Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối

Ba thiếu niên đi vào là ca ca ruột của Giang Diệu.

đi đằng trước là thiếu niên một thân cẩm bào gấm xanh thêu hoa cũng là tam ca Giang Thừa Ngạn, tuổi nhỏ nhất.

Tuy là nhỏ tuổi nhất nhưng ba huynh đệ cũng tuổi tác không khác là mấy.

Ba ca ca của nàng là tam bào thai, sinh ra hơn kém nhau khoảng nửa canh giờ, cho nên diện mạo giống nhau như đúc. Khi còn bé ba huynh đệ giống như từ một khuân đúc ra, béo gầy cao thấp y như nhau, vì để tránh nhận nhầm nên thường mặc y phục đi giày khác màu sắc. Nhưng mà khi trưởng thành dung mạo cùng khí chất vẫn có chút khác biệt, ít ra người thân cận bên cạnh tuyệt đối sẽ không nhận nhầm.

Đại ca Giang Thừa Nhượng thành thục, ổn trọng, có dáng vẻ của huynh trưởng. Nhị ca Giang Thừa Hứa nói năng thận trọng, bình thường rất ít nói, là người thông tuệ* nhất. Còn về tam ca Giang Thừa Ngạn, từ trước đến nay rất hoạt bát lại nghịch ngợm, lúc nào cũng thích khoe khoang, khiến cho người khác không thể không lo lắng.

*Thông tuệ: thông minh, trí tuệ

Ba huynh đệ mặc dù tính cách khác nhau, nhưng đều giống nhau một điểm là vô cùng yêu thương che chở muội muội. Nếu có người dám bắt nạt muội muội tiểu bảo bối của bọn hắn thì ngay lập tức ba huynh đệ sẽ vây tròn lại, nhìn xung quanh là mấy gương mặt giống nhau như đúc dù chưa làm gì nhưng với khí thế kia cũng đủ đem người khác sợ tới mức tè ra quần. Như thế hỏi có ai dám bắt nạt Giang Diệu???

Giang Diệu nhìn ba vị ca ca của mình chợt nhớ tới kiếp trước.

Nếu các ca ca biết được nàng bị người ta hại chết, không biết sẽ làm ra chuyện gì đó điên khùng.

Cũng may nàng có thể sống lại.

Tam ca đi đến cái bàn, một tay chống xuống bàn, một tay kia vò đầu nhỏ của Giang Diệu, càng vò càng thấy vui vẻ. Nhìn muội muội xinh đẹp đáng yêu Giang Thừa Ngạn bỗng cảm thấy tự hào, đây chính là tiểu bảo bối của nhà hắn.

Giang Thừa Ngạn cúi đầu nhìn, nhíu mày nói: "Diệu Diệu tại sao lại ngồi đây viết chữ? Muội còn nhỏ hơn nữa lại thông minh nếu lại chịu khó nữa thì tiểu cô nương nhà khác phải làm sao bây giờ? Chẳng nhẽ muốn lớn lên đi làm nữ Trạng nguyên sao? Muội dù sao cũng phải lưu lại cho người khác con đường sống chứ." Ở trong lòng Giang Thừa Ngạn, muội muội của mình lúc nào cũng đều xinh đẹp nhất, thông minh nhất.

Giang Diệu nghe tam ca ba hoa không nhịn được cười. Tiểu cô nương ngày thường xinh đẹp như hoa mặc dù có hơi chút tái nhợt, nhưng lại có ánh mắt trong trẻo, sáng ngời, mười phần linh khí, đúng là tuyệt sắc.

Nhưng mà đại ca Giang Thừa Nhượng lại không đồng ý với lời nói của đệ đệ.

hắn tiến lên từng bước nói: "Diệu Diệu của chúng ta tuổi còn nhỏ mà đã có quyết tâm như thế, tương lai nếu luyện được một tay chữ tốt thì chẳng khác gì dệt hoa trên gấm. Bản thân ngươi bình thường không đọc sách thì thôi, nhưng cũng đừng dạy hư Diệu Diệu."

Đại ca nói chuyện luôn ổn trọng, mặc dù chỉ là một thiếu niên mười một tuổi nhưng có thể thấy trênngười hắn có bóng dáng của phụ thân Giang Chính Mậu.


Nghe xong lời nói của đại ca, trong lòng Giang Thừa Ngạn rất bất mãn. Giang Thừa Ngạn ghét nhất là đọc sách, đây chính là sự thật. hắn lộ ra gương mặt trắng nõn tuấn tú có chút suy sụp, nhất thời cảm thấy không thoải mái. Vị tiểu tổ tông này vốn có tính hẹp hòi thù dai, nên ngày thường ngoài Giang Diệu ra, cả nhà lớn bé đều không dám trêu chọc hắn.

Giang Diệu đã sớm có thói quen nhìn đại ca và tam ca đấu võ mồm. Dù sao mỗi lần cũng là đại ca nhượng bộ, ai bảo hắn là huynh trưởng, trong tên lại có chữ "Nhượng*". Hơn nữa huynh đệ với nhau càng ầm ĩ tình cảm càng tốt.

*Nhượng: nhường nhịn

Giang Diệu lúc này mới cười nhìn về phía nhị ca Giang Thừa Hứa cách xa mình nhất.

Ba vị ca ca của nàng tuy có dung mạo cực kỳ giống nhau, nhưng nhị ca trông vẫn giống với phụ thân nhất, bình thường cũng chỉ có một mình hắn dám cùng phụ thân đối nghịch.

Nhị ca ngày thường nét mặt không có biểu cảm, trầm mặc ít nói. Nhưng trên thực tế lại thông minh, sáng suốt hơn người, mọi chuyện đều nằm trong bàn tay hắn. Chẳng qua trong chuyện hôn nhân lại gặp nhiều trắc trở.

Giang Diệu tỉ mỉ nhớ lại, nhớ tới hôn sự kiếp trước của nhị ca cũng có chút đau lòng. Kiếp này, Chuyện thành thân của nhị ca nàng sẽ cố gắng giúp sức. thật ra cũng không cần nàng giúp gì nhiều, nhị ca vốn thông minh, chỉ cần nàng nhắc nhở đôi chút thì tuyệt đối sẽ không giống như kiếp trước, sẽ không bỏ lỡ một mối nhân duyên tốt.

Giang Thừa Ngạn thấy tiểu bảo bối chỉ nhìn Giang Thừa Hứa thì cảm thấy không vui.

hắn đưa gương mặt tiến tới gần Giang Diệu, đôi môi giống như cánh hoa hồng phấn hơi hơi cong lên, nhíu mi bất mãn nói: "Nét mặt nhị ca như đầu gỗ, bộ dạng có gì đẹp. Diệu Diệu muội nhìn ta đi, tam ca của muội mới là người đẹp nhất."

Giang Diệu cười khẽ một tiếng, lại ko nhịn được phải bật cười.

Nhìn muội muội cười, gương mặt Giang Thừa Hứa vốn không có biểu cảm giờ cũng lộ ra nét mặt dịu dàng.

Mà lúc này sau khi Tạ Nhân từ chỗ Giang Diệu đi ra liền trở về Thanh Thư viện của Tạ di nương,

Tạ di nương tuy chỉ là thiếp nhưng đồ dùng được bày biện trong viện dù không tính là quá nổi bật nhưng cũng đẹp đẽ tinh xảo. Đem so với vợ cả tam gia là Thích thị thì chỉ hơn chứ không kém. Thích thị bề ngoài xinh đẹp, lại xuất thân danh môn, nhưng tam gia lại chỉ thích nữ nhân mang dáng vẻ nhược liễu phù phong* như Tạ di nương.

*Nhược liễu phù phong được trích trong Hồng Lâu Mộng để miêu tả Lâm Đại Ngọc

"Nhàn tĩnh tự kiều hoa chiếu thủy, hành động như nhược liễu phù phong"

Nhã nhặn trầm tĩnh như hoa chiếu trên mặt nước, dáng vẻ yểu điệu như cành liễu trước gió.


Tạ di nương ngồi trên ghế, xoa bóp thắt lưng. Đêm hôm qua nàng cùng tam gia triền miên trên tháp, tam gia vừa làm vừa giở trò xấu bắt nàng đồng ý thực hiện một vài động tác, Tạ di nương da mặt mỏng sao có thể chịu được tam gia trêu đùa như vậy, đành nhanh chóng đáp ứng.

Lúc này thấy tiểu muội muội Tạ Nhân tiến vào, trên gương mặt thanh lệ của Tạ di nương mới hiện lên nụ cười, liền sai nha hoàn thiếp thân Thanh Nha đi xuống phòng bếp nhỏ bảo người làm điểm tâm đem lên.

Tạ Nhân hơi cau mày, nét mặt có phần ủy khuất.

Tạ di nương cầm lấy tay muội muội, nhìn gương mặt nàng đau lòng nói: "Làm sao vậy?"

Tạ Nhân mặc dù đã bảy tuổi nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là tiểu hài tử. Trước đó phụ mẫu đều mất, hiện nay chỉ có một tỷ tỷ để dựa vào. Cho nên trước mặt tỷ tỷ không che dấu điều gì.

Nàng thoáng nâng tầm mắt, đôi mắt to rưng rưng ánh nước nhìn Tạ di nương nói: "Tỷ tỷ, Giang cônương không chịu để ý đến muội. Mới vừa rồi muội đi tìm nàng chơi, đợi nàng nửa canh giờ nhưng nàng lại không chịu gặp muội."

Tạ di nương bất đắc dĩ, bế Tạ Nhân lên cho nàng ngồi trên đùi mình, rồi nói: "Thân thể Giang cô nương yếu nhược, lần trước lại rơi xuống nước, đương nhiên là không thể cùng muội chơi đùa, chờ thêm vài ngày lại đi tìm nàng, được không?"

Hơn nữa Giang Diệu là ai? phủ Trấn quốc công liên tục có mười đứa cháu trai, Trấn quốc công cùng lão thái thái trông ngóng hồi lâu mới có được một đứa cháu gái. Cho dù Tạ di nương có tam gia che chở cũng không dám đắc tội với vị đại tiểu thư này.

Tạ Nhân mặc dù tuổi nhỏ nhưng cũng hiểu đạo lý. Nàng khép môi lại, nước trong suốt rơi xuống, hai tay đan lại, trông thật đáng thương, ủy khuất nói: "Nhân nhi biết, chúng ta không đắc tội nổi Giang cônương. Nhưng mà tỷ tỷ, muội cảm thấy Giang cô nương làm sao có thể tốt lên được. Muội nghe người ta nói, nàng thường hay ngã bệnh, có thể sống không quá vài năm nữa."

"Nhân nhi!" Tạ di nương nghiêm nghị nói. Thần sắc có chút kinh hoảng, một tay che lại cái miệng nhỏnhắn của Tạ Nhân, nhìn đôi mắt to ngập nước của Tạ Nhân, giọng điệu mới dịu đi vài phần: "Lời này là ai dạy muội nói? Về sau không được nói những lời lung tung như thế."

Chuyện Giang Diệu ốm yếu trong phủ Trấn quốc công là chuyện mọi người đều biết, đoản mệnh cũng chuyện bình thường. Nhưng nếu ai dám nói chữ "Chết" đừng nói là đại phòng đương gia Giang Chính Mậu cùng Kiều thị tức giận, người đầu tiên không tha chính là quốc công gia.

Nghe Tạ di nương nói xong, Tạ nhân dù cảm thấy ủy khuất thì cũng chỉ có thể ngậm miệng im lặng.

Tạ Nhân lau nước mắt, dựa người vào trong lồng ngực của tỷ tỷ nghĩ, ngày thường Giang Diệu mặc y phục hay đeo trang sức đều hết sức quý giá, tinh xảo. Còn có những thứ nàng chưa bao giờ thấy qua.

Giang Diệu bệnh tật sống không được bao lâu nữa, mặc đẹp như vậy, đeo trang sức tốt như vậy cũng có tác dụng gì đâu? Nếu nàng là Giang Diệu, so với nàng ta khẳng định mọi người sẽ thích nàng hơn.

__________________________________


Giang Diệu cùng ba vị ca ca mới nói được vài câu, Kiều thị đã dẫn người tới đây đẻ thăm nữ nhi.

Kiều thị chậm dãi đi đến.

Lọt vào tầm mắt Giang Diệu đầu tiên là một đôi giày gấm thêu hoa phù dung bằng chỉ vàng, sau đó là một thân y phục dệt kim thêu hoa hồng màu đỏ. trên búi tóc mang trâm châu ngọc đung đưa theo từng bước chân. Đôi mắt long lanh tựa nước hồ mùa thu, long mi dài cong vút, môi đỏ thắm như chu sa, mộtnụ cười hay một cái nhăn mày cũng có thể lộ ra dáng vẻ duyên dáng, yêu kiều. thật là mỹ nhân có mộtkhông hai.

Ba huynh đệ nhìn thấy mẫu thân đến, lập tức đứng dậy ngay ngắn, chỉnh tề, sống lưng thẳng tắp. Tinh thần sáng lạn đồng thanh hô: "Nương"

Giang Diệu nhìn thấy thế nén cười, cái đầu nhỏ nghiêng sang, cũng nhỏ giọng hô: "Nương"

Kiều thị nhìn ba nhi tử gật đầu, liền nhìn sắc mặt nữ nhi bảo bối. Gương mặt nhỏ nhắn tuy có hơi tái nhợt nhưng so với ngày trước đã tốt hơn nhiều.

Kiều thị ngồi xuống đem nữ như ôm vào trong lòng, cầm hai tay nhỏ bé trắng nõn mềm mềm, lồng mày giãn ra, nói: "Có lạnh không?"

Giang Diệu dựa vào lòng Kiều thị, nhu thuận nói: "Nếu nữ nhi lạnh sẽ kêu Ngọc Trác tỷ tỷ mang y phục tới thêm."

nhỏ như vậy đã hiểu chuyện nên Kiều thị cũng có chút yên lòng.

Kiều thị ôm nữ nhi, nhìn về phía nhi tử không nghe lời Giang Thừa Ngạn nói: "Vẫn là Diệu nhi ngoan,con nhìn chính mình xem, không thể khiến cho người khác bớt lo. Trần phu tử đang ở cùng với phụ thân con, buổi tối con sẽ được ăn đòn tới no."

Hôm nay ở học đường Giang Thừa Ngạn chống đối Trần phu tử, khiến Trần phu tử hết sức tức giận liền đến đây tìm Giang Chính Mậu để cáo trạng.

Giang Thừa Ngạn sợ nhất là phụ thân của mình, liền vội vàng tỏ vẻ tội nghiệp nhìn về phía Kiều thị cầu xin tha thứ.

Kiều thị không để ý, nói: "Hôm nay trước mặt phu tử không phải con rất kiêu ngạo đó sao?"

Giang Thừa Ngạn lộ vẻ ủy khuất, cong môi lên, trông đáng thương bao nhiêu có bấy nhiêu nhìn Giang Diệu xin giúp đỡ: "Diệu Diệu, muội vì ca ca nói giúp vài câu đi mà"

Giang Diệu cười khanh khách, một đôi mắt trong suốt mang theo thanh âm non nớt nói: "Tam ca yên tâm, nếu phụ thân dám đánh ca, nương sẽ là người đầu tiên bảo vệ ca."

Trong ba huynh đệ, người nghịch ngợm nhất là Giang Thừa Ngạn. Kiều thị trên thực tế là người mạnh miệng nhưng lòng mềm. Trước đấy trừ Giang Thừa Ngạn, hai người còn lại rất nhu thuận, mà Giang Thừa Ngạn ngoài mẫu thân ra cũng không cho ai ôm. một lần khi hắn còn bé đã tè lên người phụ thân rồi liền chạy đi trên mặt còn nở nụ cười đắc ý. Làm cho Giang Chính Mậu tức giận, cho nên mỗi ngày khi về nhà Giang Chính Mậu đều tìm nhi tử để giáo huấn. Nhưng lần nào Kiều thị cũng đều che chở khiến cho Giang Chính Mậu không thể làm gì được tên tiểu nhi tử hư hỏng kia.

Giang Thừa Ngạn nở nụ cười: "Vẫn là Diệu Diệu thông minh nhất"

Kiều thị vừa nghe chợt nhíu mày. Nữ nhi đúng là rất thông minh, nhưng nàng lại hy vọng nữ nhi của mình ngu dốt một chút mà có thân thể khỏe mạnh,

Nhớ tới hai tháng trước kia ở Tuyên vương phủ mà Kiều thị kinh hồn táng đảm.


Kiều thị ôm nữ nhi, hai tay sít chặt nghĩ mới thấy may mắn nói: " Chuyện lần trước may mà có Đại công tử Tuyên vương phủ, bằng không Diệu nhi của chúng ta...."

Giang Diệu cau mày.

Đại công tử của Tuyên vương phủ trong lời nói của Kiều thị chính là vị hôn phu kiếp trước của nàng Lục Hành Châu. Khi nàng sáu tuổi trong lúc cãi nhau cùng La An quận chúa của Tuyên vương phủ nổi tiếng là điêu ngoa, hống hách, ngang ngược đã vô ý bị quận chúa đẩy xuống hồ sen, thiếu chút nữa thì chết. Sau đó nàng mất đi tri giác, lúc tỉnh dậy thấy bản thân đã trở lại phủ Trấn quốc công. Mặc dù giữ lại được cái mạng nhỏ nhưng phải nằm tĩnh dưỡng thật lâu trên giường.

Nghe phụ mẫu cùng với các ca ca nói lúc ấy chính là Lục Hành Châu đã cứu nàng.

Nàng trước giờ cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước nhưng từ lúc Lục Hành Châu cứu nàng thì về sau nàng cùng với hắn đã dạo chơi nhiều nơi. Ba vị ca ca đều cảm kích hắn đã cứu nàng cho nên đối đãi với hắn như huynh đệ trong nhà.

Sau này, nàng dần dần trưởng thành, tới tuổi cập kê đương nhiên là sẽ cùng với thanh mai trúc nhã từ nhỏ Lục Hành Châu định hôn.

Nhưng trong chuyện tình cảm nàng lại chậm chạp hơn so với các tiểu cô nương cùng tuổi khác. Nàng không cảm thấy tư vị của ái tình. Đối với vị hôn phu Lục Hành Châu này nàng không có nảy sinh tỉnh cảm nam nữ, chỉ là từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên cho nên coi hắn như biểu ca.

Lục Hành Châu là cháu trai của Tuyên vương, còn phụ thân hắn là con trai cả của Tuyên vương và sườn phi, nay cưới cháu gái độc nhất của Trấn quốc công đây quả là mối hôn nhân môn đăng hậu đối.

Lục Hành Châu là người tao nhã, lễ độ nàng gả cho hắn không gì là không tốt.

Nhưng mà một tháng trước khi nàng và hắn thành thân, chuyện tư tình của hắn với Tạ Nhân khôngkhéo bị nàng biết được.

Nàng đối với Lục Hành Châu cũng không có tình cảm yêu đương cho nên cũng không cảm thấy quá kích động, nhưng tức giận thì đương nhiên là có. Nàng nghe được trong lúc Lục Hành Châu và Tạ Nhân đangkhanh khanh ta ta, đưa tình ẩn ý vô tình lộ ra mới biết được người năm đó cứu nàng lên không phải là hắn.

Nếu hắn không thích nàng có thể không tới cửa cầu hôn, nhưng khi cùng với nàng định thân rồi lại đibày tỏ tình cảm với nữ tử khác. Rốt cuộc thì nàng gặp phải chuyện xui xẻo gì vậy?

Việc hôn nhân này hủy bỏ cũng không sao. Nhưng mà Tạ Nhân thật đúng là kẻ độc ác.

Lúc tâm tình nàng bị kích động khiến bệnh cũ lại tái phát, nàng liền lôi ra bình thuốc vẫn mang theo trên người vậy mà Tạ Nhân lại cố tình đánh nghiêng tay nàng làm thuốc trong lọ rơi mất. Khi đó Lục Hành Châu cũng ở đó hắn nhặt viên thuốc lên vốn định đưa cho nàng. Nhưng lúc này Tạ Nhân lại nóinếu như hôm nay nàng không chết thì người phủ Trấn quốc công sẽ không tha cho bọn họ. Lục Hành Châu nghe vậy nhẫn tâm đem viên thuốc kia vứt bỏ.

Suy nghĩ hồi lâu, Giang Diệu mới nhìn sang Kiều thị, nàng mở to hai mắt sáng rực nói: "Nương, ngày ấy người cứu nữ nhi lên không phải là Lục đại công tử"

Kiều thị ngẩn người nhìn về phía nữ nhi, khi thấy đôi mắt to ngập nước lập tức kinh ngạc hỏi: "Diệu nhi, con vừa nói cái gì?"

Giang Diệu trong lòng cười châm biếm, khi đó nàng mất đi tri giác tất nhiên là không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng mà chuyện này là chính miệng Lục Hành Châu nói với Tạ Nhân, chắc chắn không thể sai được.

Ngày ấy người cứu nàng không phải đại công tử Tuyên Vương phủ mà là Thế tử Tuyên vương phủ Lục Lưu, cũng chính là tam thúc của Lục Hành Châu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận