Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối

Tiểu hài tử xưa nay không thể ngồi yên một chỗ, sau khi thỉnh an lão Vương phi, ba huynh đệ Giang Thừa Nhượng liền lôi kéo muội muội ra ngoài chơi. Trước khi đi Kiều thị đặc biệt đưa cho nữ nhi một miếng bánh điểm tâm ngọt làm từ hạt dẻ. Bánh hạt dẻ vàng óng mềm dẻo bên trên còn rắc thêm hạt thông, nhưng so với điểm tâm ngày thường của Giang Diệu cũng không tính là mỹ vị gì. Giang Diệu có ý nghĩ đem chính mình nuôi thành trắng trẻo mập mạp, nên khẩu vị cũng không kén chọn lắm vì thế không từ chối bỏ vào miệng.

Lão Vương phi nhìn bóng lưng bốn hài tử đang chạy ra ngoài, rồi nhìn về phía Kiều thị chân thành nói: "Có thể sinh được mấy hài tử như vậy thật có phúc khí"

Kiều thị tươi cười khiêm tốn nói chỉ là mấy hài tử nghịch ngợm thôi. Mẫu thân nào trong lòng cũng đều thích nghe người khác khen hài tử của mình, nên Kiều thị nghe lão Vương phi nói vậy tất nhiên là vui sướng.

Kiều thị đưa mắt nhìn thiếu niên đứng bên cạnh lão Vương phi.

Thế tử của Tuyên Vương phủ Lục Lưu, dung mạo tuấn mỹ, hình dáng so với thiếu niên bình thường thì cao hơn lại gầy hơn một chút, rất có phong phạm của con cháu Hoàng tộc.

Kiều thị nhìn vài lần thầm đánh giá trong lòng, lúc trước nàng thấy Lục Lưu tuấn tú, sinh ra có thân phận tôn quý, sau lại biết được hắn cứu nữ nhi bảo bối của mình nên càng nhìn càng thấy thích. (đây có phải "mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy thích" trong truyền thuyết???)


Kiều thị nhân dịp khen hắn vài câu. Lão Vương phi nghe xong rất vừa ý.

Ngồi bên cạnh lão Vương phĩ có một phu nhân tóc búi cao mặc y phục màu đỏ in hoa văn hình chùm nho chính là vợ kế của Tuyên vương gia - Tống Vân Giao.

Tống Vân Dao là muội muội ruột của Tuyên Vương phi, sau khi tỷ tỷ chết nàng liền được gả vào. Tuyên vương gia đối với vương phi sủng ái mọi mặt, chỉ có điều nàng thành thân đã lâu mà vẫn chưa mang thai, vì thế Tuyên vương dần lạnh nhạt với nàng quay sang sủng ái trắc phi Vưu thị. Trắc phi ôn nhu lại giỏi ăn nói so với vương phi đoan trang lúc nào cũng giữ lễ thì được lòng vương gia hơn. Khi ấy Vưu thị sinh liền hai nhi tử cho nên địa vị trong phủ cũng được nâng cao. Vương phi là người có tâm nhãn nên không tìm Vưu thị so đo, chỉ là nàng dẫn muội muội vừa tới tuổi cập kê vào trong phủ nói là để giải buồn.

Vương phi là mỹ nhân nổi tiếng trong thành, nếu không Tuyên vương vốn phong lưu cũng không tìm mọi biện pháp xin cưới nàng. Nhưng mà nam nhân chính là có mới nới cũ, Tống Vân Giao nhan sắc so với tỷ tỷ thì kém xa nhưng lại là cô nương tuổi mới lớn, dáng điệu thướt tha, đôi môi dày đỏ mọng, trên mặt vẫn còn giữ nét trẻ con khiến cho nam nhân bình thường đều nảy sinh ý nghĩ muốn chinh phục đem nàng ôm vào lòng mà yêu chiều chứ đừng nói gì tới người như Tuyên vương.

Sau khi Vương phi chết Tuyên vương cưới Tống Vân Giao vào cửa làm kế thất cũng chính là Vương phi hiện tại của Tuyên vương phủ. Tuyên vương tuy bề ngoài là nói vì quá yêu thương thê tử đã chết nên mới cưới muội muội của nàng, nhưng cái loại chuyện dơ bẩn anh rể em vợ này mọi người ai cũng đều hiểu rõ.

Tống thị nghe Kiều thị khen Lục Lưu tuy trên mặt tươi cười nhưng trong lòng lại không thoải mái.

Nàng bưng chén trà lên đưa cho lão vương phi mà lão vương phi lại làm như không thấy, quay đầu sang nói với tôn tử: "Ngươi không cần phải đi theo ta, cũng ra bên ngoài chơi đi"

Nụ cười trên mặt Tống thị liền cứng đờ, tay cũng bất động.

Có nhiều người ở đây như vậy mà lão vương phi cũng không để cho con dâu chút mặt mũi nào có thể thấy mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu không hề tốt.

Lục Lưu vẻ mặt lạnh nhạt, hắn khẽ gật đầu rồi đi ra ngoài.

____________________________


Trong sân Tuyên vương phủ trồng đủ loại hoa cỏ nhưng phần lớn đều là hoa mẫu đơn  Mẫu đơn nở rộ mùi hương tỏa ra khắp nơi. Bên cạnh bụi hoa là mấy tiểu cô nương xinh xắn y phục đẹp đẽ đang tâng tú cầu*.

*Tú cầu giống loại tú cầu mà trong phim mấy cô gái hay ném để chọn chồng ấy nhưng nhỏ hơn với nhiều màu hơn.

Tú cầu được làm bằng vải lụa màu sắc rực rỡ đây cũng là trò chơi mà các tiểu cô nương trong kinh thành thích nhất.

hiện nay trong sân có bảy tiểu cô nương khoảng sáu bảy tuổi đang chia làm hai đội. một đội có ba tiểu cô nương đều mặc váy ngắn màu đỏ, dùng tú cầu màu đỏ, còn đội kia có bốn tiểu cô nương mặc váy ngắn màu xanh dùng tú cầu màu xanh.

Trò này từng người chơi một sau đó lấy tổng số lần người đội mình tâng được để phân thắng bại.

Tú cầu nhịp nhàng bay lên hạ xuống, nha hoàn đang đứng cạnh đếm vang lên âm thanh trong trẻo.

Giang Diệu đứng nhìn cảnh này đến xuất thần.


Những thứ này từ bé nàng chưa từng được chạm qua. Nàng biết rõ tình trạng thân thể mình vì không để phụ mẫu, ca ca lo lắng nên nàng chỉ ngoan ngoãn ở trong phủ, không ra ngoài. Phụ mẫu lúc đó đều cho rằng nàng thích yên tĩnh, nhưng thật ra là nàng rất muốn ra ngoài chơi đùa cùng mấy đứa trẻ khác.

Mấy tiểu cô nương đều dừng lại có vẻ như đã xong một vòng.

Vào lúc này một tiểu cô nương mặc váy đỏ, trên đầu búi tóc quả đào nghiêng đầu sang vừa vặn nhìn thấy Giang Diệu lập tức bước tới.

Tiểu cô nương này nàng nhận ra. Là tôn nữ của Bình Hầu phủ - Hoắc Toàn

Hoắc Toàn lớn hơn Giang Diệu một tuổi, nàng có gương mặt nhỏ nhắn hai má bầu bĩnh vì đùa nghịch mà ửng hồng lên trông rất đáng yêu.

Hoắc Toàn kéo một tay Giang Diệu vui vẻ nói: "Diệu Diệu có muốn chơi không? Chúng ta đang thiếu một người?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận