Cùng Hào Môn Đại Lão Tàn Tật Ngọt Ngào Hàng Ngày FULL


Trịnh Cẩn Dư đã đặt hàng một chiếc váy rất đẹp, đây là tác phẩm của một nhà thiết kế nổi tiếng thế giới.

Chiếc váy thiết kế kiểu đài sen, những hạt ngọc trai nhỏ được đính lấp lánh trên váy lụa tạo sự thanh lịch và sang trọng, cô đã thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi.

Lụa mỏng nhiều tầng rực rỡ sắc hoa như ngọc lưu ly.

Sợi tơ thêu đẹp sang trọng và bắt mắt được thêu khéo léo tinh xảo đạt đến một mức độ tuyệt hảo với những hình dạng khác nhau.

Hai ống tay áo lụa mỏng như cánh ve, sáng long lanh, thiết kế tạo hình xương cá toàn bộ, tôn lên vòng eo con ong duyên dáng yêu kiều.

Phần sau khoét hở lưng có thể tôn lên dáng người gợi cảm của chủ nhân, đánh mạnh vào thị giác người nhìn.

Trước kia ở giới Tu Tiên, các cô gái phải ăn mặc kín kẽ, ai dám để đàn ông nhìn thấy chút da thịt hở hang nào đều phải chịu trách nhiệm.

Đến Nhân giới lâu, Trịnh Cẩn Dư đã không còn bảo thủ như vậy nữa, mấy ngày trước cô nhìn thấy thiết kế này nên lập tức đặt mua một bộ.

Hôm nay nhận được, cô liền thử ngay trong phòng ngủ, thật sự nhìn thế nào cũng thấy hài lòng, chỉ muốn đi ra ngoài biểu diễn một vòng.

Chỉ là…
Trong phòng khách nhà họ Tôn, Tôn Cẩn Tình đang ôm cánh tay Dương Lan Hoa năn nỉ: “Mẹ, mẹ cho con đi đi, được không?”
Dương Lan Hoa không vui nói: “Còn chưa đủ dọa người sao? Không lo ở nhà trốn vài ngày, đòi ra ngoài làm gì?”
Tôn Cẩn Tình không vui nói: “Con biết làm sao, cái tên khốn Triệu Minh Viễn kia không cần con nữa.

Chẳng lẽ cả đời này con không lấy chồng luôn sao?”
“Mẹ nhẫn tâm nhìn con không lấy được chồng sao?”
Dương Lan Hoa không biết làm sao đành nói: “Không phải tự con làm sao, còn trách ai nữa?”
“Đến chỗ kia lỡ như có người nói ra chuyện kia thì mặt mũi con giấu đi đâu?”
“Rồi mặt bà già này để ở đâu đây?”
“Mẹ, vậy mà mẹ cũng định đi sao?” Tôn Cẩn Tình còn tưởng mẹ cô ta cảm thấy xấu hổ nên không đi, không ngờ vậy mà bà ta cũng muốn đi, lập tức nóng nảy.

Trước khi Dương Lan Hoa đến nhà họ Trịnh, bà ta từng bán rau ở chợ thị trấn nhỏ.

Từ sau khi rời khỏi thị trấn đến đây bà ta liều mạng chen chân vào cùng các quý bà của giới thượng lưu.

Không dễ gì mới có chút thân phận, lại bị sự kiện của Tôn Cẩn Tình đánh cho về nguyên hình, cho nên dù thế nào hôm nay bà ta cũng phải ra ngoài để mọi người nhớ kỹ khuôn mặt này.

“Sao mẹ lại không thể đi?” Dương Lan Hoa tức giận nói: “Không phải người ta mời cả nhà chúng ta sao?”
Tôn Cẩn Tình lập tức nói: “Mẹ đi, vậy thì con càng phải đi.



Cúi xuống, cô ta không phục nói: “Bây giờ ai mà chẳng làm những chuyện kiểu như vậy, có gì đáng sợ đâu chứ?”
“Mẹ không biết thôi! Người ta còn làm nhiều người cùng nhau nữa kìa!”
Dương Lan Hoa tức giận mắng: “Nhưng người ta không phát trực tiếp, đều đóng cửa lén lút thôi.


Tôn Cẩn Tình: “Con mặc kệ, mẹ không mang con đi thì con lén đi.


Không thay đổi được con gái, Dương Lan Hoa lấy một bộ trang phục dự tiệc từ trong phòng ra, đây là một trong số ít những bộ trang phục dự tiệc của bà ta.

Từ khi lấy được tiền của Trịnh Cẩn Dư, bà ta lại thích chơi mạt chược, thua nhiều, thắng ít, không tiết kiệm được tiền nên quần áo cũng chỉ có vài bộ.

Sau khi mặc vào bà ta soi đi soi lại trong gương vô cùng thỏa mãn, hỏi lại Tôn Cẩn Tình: “Con muốn đi, vậy con có trang phục dự tiệc không?”
Đúng lúc này, Trịnh Cẩn Dư mặc chiếc váy dự tiệc từ trên lầu đi xuống, chiếc váy đài sen đính ngọc trai để lộ thắt lưng nhỏ gầy, da thịt trắng như tuyết, xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm.

Hai mẹ con dưới lầu nhìn đến u mê.

“Mẹ!” Tôn Cẩn Tình lặng lẽ ngắt Dương Lan Hoa một cái, nói: “Đây thật sự là con bé mù kia sao?”
Dương Lan Hoa khinh thường nói: “Không thể nào.


Tôn Cẩn Tình không giấu diếm sự ngưỡng mộ: “Mẹ, váy của nó thật đẹp, con rất thích.


Dương Lan Hoa: “Vậy thì sao chứ, cũng mặc trên người rồi, còn lột xuống được hay sao?”
Tôn Cẩn Tình nổi giận nói: “Con mặc kệ, con sẽ mặc cái váy này.


Dương Lan Hoa cười nhạo: “Con có năng lực thì con đi lột ra mà mặc vào người.


Biết được một bụng những suy nghĩ xấu của hai mẹ con, Trịnh Cẩn Dư một tay đỡ tay vịn cầu thang, một tay mò mẫm trong không khí, chậm rãi đi xuống lầu.

Muốn cướp quần áo của cô sao, thật sự buồn cười.

Vậy thì cho họ lấy.


“Thím, chị họ, hai người cũng định đi dự tiệc sao?”
Cô chậm rãi đến sô pha rồi ngồi xuống.

Tôn Cẩn Tình im lặng vài giây, giả vờ thân mật đi qua, bưng ly nước lên, nói: “Cẩn Dư, em khát nước không? Uống nước đi.


Thực sự có hơi khát, Trịnh Cẩn Dư đưa tay cầm lấy ly nước, không ngờ Tôn Cẩn Tình không cầm chắc nên cả ly nước đều đổ hết lên người cô.

“Ôi, làm sao đây?” Tôn Cẩn Tình giả vờ bối rối nói.

Trịnh Cẩn Dư nhíu đầu mày lùi lại phía sau, nhàn nhạt nói: “Không sao đâu, váy này không thấm nước, lát nữa sẽ khô thôi.


Tôn Cẩn Tình xấu hổ vài giây, tự trách nói: “Nhưng mà Cẩn Dư à, vừa rồi chị làm đổ nước trà lên váy em, bây giờ cả cái váy đều màu nâu, không thể mặc được đâu.


Trịnh Cẩn Dư ngẩn ra một lúc, vờ như rất khổ sở nói: “Vậy phải làm sao đây, chiếc váy này của em vừa được đặt làm, sắp sửa phải đi dự tiệc mừng thọ rồi?”
Tôn Cẩn Tình cố gắng nghĩ cách thay cô: “Không phải mấy hôm trước em cũng mới đặt mua một chiếc váy sao? Tuy không đẹp bằng cái này nhưng rất hợp với khí chất của em, hay là mặc cái đó đi.


Trịnh Cẩn Dư giả vờ do dự một chút, cuối cùng nói một cách tiếc nuối: “Vậy chỉ có thể thay thôi.


Trịnh Cẩn Dư trở về phòng, Tôn Cẩn Tình cũng theo qua, ân cần giúp cô tìm quần áo thay, sau đó ôm cái váy đài sen kia đi ra.

Chờ đến lúc Tôn Cẩn Tình đi xuống lầu, Dương Lan Hoa chọc chọc vào đầu cô: “Con đấy nhé, thật giỏi!”
Tôn Cẩn Tình cười vô cùng đắc ý: “Để con sấy khô rồi mặc vào, không hề ảnh hưởng chút nào.

Dù sao nó cũng không nhìn thấy, làm sao mà biết con mặc cái gì?”
Trịnh Cẩn Dư đứng ở cầu thang nghe đoạn đối thoại dưới lầu, khóe miệng nhẹ nhàng cong cong, cô biết Tôn Cẩn Tình thích cướp đoạt đồ vật của nguyên chủ, cho nên đã cố ý động tay động chân vào chỗ vòng eo, chờ lúc đến bữa tiệc sẽ bị xấu mặt.

Ở nhà tìm đường chết còn chưa đủ, lại còn muốn mất mặt xấu hổ ở bên ngoài, cô sẽ tiễn họ một đoạn đường.

Trước bữa tiệc một giờ, Triệu Lỵ Lỵ phái xe đi đón Trịnh Cẩn Dư.

Hôm nay là ngày lành của ông cụ nhà họ Lê, làm cháu dâu tất nhiên Triệu Lỵ Lỵ không có thời gian, phải bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc.


Chờ Trịnh Cẩn Dư đến, cô ấy sẽ sắp xếp người chăm sóc để thuận tiện cho việc đi lại của cô.

Trịnh Cẩn Dư ngồi một mình trên sô pha có chút nhàm chán, tuy Triệu Lỵ Lỵ đã sắp xếp người chăm sóc cô, nhưng những người đó đều chú ý thấy cô là người mù không dám nói thêm gì, cho nên cô chỉ có thể ăn chút hoa quả điểm tâm.

Bữa tiệc được sắp xếp vô cùng xa hoa, dù sao cũng là bữa tiệc mừng thọ của ông cụ Lê, tất nhiên phải náo nhiệt một phen.

Trịnh Cẩn Dư bẩm sinh đã thích náo nhiệt, làm dược đồng ở giới Tu Tiên bị trói buộc mấy trăm năm, hiện tại không dễ gì được tự do, sao cô có thể ngồi đàng hoàng được.

Cho nên chưa được một lát, cô đã bắt đầu kiếm cớ: “Chị Chu, em muốn đi toilet.


Trợ lý Chu khách sáo nói: “Tôi đưa cô đi.


Trịnh Cẩn Dư xua tay: “Không sao đâu, tự em đi được.


Vì để thoát khỏi cái đuôi nhỏ này hoàn toàn, cô cố ý nói: “Chị Chu, chị đừng cảm thấy em không nhìn thấy gì thì không đi được.

Thực ra em nhận biết phương hướng rất tốt, đi vệ sinh không phải vấn đề lớn.


Trịnh Cẩn Dư đã nói vậy, Trợ lý Chu cảm thấy nếu mình cứ đi theo Trịnh Cẩn Dư sẽ giống như đang xem thường cô, cho nên do dự nói: “Vậy được, tôi ở đây chờ cô.

Nếu có việc gì thì cô nhất định phải gọi điện cho tôi nhé.


Nói xong, cô ấy lưu số di động của mình vào điện thoại Trịnh Cẩn Dư, rồi miêu tả vị trí toilet.

Trịnh Cẩn Dư gật đầu với trợ lý Chu, tự đi về phía toilet với cây gậy dành cho người mù.

Cây gậy kia chính là cha mẹ nguyên chủ lúc còn sống đã làm cho nguyên chủ, không biết dùng chất liệu gì nhưng rất tiện lợi.

Yến tiệc đông người náo nhiệt nên trăm bí mật khó tránh khỏi có một sơ suất.

Trịnh Cẩn Dư vừa đi qua một hành lang dài, đã thấy một cậu bé khoảng bốn năm tuổi bị lạc người nhà, đang khóc thút thít tìm mẹ.

Mà ngay phía trước cậu đúng lúc có một người phục vụ bưng súp nóng hổi đi đến, trùng hợp đến chỗ rẽ tầm nhìn không tốt nên người phục vụ kia không may bị vấp một cái, cả nồi súp đổ xuống.

Đó là một nồi súp nóng hổi vừa múc từ trong nồi ra, lúc bị đổ khói còn bốc lên nghi ngút.

Sau đó anh ta nhìn thấy cậu bé trước mắt ngã xuống, sợ đến mức đầu óc u mê.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, liền cảm thấy một người lao đến, ôm lấy cậu bé và lăn sang một bên.


Sau đó nước súp kia bất ngờ rơi hết xuống mặt đất.

Không chỉ người phục vụ thở phào nhẹ nhõm mà ngay cả đứa bé cũng ngây dại vì sống sót sau tai nạn, nhìn chằm chằm nồi súp còn đang bốc hơi nghi ngút trên mặt đất.

May mà thân thủ cô nhanh nhẹn, trước kia lúc Tu Tiên Trịnh Cẩn Dư còn biết chút pháp thuật, nhưng lúc đến Nhân giới đã không còn pháp thuật nữa.

Nhưng thân thủ trước kia của cô vẫn còn cho nên trong tình huống chớp nhoáng ấy, cô đã cứu được một cậu bé khỏi nồi súp nóng.

Vừa định đắc thắng đứng lên, ánh mắt bỗng tiếp xúc với người đàn ông đang lặng lẽ đứng phía xa, hô hấp cô cứng lại, trong lòng thầm mắng một cậu không hay rồi, sao trong khoảnh khắc như vậy lại bị người ta nhìn thấy rồi chứ?
Đó là người đàn ông thế nào?
Anh ngồi trên xe lăn, dưới vạt hoa tử đằng, sắc trời tối tăm, ánh đèn mờ nhạt tỏa ra, chiếu vào nửa gương mặt anh, nửa mặt kia như ẩn trong bóng tối.

Ánh mắt sâu thẳm, không rõ đang nghĩ gì.

Tóc tai bồng lên, áo sơ mi trắng phẳng phiu được xử lý cẩn thận tỉ mỉ, quần tây đen rất bình thường, giày da không dính một hạt bụi.

Cả người vừa âm trầm lại vừa cấm dục.

Hai tay anh vịn lên tay vịn xe lăn, trên cổ tay trái đeo một đồng hồ giá trị xa xỉ, tôn lên cổ tay gầy gầy xương xương, hình dáng rõ ràng của anh, nhất là bàn tay kia đẹp không thể nào hình dung.

Người kia là ai?
Phản ứng đầu tiên của Trịnh Cẩn Dư là cố gắng tìm kiếm thân phận đối phương trong đầu.

Nhanh chóng liền có kết luận.

Lục Tư Sâm.

Lục Tư Sâm, cháu trai trưởng của gia tộc giàu có nhất nước C.

Cũng là một vai nam phụ còn thê thảm hơn nguyên chủ.

Không chỉ thân thế thê thảm, cuối cùng anh ta còn bị bôi nhọ biến thành một đại lão làm nhiều việc ác, đương nhiên cũng không có kết quả tốt đẹp.

Tại sao Lục Tư Sâm lại xuất hiện ở nơi này?
Vì cháu trai của nhà họ Lê là anh em tốt của anh, cũng là chồng chưa cưới của Triệu Lỵ Lỵ.

Tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Lê, tất nhiên Lục Tư Sâm phải tham dự.

Không không không…
Đối phương trong bóng tối nhíu mày một cái, Trịnh Cẩn Dư căng thẳng trong lòng, ánh mắt hai người nhìn nhau một lúc lâu, có lẽ đối phương đã phát hiện ra bí mật cô có thể thấy đường.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận