Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Nham Hiểm

Editor: An Dĩnh Hy

Chân cô bị bỏng có chút đỏ lên, cũng may là không bị phồng rộp, chỉ cần bôi chút thuốc là được. Thay quần áo xuống lầu.

Nam Cung Tuyệt đưa mắt liếc nhìn cô một cái, không nói gì tiếp tục làm việc của mình.

Cái bản mặt như tảng băng ngàn ngàn năm! Thiển Tịch trong lòng thầm mắng một câu.

“Phu nhân, có hai cô gái nói là đến tìm cô, họ đang chờ ở bên ngoài”. Một người hầu gái đi tới cung kính nói.

“Bạn của tôi?” Cô nghi hoặc chớp chớp mắt. Theo hầu gái ra ngoài.

Hai cô gái đang đứng ngoài cửa, một người tóc ngắn, một người tóc dài. Cô gái tóc ngắn mặc một bộ váy ngắn màu tím, nhìn thập phần hoạt bát, tên cô là Cố Tiểu Ngôn (nữ phụ siêu cấp đáng yêu, bạn thân đúng nghĩa của Thiển Tịch xuất hiện, cùng chờ xem cô nàng solo với Nam Cung Tuyệt nè..haha)

Cô gái còn lại tóc dài, mặc một bộ váy trắng xinh xắn, tên cô ta là Vương Kha Nhi, hai người bọn họ đều là chị em tốt cùng nhau lớn lên của cô, tuyệt đối là bạn tốt.

“Tịch Tịch..”

“Thiển Tịch..”

Hai người nhìn thấy Phong Thiển Tịch đi ra, lập tức cao hứng phấn chấn vẫy vẫy tay.

“ Tiểu Ngôn, Kha Nhi!” Phong Thiển Tịch kích động chạy tới, cũng không để ý đến vết thương trên chân còn bị đau, nhào vào trong lòng hai người họ.


“ Tịch Tịch, tao nhớ mày sắp điên rồi”. Cố Tiểu Ngôn nói rồi liền gào lên khóc.

“Đúng vậy, Thiển Tịch, tôi cũng rất nhớ cậu”. Trong mắt Vương Kha Nhi đã ẩn ẩn nước mắt.

Ba người cứ thế ôm lấy nhau, hai chị em tốt này, là hai người duy nhất mà cô báo tin kết hôn, cũng chỉ là vội vàng gọi một cuộc điện thoại nói vài câu mà thôi.

“ Đúng rồi, sao hai người lại tìm được chỗ này?”

Cố Tiểu Ngôn lau khô nước mắt: “ Tịch Tịch, mày chính là gả cho tổng tài của tập đoàn Nam Cung, một nơi lớn như vậy còn khó để tìm sao?”

Ba người vừa nói, vừa đi vào biệt thự, cửa phòng khách mở ra, trong phòng xa hoa đến nỗi mê hoặc đôi mắt của người ta.

“ Ối giời.. Không hổ là Nam Cung gia, lớn thật đó nha”. Cố Tiểu Ngôn nói khẽ, đưa mắt đánh giá phòng khách, ánh mắt dừng chỗ người đàn ông đang ngồi trên ghế sô-pha, cô ngơ ngác nhìn chằm chằm vài lần, nhanh chóng kéo lấy tay áo Phong Thiển Tịch: “ Này này, Tịch Tịch, người đàn ông ngồi ở kia là chồng mày Nam Cung Tuyệt đó hả? Lần đầu tiên tao nhìn thấy người thật nha, quả là rất soái ca!”

Vương Kha Nhi nhàn nhạt mỉm cười, cũng nhìn thoáng qua người ngồi trên ghế sô-pha, đáp lời nói: “ Thiển Tịch, cậu không định giới thiệu chồng cậu với chúng tôi một chút sao?”

Phong Thiển Tịch nhíu mày, có chút xấu hổ nhìn hai cô bạn, haizz, trong lòng thật là có nhiều nỗi khổ sở nói không hết, muốn cô làm sao giới thiệu bạn bè của mình với Nam Cung Tuyệt đây, cái tên ác ma băng lãnh này nhất định sẽ không để ý tới, nói không chừng lại còn châm chọc cô cùng chị em của mình.

Nên làm cái gì bây giờ đây??

“ Thiển Tịch, đây là bạn của em sao? Hoan nghênh mọi người tới làm khách”. Một âm thanh trầm thấp từ ghế sô-pha truyền tới.

Phong Thiển Tịch lập tức xoay đầu, chỉ thấy Nam Cung Tuyệt đứng dậy, thân sĩ nói, khoé miệng gợi lên một tia mỉm cười khéo léo. Sao lại thế này? Nam Cung Tuyệt bị đổi tính rồi sao?

“ Chào anh, chào anh, tôi là Cố Tiểu Ngôn, là bạn thân từ nhỏ đến lớn của Tịch Tịch. Đúng rồi, còn có cô ấy, cô ấy là Vương Kha Nhi”. Cố Tiểu Ngôn vui vẻ, tự giới thiệu, chỉ chỉ vào Vương Kha Nhi.

“Nam Cung tiên sinh, xin chào”. Vương Kha Nhi khẽ gật đầu.

Nam Cung Tuyệt nhìn theo ngón tay Cố Tiểu Ngôn chỉ, thân sĩ cười cười: “ Chào cô, nếu tới rồi thì cứ ở lại chơi, tôi còn có chút việc, lên lầu trước”.

Dứt lời, anh đi lên lầu, khoé miệng còn nụ cười khiêm tốn ban nãy, nháy mắt đã trở thành cái gương mặt lạnh băng băng.

Phong Thiển Tịch ánh mắt trông mong nhìn vào bóng dáng của anh, không nghĩ tới, ở trước mặt người khác, anh lại hoà nhã như vậy.

“ Tịch Tịch chồng mày quả thật rất soái nha, nhìn thấy mày hạnh phúc như vậy, tao không phải lo lắng nữa”. Cố Tiểu Ngôn thoả mãn nói.

“ Đúng vậy, Thiển Tịch, Nam Cung tiên sinh thật sự rất tốt”.

Cô bất đắc dĩ cười cười, hạnh phúc sao? Điều đó đối với cô là một việc rất xa vời, cô kết hôn nhanh như vậy hơn nữa còn là bi hôn, căn bản là không nhìn thấy tương lai, không muốn làm chị em mình lo lắng, cô nhanh chóng đổi đề tài, nói sang chuyện khác.


Ba người nói một hồi thật lâu, nói đủ mọi chuyện trên đời dù một chút cũng không thấy phiền.

Cô cũng rất ít khi được cười sang sảng như vậy, trong phòng đều là bầu không khí vui vẻ.

“Ai da, đã một giờ rồi à, nhà tao hôm nay có việc, tao phải về đây”. Cố Tiểu Ngôn nhìn đồng hồ, lưu luyến không rời nói.

“Ừ, vậy được, lần sau chúng ta gặp lại”. Phong Thiển Tịch đứng dậy, tiễn Cố Tiểu Ngôn ra cửa.

Nhìn theo Cố Tiểu Ngôn rời đi, Vương Kha Nhi cũng nhìn về phía Thiển Tịch: “ Có chuyện này... Thiển Tịch.... Tôi...”

“ Kha Nhi? Làm sao vậy?” Cô nghi hoặc nhìn về phía cô ta.

“ Thiển Tịch, tôi có một việc muốn xin cậu”.

“Chúng ta làm bạn nhiều năm như vậy, cậu có chuyện gì cứ nói thẳng đừng dong dài”.

Vương Kha Nhi có vẻ khó xử, dừng một chút mới nói: “ Tôi, tôi bỏ nhà đi rồi. Hiện tại không có chỗ để ở, có thể xin cậu cho tôi tạm thời ở lại đây không?”.

Phong Thiển Tịch cũng không nghĩ tới Vương Kha Nhi sẽ cầu xin chuyện này: “ Kha Nhi...”

Nếu cô chưa lấy chồng, thì thu nhận Vương Kha Nhi tuyệt đối trăm phần trăm không có vấn đề, nhưng mà hiện tại đây không phải nhà cô, cô càng không thể làm chủ được.

“Thiển Tịch, tôi biết cậu cũng rất khó xử, nhưng mà tôi thật sự không muốn về nhà, ba tôi say rượu lại bắt đầu đánh tôi. Cái nhà kia tôi đã không có cách nào để về. Tôi cũng muốn đến nhà Tiểu Ngôn nhưng mà cậu cũng biết, nhà Tiểu Ngôn cũng là danh gia vọng tộc, khẳng định sẽ không giữ tôi lại được”. Vương Kha Nhi kéo cái váy dài lên, cẳng chân cô ta bị thương, dấu vết của việc bị đánh để lại.

“Kha Nhi.... Chuyện này...”

“ Thiển Tịch, tôi xin cậu, tôi dập đầu xuống đất xin cậu, tôi quỳ xuống đây xin cậu, tôi sắp bị cái nhà kia bức tới điên rồi”. Vương Kha Nhi nói rồi liền quỳ rạp xuống đất.


“Kha Nhi cậu đừng như vậy! Tôi sẽ nói với Nam Cung Tuyệt, cậu đứng lên trước đi”. Đỡ lấy Vương Kha Nhi từ trên mặt đất lên, đưa cô ta về phòng khách, sau đó cô tiện thể kêu một nữ hầu lại hỏi: “ Nam Cung Tuyệt đâu?”

“ Chủ nhân ở thư phòng”.

“ Ừ”. Để Vương Kha Nhi chờ ở phòng khách, cô một mình đi đến thư phòng, vì chị em tốt của mình cũng chỉ có cách liều một lần.

“ cốc, cốc,cốc” Cô gõ cửa thư phòng.

“ Vào đi”. Trong phòng truyền ra âm thanh lạnh băng của Nam Cung Tuyệt.

Cô mở cửa thư phòng ra, đi vào, nhân tiện đóng cửa lại. Cúi đầu đứng ở cửa, sửa sang lại suy nghĩ của mình.

“ Chuyện gì, nói”.

“ Chuyện này.... Chuyện này... Nam Cung Tuyệt, tôi có việc, muốn cùng anh thương lượng một chút”. Cô đứng tại chỗ không nhúc nhích, ấp úng nói.

Nam Cung Tuyệt nâng mắt lên, khép quyển sách trong tay lại: “ Cô có thể có chuyện gì để thương lượng với tôi, chẳng lẽ là tịch mịch quá lại nghĩ ra cách để đi nháo sao?”

Cô cắn răng, đem phẫn nộ dằn xuống.

“ Lúc sáng, tôi đã giới thiệu qua bạn tốt của tôi, cô ấy là Vương Kha Nhi, vì nhà xảy ra chút chuyện nên, tôi có thể.... Giữ cô ấy lại đây một thời gian không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận