu như thế rất bất công với Ngải Cảnh Sơ không? Nếu như anh ta thật sự thích cậu, nếu như anh ta biết chân tướng, anh ta sẽ nghĩ thế nào?” Ngũ Dĩnh nói.

Tăng Lý không đáp.

Ngũ Dĩnh nói tiếp: “Cậu biết anh ta là ai, biết quan hệ giữa anh ta và Vu Dịch, mà anh ta vẫn chưa biết cậu chính là Carol. Cậu tiếp cận anh ta, chẳng lẽ không phải vì Vu Dịch?”

“Không phải.”

“Đừng có vội chối. Y Y không biết, nhưng mình còn không rõ sao? Anh ta và Vu Dịch rất giống nhau đúng không?”

“Không giống.”

“Cậu biết thừa mình không nói về tướng mạo. Lúc cậu ở Đông Sơn, anh ta giúp đỡ cậu, giống như Vu Dịch đã từng giúp cậu lúc cậu gặp chuyện gì khó xử ở nhà. Cậu muốn tìm thấy cái bóng Vu Dịch trên người anh ta, muốn thông qua anh ta nghe ngóng tin tức từ Vu Dịch. Nếu anh ta không phải bạn học của Vu Dịch, không phải người gọi điện báo cho cậu tình hình của Vu Dịch, liệu tối hôm ở Đông Sơn khi Mã Y Y không tới được cậu có cầu cứu anh ta? Có đi nhờ xe anh ta? Có chạy xuống núi đưa đồ cho anh ta? Đời này không dính dáng tới Vu Dịch thì cậu không sống nổi ư? Cậu có tự tôn một chút được không hả?”

Càng nói càng tức giận, giọng càng lớn, câu cuối cùng lập tức đánh thức Mã Y Y.

Mã Y Y bật đèn, mắt nhắm mắt mở trông thấy hai người ngồi ở sô pha, một người hùng hùng hổ hổ, một người lặng im không nói câu nào.

“Nửa đêm hai cậu làm cái gì thế?”

“Không thấy đang cãi nhau à?” Ngũ Dĩnh bực mình nói.

“Chúng ta bao năm nay không cãi nhau rồi, đang cãi cái gì đấy? Nói mình nghe chút.” Mã Y Y hào hứng.

Ngũ Dĩnh lặp lại câu nói khi nãy lần nữa.

Bấy giờ Mã Y Y mới biết mối quan hệ giữa Ngải Cảnh Sơ và Vu Dịch.

Sau khi nghe rõ đầu đuôi, Mã Y Y phi cái gối vào người Ngũ Dĩnh, đứng dậy chĩa tay vào mặt Ngũ Dĩnh mà nói: “Ngũ Dĩnh kia, cái đồ bội bạc nhà cậu, ai khiến cậu ở đây mà giả làm thánh mẫu. Vu Dịch là họ hàng nhà cậu hay Ngải Cảnh Sơ là họ hàng nhà cậu? Chẳng phải trước đây đã nói là không nhắc tới Vu Dịch nữa hay sao? Bất công với ai thì liên quan gì tới chúng ta? Ai bảo anh ta không quen biết ai tốt mà lại quen với Vu Dịch chứ? Ai bảo anh ta không khám răng cho ai lại khám đúng cho cá nhỏ chứ? Đáng đời! Cá nhỏ của chúng ta thích làm gì thì làm, không thu phục được tên Vu Dịch đáng ghét kia thì chơi bạn anh ta, chẳng lẽ không được sao?”

Mã Y Y hùng hổ nói một trận, cả cô ấy và Ngũ Dĩnh đều không nhịn được mà bật cười ha hả.

Tăng Lý cũng mỉm cười: “Hai người hát tuồng được đấy, một người đóng vai tốt, một người đóng vai xấu.”

Một lúc sau, Tăng Lý gượng gạo nói: “Thực ra mấy lần mình cũng định nói với Ngải Cảnh Sơ, nhưng lời nói ra tới cửa miệng đều không thể thốt ra được. Ngày xưa mình vừa ấu trĩ vừa nực cười, huống chi anh ta đã đọc bức thư đó, nếu anh ta đã quên rồi thì tốt, nhưng ngộ nhỡ anh ta vẫn nhớ thì mình thật sự không biết giấu mặt đi đâu cho hết ngượng.”

“Không muốn nói thì đừng nói, cậu không có nghĩa vụ phải nói cho anh ta.” Mã Y Y nói.

“Với cả, anh ta sẽ không thích mình đau. Các cậu yên tâm, có lẽ anh ta chỉ thấy mình đáng thương nên mới giúp mình nhiều như thế.” Tăng Lý nằm xuống, “Vừa nãy mình gọi điện tìm Ninh Phong cũng là vì muốn giúp Ngải Cảnh Sơ tìm một thằng bé bị sứt môi, chỉ là một người anh ta vô tình gặp trên đường. Có lẽ con người anh ta là thế, bề ngoài có vẻ lãnh đạm nhưng thực chất bên trong vô cùng tốt bụng.”

Nếu không phải vì anh ta tốt bụng, thì sau đó cô và Vu Dịch đã không có cơ hội gặp gỡ nhau nhiều như thế.

Cô có nên cảm kích anh ta hay không đây?

Tăng Lý cười gượng gạo.

“Không nói chuyện này nữa. Nói chuyện gì vui vui tí đi.” Ngũ Dĩnh lên tiếng, “Mã Y Y, hôm nay cậu thua bao nhiêu tiền?”

“Phi! Cái đồ nhà cậu chuyên gia lấy nỗi đau của người khác làm niềm vui của bản thân.” Mã Y Y khinh bỉ nói.

Nói chuyện một lúc, ba người rốt cuộc mới cũng chịu đi ngủ tiếp.

Thật ra, Tăng Lý không hề cảm thấy Vu Dịch nợ mình cái gì. Là cô tự mình nhớ mãi không quên quãng thời gian ấy, hai người bạn thân của cô chỉ vì quá thương cô nên mới coi Vu Dịch không ra gì.

Chiều thứ tư, Tăng Lý ôm một bụng tâm trạng phức tạp tới bệnh viện.

Từ sau lần chia tay kia, cô và Ngải Cảnh Sơ chỉ liên lạc điện thoại với nhau một lần về chuyện đứa bé. Nói xong, hai người cũng không thừa thãi thêm một câu nào liền cúp máy.

Thời gian này nhiều đồng nghiệp được cử đi bồi dưỡng, ca làm thiếu người, Tăng Lý không có cách nào xin nghỉ, thật không dễ dàng gì mới xin về sớm được. Cô tới quá muộn, chẳng kịp đăng kí lấy số đã vội vã đi lên tầng trên.

Nhìn thấy Tăng Lý, cô y tá đi tới nhận phiếu khám lên tiếng: “Sao chị tới muộn thế? Chị ngồi tạm ngoài này đợi một chút, thầy Ngải đang họp ở phòng bên, tôi chạy qua hỏi xem thầy còn khám nữa không rồi quay lai nói với chị.”

Tăng Lý cảm ơn cô y tá rồi đi ra ngoài cửa, nhưng không ngờ lại bắt gặp Ngải Cảnh Sơ đang đi đến trước mặt mình.

Cô bối rối không biết làm gì thì cô y tá kia đã lên tiếng trước: “Thầy Ngải, lại có một bệnh nhân nữa tới tái khám, có khám nữa không ạ?”

“Có, nhưng phải đợi.”

“Thật không phải, tôi tới muộn quá!” Tăng Lý giải thích.

Ngải Cảnh Sơ gật đầu một cái, không nói gì thêm.

Thực ra, Tăng Lý vẫn còn điều muốn nói, cô không biết có cần nói trước với Chu Văn không, hay là cứ trực tiếp nói thẳng với Ngải Cảnh Sơ.

Cô vẫn còn đang chần chừ thì bị y tá kia giục: “Chị gì kia, chị mau ra bên ngoài chờ đi, lúc nào khám tôi gọi chị, thầy Ngải còn phải họp đã.”

Tăng Lý xấu hổ cúi gằm mặt đi ra ngoài.

Tới gần cửa thang máy, cô ngồi xuống ghế chờ. Lúc này có mấy bác sĩ và sinh viên đang đợi thang máy xuống tầng, còn có một vài bệnh nhân đến muộn như cô. Tăng Lý nhìn đồng hồ, mới hơn bốn giờ, có lẽ là do ở đây họ không nghỉ trưa nên mới tan ca sớm hơn những cơ quan khác.

Ngẩng đầu lên nhìn về phía thang máy, Tăng Lý chợt giật mình, không ngờ lại ngồi ở đây, vị trí đặt ghế giống y đúc khiến cô sinh ra ảo giác. Điểm khác biệt chỉ là lần trước ở tầng chín, lần này ở tầng bốn. Tối hôm ấy, anh ngồi xổm trước mặt cô, rốt cuộc là định hôn cô, hay là chỉ đơn thuần là xem niềng răng của cô? Có lẽ cả đời này cô cũng không có câu trả lời.

Nửa tiếng sau, Chu Văn đi ra gọi cô.

Chu Văn vừa đi vừa nói chuyện với Tăng Lý: “Bộ váy này của chị đẹp quá đi! Chị mua ở đâu thế? Rõ ràng chị lớn tuổi hơn em mà nhìn chị sao cứ thấy trẻ hơn em là thế nào nhỉ? Chẳng trách ai kia đối với chị lại…” Chu Văn nháy mắt với Tăng Lý, nói lấp lửng.

Tăng Lý không để ý tới câu nói đùa của Chu Văn, đi được mấy bước, cô kéo Chu Văn lại hỏi: “Chu Văn, tôi muốn đổi bác sĩ khác, liệu có được không?”

“Chị không thích em sao?”

“Không phải.”

Chu Văn tỏ ra ấm ức: “Em là đệ tử mà thầy Ngải hài lòng nhất, tuy rằng thầy ấy thỉnh thoảng có không thích tính em nhưng mà em làm việc rất nghiêm túc, chỉ vì quý chị nên mới nói đùa với chị, em…”

Tăng Lý biết cô ấy hiểu lầm, vội vàng lên tiếng: “Không phải, ý tôi là thầy Ngải… Có thể đổi sang phòng khám của bác sĩ khác được không?”

Chu Văn tròn mắt kinh ngạc: “Hai người làm sao thế? Cãi nhau hả? Chia tay?”


Tăng Lý vội nói: “Cô đừng hỏi nữa, trả lời tôi đi, có được hay không?”

Chu Văn thấy vẻ mặt của Tăng Lý rất nghiêm túc, không giống đang đùa: “Thật sự muốn đổi?”

“Ừm.” Đêm hôm ấy, Ngũ Dĩnh quá kích động mà nói với cô những lời ấy, cô cũng nghĩ mình quá ích kỉ, cho dù Ngải Cảnh Sơ có thích cô hay không, cô cũng không nên tiếp cận anh vì mục đích nào khác.

“Cũng không phải là không thể, chẳng phải chị cũng chuyển từ phòng khám của bác sĩ Lưu tới đây sao. Nhưng mà thông thường thì các bác sĩ khác không thích bệnh nhân chuyển giữa chừng, hơn nữa chị lại không nói rõ nguyên nhân cụ thể…”

Tăng Lý lúng túng,

Chu Văn lại nói: “Còn một cách.”

“Cách gì?”

“Hơi thiếu đạo đức!”

“Hả?”

Chu Văn nhìn chung quanh vẻ cảnh giác, nhỏ giọng nói với Tăng Lý: “Chị đến văn phòng bệnh viện phê bình thầy Ngải, nói: có thầy ấy thì không có chị, có chị thì không có thầy ấy. Sau đó chị sẽ được chuyển bác sĩ.” Nói xong, Chu Văn tự trách, “Em nghĩ ra cách này, đúng là đã vì đại nghĩa diệt thân rồi!”

Đương nhiên Tăng Lý cũng không có gan tiếp nhận ý tốt này.

“Không sao đâu, có những bác sĩ một năm không biết bao nhiêu lần bị bệnh nhân trách cứ ấy chứ. Cùng lắm thầy Ngải cũng chỉ bị trừ tiền thưởng, hoặc là cuối năm phải làm sát hạch nghiệp vụ, hoặc là đình chỉ công tác một thời gian thôi!” Chu Văn cố ý khoa trương.

Khi hai cô còn đang đứng nói chuyện thì y tá đã đi tới gọi: “Chu Văn! Chị gọi bệnh nhân chưa? Thầy Ngải chờ chị cả ngày rồi kìa! Không muốn tan ca sao?”

Chu Văn và Tăng Lý bấy giờ mới vội vàng đáp lại.

Chu Văn lại nói: “Nếu chị vẫn thật sự muốn đổi bác sĩ vẫn nên nói với thầy Ngải một tiếng. Có điều vừa nãy em nói đùa đấy, thay bác sĩ giữa chừng không tốt cho việc điều trị đâu.”

Hai người đi vào trong phòng bệnh đã thấy Ngải Cảnh Sơ ngồi ở bên giường điều trị. Tăng Lý và Chu Văn về đúng vị trí của mình, mỗi người một việc.

Ngải Cảnh Sơ đeo găng tay cao su, cầm cái kính tròn soi vào trong miệng Tăng Lý nhìn tới nhìn lui, dặn dò vài câu với Chu Văn, rồi đi tới chỗ những sinh viên khác.

Chu Văn cảm thấy sếp mình có gì đó là lạ nhưng sau đó vừa làm việc vừa nghĩ, lại thấy vẫn bình thường, thầy ấy cũng nào mà chẳng quý lời nói như vàng.

Tái khám cho Tăng Lý rất đơn giản, mắc cài của niềng răng không bị rớt, chỉ phải điều chỉnh lại vị trí một chút và thêm vài sợi dây thép nữa là được. Làm xong, Chu Văn mời Ngải Cảnh Sơ đến kiểm tra.

Ngải Cảnh Sơ xem xét rất kĩ càng, còn gọi Chu Văn tới bàn làm việc xem EMR (electronic medical record – bệnh án điện tử) của Tăng Lý, sau đó bàn bạc gì đó một lúc.

Chu Văn chạy tới bên cạnh Tăng Lý, nói: “Chị có thể sẽ phải nhổ hai cái răng.”

“Hả?”

“Thầy Ngải bảo em giải thích với chị”, Chu Văn vừa nói vừa bện hai tay vào nhau, “Chỗ hàm răng trên phát triển bị hàm dưới chặn lại, không có khe hở, cho nên phải nhổ hai chiếc ở hàm dưới, để cho hàm trên có chỗ nhô ra, chị hiểu không?”

Tăng Lý gật đầu.

Chu Văn hài lòng tự khen ngợi mình một chút, lời nói vừa rõ ràng vừa dễ hiểu, cô sẽ nhanh chóng được sếp chân truyền lại thôi. Sau đó, Chu Văn lại không nhịn được nghĩ thầm trong bụng, sếp sai cô đi nói, tuy rằng là điều đương nhiên nhưng như vậy chẳng phải là quy chụp Tăng Lý như những bệnh nhân bình thường khác ư? Một người muốn đổi bác sĩ, một người làm như thiếu tiền người kia, rõ ràng rất lạ, vô cùng lạ. Thật sự chia tay sao?

“Hôm nay phải nhổ sao?”

“Chưa tới bước đó, thầy Ngải nói quan sát thêm đã.”

“Ừm.” Tăng Lý thở phào nhẹ nhõm.

“Chị thật sự muốn đổi bác sĩ?” Chu Văn nhỏ giọng lén lút hỏi, “Hay là thôi đi, em thấy thầy Ngải đã có phương án điều trị mới cho chị sau này rồi, giờ mà chị đổi bác sĩ khác, ngộ nhỡ người ta không đồng ý chủ kiến này thì lại làm lỡ dở việc điều trị của chị.”

Lúc này có một người khác gọi Chu Văn tới làm hộ chất dính.

“Em đi một lát rồi quay lại.”

Tăng Lý nằm một lúc rồi ngồi dậy, thấy Ngải Cảnh Sơ đang ngồi bên cạnh một giường bệnh khác, mở cái tay tuốc bin trên giường khám răng, hướng dẫn mấy sinh viên mài dụng cụ kim loại trong tay.

Anh đang đeo kính bảo hộ, dáng vẻ rất chăm chú.

Tăng Lý di chuyển ánh mắt đi chỗ khác, ngồi lại vào giường.

Chốc lát sau, Chu Văn quay về, điền phiếu hẹn tái khám rồi đưa cho Tăng Lý.

Trước khi về, Tăng Lý chần chờ hỏi: “Chu Văn, cô có thể giúp tôi nói với thầy Ngải được không?”

“Chuyển đổi bác sĩ?”

“Ừ.”

“Chị muốn hại chết em sao?” Chu Văn khẽ kêu lên, “Nhưng mà, chị phải nghĩ kĩ đi. Nếu là thầy giáo khác, họ chưa chắc đã tiếp nhận chị, ngộ nhỡ phải chuyển vào một phòng khám của bác sĩ bình thường, chị cũng không được trả lại tiền đâu, chỉ có chị thiệt thôi.”

Tăng Lý đi rồi, Chu Văn liếc nhìn Ngải Cảnh Sơ. Anh không hề quay đầu lại nhìn Tăng Lý, cũng không nói câu nào.

Chu Văn thở dài, không biết Tăng Lý đã chọc tới sự tự tôn hay kiêu ngạo gì của sếp mình.

Tăng Lý ra khỏi bệnh viện, trên đường đi tới trạm tàu điện ngầm nhận được điện thoại của Mã Y Y, ca thán một trận về Phan Tư Vũ.

Thao thao bất tuyệt một lúc, Mã Y Y hỏi: “Hôm nay cậu tới không?”

Tăng Lý ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên màn hình lớn ở trạm đợi: “Có.”

Sau đó, cô rời khỏi trạm tàu điện ngầm, nhìn thời tiết một chút rồi quyết định đi bộ qua khuôn viên đại học A sang quán cà phê.

Lúc ấy, Ngải Cảnh Sơ cũng vừa ra khỏi bệnh viện, đang lái xe vào cổng đại học A. Vốn dĩ những ngày anh làm ở bệnh viện thì sẽ không có tiết dạy ở trường, nhưng tuần này anh dạy hai tiết thay một giảng viên khác phải đi dự họp, đều vào buổi tối nên không có thời gian về nhà, tan ca liền vào trường ăn tạm gì đó rồi lên lớp. Anh và Tăng Lý đi cùng con đường, nên vừa mới tới cổng trường anh liền trông thấy cô.

Tăng Lý mặc bộ váy liền thân màu lam nhạt, tóc buông tự nhiên, đang đi bộ trong sân trường. Trông cô không khác một học sinh phổ thông là mấy, chỉ vì cô khá gầy và cao, cho nên nhìn qua là có thể nhận ra.

Ngải Cảnh Sơ thấy cô một mình đi trên lối đi bộ dưới hàng cây, bước đi liêu xiêu. Anh không dừng xe, cũng không tăng tốc, mà lẳng lặng lái xe theo sau, duy trì cự ly không gần, không xa.

Qua hồ sen, qua thư viện, tới cổng nhà ăn, thấy một rạp bán sách cũ, Tăng Lý ngồi xổm xuống, chăm chú xem một lúc, chọn được hai cuốn truyện tranh, trả tiền xong lại tiếp tục đi.

Ngải Cảnh Sơ vẫn đi theo cô tới con phố bên kia, từ xa nhìn thấy bảng hiệu quán cà phê, anh mới giẫm mạnh chân lên chân ga, lái xe lướt qua cô.

Anh cảm thấy bản thân mình rõ ràng là đã điên mất rồi.

Chuyện tìm kiếm đứa trẻ bị sứt môi kia không được thuận lợi lắm.

Trong mấy bức ảnh chụp khi diễn ra các hoạt động của website, Tăng Lý đã trông thấy thằng bé đó. Cô có ấn tượng với thằng bé vì hôm tổ chức hoạt động ngoại khóa, thằng bé đứng ngay ở hàng đầu tiên trong đội thiếu niên chào mừng đoàn lãnh đạo, lúc ấy vì quá căng thẳng mà thằng bé đã nắm lấy tay bạn mình bên cạnh, khiến cho mọi người bật cười nghiêng ngả.


Ninh Phong liên hệ với nhà trường thì họ trả lời thằng bé theo gia đình chuyển vào nội thành học tiếp, cụ thể là ở đâu thì họ không biết, chỉ có thể cung cấp số điện thoại của người bác thằng bé. Nhưng Tăng Lý đã gọi vào số đó rất nhiều lần đều không liên lạc được.

Chớp mắt đã được một tháng. Sáng thứ ba, Tăng Lý nhận được điện của Chu Văn.

“Tăng Lý phải không?” Chu Văn hỏi, “Ngày mai là ngày chị tới tái khám, nhưng thầy Ngải đi công tác mất rồi, mấy ngày nữa mới về.”

“Ừ.”

“Lùi lại một tuần nhé, thứ tư tuần sau được không?”

“Được.”

“Không nói chuyện với chị nhiều nữa, em còn phải gọi mấy cuộc điện thoại nữa.” Chu Văn nói.

“Cảm ơn.” Tăng Lý đáp.

“À đúng rồi, chuyện chị nhờ em chưa làm đâu, tốt nhất chị nói thẳng với thầy Ngải ý. Nếu chị thấy nói trước mặt ngại thì cứ gọi điện thoại cho thầy ấy là được.”

“Cảm ơn cô.”

Tăng Lý cúp máy, đưa tay lên sờ má phải. Dạo trước ở chỗ Mã Y Y ăn bữa lẩu liền, bây giờ hàm răng đã bắt đầu đau nhức, lợi cũng đã bị sưng. Một cái mắc cài của niềng răng ở hàm trên đã bị sít chặt vào má trong, vô cùng khó chịu, chẳng khác nào Tôn Ngộ Không phải đeo vòng kim cô. Vốn còn tưởng ngày mai sẽ đi khám, bây giờ thì lại phải đợi thêm một tuần nữa.

Buổi tối, Tăng Lý đau không chịu nổi, đành đi tới hiệu thuốc mua thuốc về uống.

Cuối tuần là sinh nhật của Ngũ Dĩnh, cô ấy nhất quyết đòi đi tắm suối nước nóng ở núi Đông Sơn.

“Mùa hè tới nơi rồi mà cậu còn đòi đi tắm suối nước nóng hả? Muốn lột da luôn à?” Mã Y Y nói.

“Mặc kệ, mẹ mình cũng sẽ đi, các cậu có đi hay không đây? Không đi thì thôi.”

“Mẹ cậu cũng đi á?”

“Đương nhiên, mẹ mình nói sẽ thanh toán! Hehe.”

“Ôi!!! Bác gái đi thì chúng ta cũng phải đi chứ nhỉ!” Vừa mới nghe được bao miễn phí Mã Y Y đã lập tức lộ ra bản tính.

Thế là thứ bảy, một nhà Ngũ Dĩnh thêm Mã Y Y và Tăng Lý cùng nhau đi núi Đông Sơn.

Đông Sơn đầu hạ khác hẳn với mùa đông, gió mát mẻ, tiếng côn trùng rên rỉ vui tai, nhiệt độ ở đây cũng thấp hơn trong thành phố rất nhiều. Đoàn người ở tại khách sạn Đông Sơn, ăn xong cơm tối, răng Tăng Lý lại đau, lấy thuốc tự mua ra uống cũng không thấy đỡ, cô đành đi tới phòng y tế của khách sạn.

Ngũ Dĩnh vẫn còn đang ngâm mình trong suối nước nóng, lên tiếng hỏi: “Có tự tìm được không, cần mình đi cùng không?”

“Không cần.” Tăng Lý đáp.

Đi qua một vườn hoa nhỏ, căn nhà hai tầng đằng trước chính là phòng y tế. Trong đó đèn sáng trưng, từ vị trí đứng của Tăng Lý có thể nhìn thấy một chiếc giường bệnh.

Tăng Lý không đi vào, mà chợt dừng bước bên ngoài.

Ngày ấy, có một người đứng nơi đó, cố gắng chịu đựng cơn sốt của mình mà cứu sống một đứa trẻ…

Cô trước giờ đều không dám cho phép bản thân nhớ tới Ngải Cảnh Sơ những lúc đêm khuya tịch mịnh, một chút cũng không được.

Anh ấy quá hoàn mỹ rồi…

Tựa như cảm giác năm xưa Vu Dịch cho cô.

Tăng Lý ngồi xuống ghế đá nhỏ trong vườn hoa, ngẩng đầu lên trời ngắm sao.

Cô không dám tới gần anh, nhưng lại luyến tiếc tất cả…

Vì sao lại luyến tiếc? Chính cô cũng không rõ. Chính vì không biết nguyên nhân nên cô lại càng sợ hãi.

Cảm tình với anh bắt đầu có như thế nào?

Từ giọng nói của anh – cái giọng nói ấm áp lần đầu tiên cô nghe được qua điện thoại ngày ấy? Rồi năm năm sau, vẫn cái giọng nói đó, cô được nhìn thấy anh ở thư viện: “May mà không phun vào mặt.”

Hai lần cách nhau nhiều năm như thế, anh không biết cô, nhưng cô chưa hề quên…

Năm cô tốt nghiệp đại học, cô đưa Ngũ Dĩnh tới bệnh viện làm răng giả. Ở tầng một bệnh viện, khoa răng miệng có đề tên của anh. Đấy là lần đầu tiên cô biết tới ba chữ Ngải Cảnh Sơ hóa ra được viết như thế. Trên bảng thông tin có ghi chức danh, trường đại học anh học, và ảnh chụp của anh.

Lúc ấy cô đã nghĩ, chuyện này dường như một câu chuyện cổ tích. Anh không phải là người trong tưởng tượng của cô, mà thực sự có thật, thực sự tồn tại.

Sau này, khi Đậu Đậu tới quán cà phê làm thêm, hay nói về Ngải Cảnh Sơ của học viện Y, thế là co cũng lén lút tới giảng đường nghe giờ giảng của anh một lần.

Cô ngồi ở góc trong cùng bàn cuối, chăm chú lắng nghe từng lời anh nói.

Giọng nói của anh vẫn vậy, chỉ có điều so với trước đây lại càng trầm ổn hơn. Lúc đó cô nghĩ, cứ để mặc như vậy thôi, để mọi thứ sống trong lòng mình như một câu chuyện cổ tích là được.

Nhưng cơ duyên lại run rủi cho hai người gặp nhau, anh trở thành bác sĩ điều trị cho cô. Khi Chu Văn lần đầu tiên nhắc tới hai chữ “thầy Ngải”, cô vẫn chưa liên tưởng tới anh, mãi tới khi nhìn thấy bảng tên bác sĩ…

Khoảnh khắc ấy, cô có chút chần chừ, có chút lo sợ muốn chùn bước, thậm chí còn có suy nghĩ muốn trốn chạy. Thế nhưng, khi anh đứng trước mặt cô, hỏi tên cô, tuổi cô, cô mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, vì…

Anh không nhận ra cô.

Không nhận ra…

Nhưng cô thì đã biết anh nhiều năm rồi.

Nếu như không có những chuyện trong quá khứ ấy, liệu lần đó ở chân núi Đông Sơn cô có vội vã tóm lấy anh, nhờ anh giúp đỡ hay không? Câu hỏi này, cô đã nghĩ rất nhiều, ừm, có lẽ câu trả lời là: sẽ không.

Xưa kia bàn tay cô bị đau đến nỗi cả đêm thức trắng không ngủ được, cô cũng đâu có nhờ ai giúp đỡ, tự mình chịu đựng suốt nửa tháng liền.

Cô nghĩ, nếu như lần đó cô không lên xe anh, thì có lẽ mọi chuyện tiếp sau đó cho tới giờ đều sẽ không xảy ra. Anh sẽ không bị gián đoạn hành trình, sẽ không phải đưa cô lên núi, không phải ở lại khách sạn Đông Sơn một đêm, sáng sớm hôm sau cũng sẽ không chạm mặt cô lúc đi ngắm mặt trời mọc, càng không có mấy lời đồn nhảm kia, chủ nhiệm Lý sẽ không ép cô mời anh đi ăn, chuyện đụng xe cũng sẽ không có…

Bởi vậy, cô lại càng mơ hồ không rõ, bản thân mình không muốn dứt khỏi anh, là chỉ vì Vu Dịch, hay thật sự là vì Ngải Cảnh Sơ…

Cô không biết, hoàn toàn không biết….

Cô ngẩng đầu rất lâu, đến lúc cảm thẩy mỏi mới quyết định nằm bó gối trên ghế, mặt hướng lên bầu trời. Tòa nhà phòng nghỉ xuất hiện trong tầm mắt cô, cô lẩm nhẩm đếm số tầng, tiếc là phương hướng không rõ lắm nên không tìm ra ban công căn phòng Ngải Cảnh Sơ ở ngày ấy.

Chợt có người đi qua, ánh mắt tò mò phóng về phía cô. Tăng Lý vội vàng ngồi dậy chỉnh lại quần áo rồi đi vào phòng y tế, nói rõ tình hình với bác sĩ rồi hỏi xin ít thuốc giảm đau.

Trên đường quay về tìm Ngũ Dĩnh, Tăng Lý nhận được tin từ Ninh Phong. Anh ta nói đã liên lạc được với bác của đứa trẻ kia, bố mẹ thằng bé đang làm công ở thành phố A, cũng đã xin được địa chỉ nhà họ.

Tăng Lý rối rít nói cảm ơn, vui mừng cúp máy. Cô chợt nghĩ tới Ngải Cảnh Sơ, không biết có nên nói cho anh tin này ngay hay không.

Cô mở danh bạ lập tức nhìn thấy ba chữ ấy nằm ngay hàng đầu tiên, chần chừ một lúc cô cũng ấn nút gọi đi, vừa mới ấn đã thấy hối hận nhưng không kịp tắt nữa rồi vì bên kia đã có người tiếp.

(Tên Ngải Cảnh Sơ bắt đầu bằng phiên âm “a” – “ai jing chu” nên sẽ được xếp ngay đầu danh bạ)

“A lô.” Giọng nói của Ngải Cảnh Sơ vang lên bên tai cô.

“Tôi là Tăng Lý”, cô nói, “Anh đang ở vùng khác phải không? Có quầy rầy anh không?”

“Ừm.”

“Tôi có chuyện muốn nói với anh…” Tăng Lý nói tiếp.

“Chu Văn đã nói với tôi rồi, cô muốn đổi bác sĩ.” Anh bình tĩnh nói tiếp.

“A, khi nào vậy?” Chẳng phải Chu Văn nói với cô là chưa nói gì hay sao, còn dặn cô gọi điện cho anh.

Anh không trả lời cô, chỉ lạnh lùng khuyến cáo: “Giữa chừng đổi bác sĩ không tốt cho việc điều trị. Nếu như cô không hài lòng với phương án điều trị của tôi chúng ta có thể bàn bạc lại. Còn nếu quả thật cô nghĩ khả năng của tôi không đủ…”

“Không phải!” Tăng Lý vội vàng phủ định.

Bị cô cắt ngang, Ngải Cảnh Sơ không nói nữa, mà cô lại không biết nên giải thích tiếp thế nào. Hai người lại lâm vào trầm mặc.

Bên anh vô cùng yên tĩnh, hầu như không nghe thấy bất kì tiếng động nào khác.


Còn ở chỗ cô lại vang lên tiếng côn trùng kêu không dứt, tiếng nước róc rách chảy, tiếng cười đùa vui vẻ của những người đang tắm ở suối nước nóng.

Tăng Lý chợt nhớ tới lời Ngải Cảnh Sơ từng nói: “Lúc nào muốn nói thì nói, không muốn thì không cần nói.”

Có lẽ lúc này anh đã mất hứng, không muốn nói chuyện với cô.

Tăng Lý còn đang bối rối không biết phá vỡ trạng thái nặng nề này thế nào thì giọng nói của Ngải Cảnh Sơ đã truyền đến bên tai cô lần nữa.

Anh hỏi: “Tăng Lý, cô còn trái tim không?”

Những lời thình lình này khiến Tăng Lý mộng mị: “Sao cơ?”

Cô hoàn toàn không hiểu ý anh.

Nhưng anh không lặp lại câu hỏi, không giải thích, cũng không hỏi gì khác, im lặng một lúc, rồi một tiếng tút dài vang lên. Anh đã cúp máy.

Hôm sau vừa mới xuống núi Đông Sơn, Tăng Lý đã nhận được điện thoại của dượng.

“Tiểu Lý à?”

“Dượng.”

“Mẹ con hôm nay vừa mua được một con gà quê, đang hầm này, tối nay con về ăn nhé.”

“Vâng.”

Chiều tối, Tăng Lý đi tới khu chung cư của mẹ, mua một túi hoa quả theo. Cô vừa mới vào cửa, dượng đã vội vàng ra đón: “Mẹ con đang ở trong bếp nấu cơm. Để dượng đi gọi.”

“Không cần đâu ạ.”

“Hai mẹ con cãi nhau đấy à?”

“Không ạ…”

“Tối hôm nọ mẹ con từ chỗ con về có vẻ rất tức giận. Dượng hỏi thì mẹ con không chịu nói. Hơn một tháng nay mẹ con làm đồ ăn ngon cũng không mang tới chỗ con như mọi khi nữa, dượng cảm thấy nhất định có chuyện.” Dượng cô trước đây làm công tác tư tưởng, bản lĩnh thuyết phục người khác cũng rất cao, “Người làm cha mẹ, giận con gái cũng chỉ qua một đêm là hết. Con xem, hôm nay mẹ con mua được một con gà về hầm, dượng bảo cho thêm rong biển vào, nhưng mẹ con nói con thích ăn nguyên chất, ngoại trừ muối ra thì không cho thêm gia vị gì vào hết. Sau đó mẹ con bảo dượng gọi điện cho con bảo con về ăn. Dượng bảo mẹ con tự đi mà gọi nhưng mẹ con lại bực bội với dượng. Mẹ con ấy à, chỉ phải cái ăn nói chua ngoa thôi, lúc tức giận thì không nể nang ai, cái gì cũng nói ra mồm được, nhưng khi cơn giận qua rồi thì chẳng khác nào Bồ Tát.”

Tăng Lý nghe câu so sánh này mà phì cười.

Cô liếc nhìn vào trong bếp đang đóng cửa, rồi lại nhìn bức ảnh chụp đã nhiều năm của mẹ và dượng.

Sau khi mẹ ly hôn với dượng Đặng Cương, chưa đến nửa năm sau liền tái hôn. Người dượng thứ hai này làm việc ở ủy ban thành phố A, nhiều năm trước vì không hợp mà đã ly hôn với vợ, con cái của dượng đều đã lớn và ra nước ngoài học tập. Được một người quen giới thiệu mà dượng và mẹ Tăng gặp gỡ rồi kết hôn.

Lần đầu tiên mẹ Tăng tái hôn, Tăng Lý đi từ bài xích đến chấp nhận, còn lần thứ hai này, cô đã gần như lạnh lòng rồi, không còn bất cứ cảm xúc gì nữa.

Nhưng mà mỗi lần về thăm mộ ông bà, mẹ Tăng đều gọi cô về lái xe của dượng cùng đi. Ở quê, người ta đều lên tiếng nịnh nọt: “Đức Phương đúng là tốt số, lấy được người sau đều tốt hơn người trước. Chưa biết chừng lần tới sẽ lấy được tổng thống ấy chứ.”

Lời này ai cũng nghe ra ý tại ngôn ngoại.

Tăng Lý xấu hổ, nhưng mẹ Tăng lại chẳng để tâm: “Không ăn được nho đương nhiên chê nho chua.”

Khi mẹ Tăng đòi ly hôn với dượng Đặng Cương, Tăng Lý khóc lóc hỏi: “Mẹ, mẹ không yêu chú Đặng sao? Chẳng phải trước khi kết hôn với chú ấy mẹ nói là vì mẹ yêu chú ấy sao, là chú ấy tốt hơn bố con sao?”

“Chuyện người lớn, trẻ con biết gì mà nói.”

Cô làm phận con riêng tủi thân thế nào, đấu tranh vật lộn cỡ nào mới chấp nhận được Đặng Cương, vậy mà mẹ cô lại nói mẹ không yêu ông ấy nữa, muốn ly hôn…

Chẳng bao lâu sau mẹ lại đòi tái hôn.

Buổi tối hôm mẹ nhận giấy chứng nhận kết hôn về, Tăng Lý ngồi một bên lặng im nhìn mẹ vui vẻ vừa ngâm nga mấy câu hát, vừa chọn giày chọn khuyên tai.

Tăng Lý hỏi: “Tiệc mời bao nhiêu người?”

“Không nhiều lắm, chỉ bốn, năm bàn thôi.”

“Nhất định phải làm sao?”

“Đương nhiên, lão Bành nói phải mời vài người bạn tới chúc mừng cho náo nhiệt, chỉ cần mẹ vui là được.” Lão Bành chính là chú rể ngày đó.

Mẹ Tăng còn nói: “Trước đây mẹ kết hôn với bố con, mẹ còn phải vác chăn gối từ nhà qua đấy, nào có được như thanh niên các cô cậu bây giờ, được mặc áo cưới, đi du lịch, thu phong bao. Lúc ấy mẹ còn chưa đủ tuổi, họ không cho đăng kí kết hôn, bà nội con con tới làm ầm ĩ một trận, nói cái gì mà kết hôn muộn sinh con muộn không tốt, chẳng lẽ đợi nhà họ Tăng tuyệt tử tuyệt tôn rồi mới lãnh đạo mới cho người ta kết hôn?”

Chuyện này là trước đây Tăng Lý nghe mọi người kể lại. Hồi ấy, bà ngoại phản đối cuộc hôn nhân rất quyết liệt, phần là vì mẹ Tăng còn quá trẻ, phần là vì mẹ Tăng rất xinh đẹp, có nhiều người theo đuổi, trong đó còn có cả con trai của trưởng xưởng sản xuất, không ngờ mẹ Tăng lại nhắm trúng một thằng đàn ông chẳng có gì trong tay.

“Mẹ có yêu bố con không?” Tăng Lý đột nhiên hỏi.

Mẹ Tăng bực bội nói: “Có, không yêu làm sao có con.”

“Vâng, mẹ cũng từng yêu chú Đặng Cương.”

“Con thì hiểu cái gì.” Mẹ Tăng tức giận.

“Mẹ bây giờ lại yêu chú Bành, sao mẹ lại yêu nhiều người như thế? Hết người này đến người kia.”

“Tăng Lý!” Mẹ Tăng quẳng chiếc lược trong tay mình vào ngực Tăng Lý, chiếc lược rơi xuống đất, “Mẹ mày mấy chục tuổi rồi còn cần mày dạy à? Mày còn bênh Đặng Cương sao? Ông ấy mới nuôi mày mấy năm? Tao nuôi mày được mấy năm? Ừ, tao yêu hết người này đến người khác đấy, nhưng cả đời này tao chẳng trộm cắp thằng đàn ông nào cả, tao dám yêu dám hận, đi thẳng, đứng thẳng, ngồi thẳng. Bố mày đối xử với tao như thế, tao vẫn làm trọn nghĩa vụ từ đầu tới cuối. Đặng Cương sống với tao càng ngày càng không hợp, chẳng lẽ tao cứ phải ôm khư khư mãi sao?”

“Nhưng…” Tăng Lý khóc.

“Đừng có nhưng với chả nhị, cô có bản lĩnh thì đừng noi gương tôi.”

“Con tuyệt đối sẽ không giống mẹ, cả đời này con sẽ chỉ yêu một người, không bao giờ thay đổi.” Tăng Lý lập tức lên tiếng.

Mẹ Tăng bật cười: “Tốt lắm. Chờ xem.”

Tối hôm ấy, Tăng Lý tự nhắc đi nhắc lại trong đầu mình lời thề kia.

Chẳng mấy mà đã đến thứ tư – ngày có hẹn tái khám với Ngải Cảnh Sơ.

Tăng Lý tới bệnh viện rất sớm, vừa đến cửa lớn đã gặp Chu Văn.

Vừa thấy cô ấy, Tăng Lý đã lập tức nhắc tới chuyện đổi bác sĩ: “Cô nói với thầy Ngải từ bao giờ thế? Không phải cô bảo còn chưa nói sao, sao thầy ấy đã biết rồi?”

Chu Văn chột dạ: “Vậy á? Chẳng lẽ em nhớ nhầm?”

“…”

“Hai người nói chuyện rồi sao? Ai gọi điện?” Chu Văn hứng thú hỏi.

“Tôi gọi.” Vốn dĩ cô gọi vì việc khác, vậy mà còn chưa kịp mở miệng đã bị Ngải Cảnh Sơ hiểu lầm.

“Haiz… sếp em thật là thiếu tích cực.” Chu Văn than thở, “Nói chuyện có ổn không?” Liệu có tức giận không nhỉ.

“Có vẻ hơi bực, nói chưa được hai câu đã cúp máy.”

Chu Văn thốt lên: “Oh my God!”

Khi hai cô đi tới phòng chờ, Tăng Lý hỏi Chu Văn đi thang bộ hay đi thang máy.

“ĐỢi thang máy đi, em phải tiết kiệm sức lực để nghênh đón một ngày vất vả. Nhưng mà đi thang máy trong kia đi, ở đây đông lắm.”

Thế là Tăng Lý đi theo Chu Văn tới một thang máy khác, bấy giờ cố mới biết có hai loại thang máy.

“Đây là thang máy chuyên dụng cho bác sĩ à?” Tăng Lý hỏi.

“Thang máy của phòng phẫu thuật, tránh tình trạng bệnh nhân phải chen chúc với người khác.” Chu Văn đáp.

Vừa dứt lời, thang máy đã từ tầng hầm đỗ xe lên đến nơi, cửa mở ra, bên trong không ai khác lại chính là Ngải Cảnh Sơ.

P/s: Chương này ngắn hơn các chương khác, đấy là mình đã xén bớt một ít của chương 11.1 sang đây rồi đấy, lẽ ra là hết ở chỗ Tăng Lý nghĩ về lời thề kia cơ. = =

Thông báo lại với các bạn chưa kịp đọc tin, Bụi sắp được xuất bản bên Trung nên tác giả ngừng post ở t chương 11.4 rồi, nghĩa là chỉ còn 4 chương nữa thôi đấy


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận