Cuộc Chiến Bản Thảo

Buổi tối
trước khi ngủ, Lan Ninh lên mạng tải vài video tập dãn cơ, sau khi thực
hành lại một lượt, mới thoải mái tinh thần mà đi ngủ.

Ngày hôm sau thời gian đi làm vẫn như vậy, công ty bắt đầu làm việc từ chín giờ
sáng, tám giờ bốn mươi phút Lan Ninh tới công ty, không sớm nhưng cũng
không tính là muộn.

Bình Quả đang ngồi ở bàn của mình gặm bánh mì, thấy Lan Ninh vừa đến, liền thuận tay đưa cho cô một cái.

“Không cần,
tôi đã ăn sáng ở mấy quán gần công ty, no lắm rồi.” Lan Ninh nói tiếng
cám ơn với cô nàng, rồi kéo ghế ra mà ngồi xuống.

“Ờ.”

Bình Quả thu tay về tiếp tục gặm bánh mì, một đồng nghiệp nam ngồi bàn đối diện trêu chọc cô nàng: “Cô có biết tại sao cô béo như vậy không? Bởi vì người ta ăn no rồi sẽ không ăn nữa”.

Bình Quả chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên nhìn anh ta: “Nhưng tôi đã ăn no đâu.”

Đồng nghiệp nam: “…”

Lan Ninh
ngồi bên cạnh nở nụ cười, bắt đầu khởi động Computer. Bình Quả trong
miệng vẫn ngậm bánh mì, nhồm nhoàm mà hỏi cô: “Đúng rồi, hôm qua cậu có
gặp thầy Hạnh Tâm không?”

“Gặp thì có
gặp, nhưng anh ta đúng là hoàn toàn không có tinh thần hợp tác nộp bản
thảo.” Biên tập cũng đã tìm tới tận nhà, anh ta còn có thể quanh co trốn nộp bài, đúng là mặt dày không ai bằng.

Bình Quả vỗ vai cô, an ủi: “Dần dần rồi sẽ quen.”.

Lan Ninh: “…”

Sau khi khởi động máy tính, chuyện đầu tiên cô làm là đăng nhập chim cánh cụt QQ,
gửi một tin nhắn cho thầy Hạnh Tâm: “Thầy, chào buổi sáng [ mặt trời ]
ngày mới đến rồi phải chăm chỉ viết sách nhé!:)”

Cô không tin ngày nào cô cũng quấy rầy anh ta thế này mà anh ta không cảm thấy phiền..

Sau chín giờ mọi người bắt đầu làm việc, hôm nay công việc của Lan Ninh vẫn là thẩm
định những bản thảo hôm qua chưa đọc xong, cô đọc bản thảo đến hơn một
tiếng, thì lười biếng thả lỏng cơ thể rồi đăng nhập QQ nhìn qua đoạn hội thoại với Hạnh Tâm.

Hạnh Tâm chưa trả lời cô, thế nhưng anh ta đã thay đổi một status..

“Bạn mãi mãi sẽ không đoán được mình có thể lười. •——• đến mức nào.”

Lan Ninh: “… …”.

Anh ta đăng staus này chính là cố ý muốn gây sự với cô đây mà!

Súp Lơ: Thầy, nếu anh đã dậy rồi thì mau viết sách đi! [chửi bới ][chửi bới ][chửi bới].


Lần này Hạnh Tâm không bơ cô nữa, lần đầu tiên anh nhắn tin lại cho cô.

Hạnh Tâm: Súp lơ là loại rau này sao? [ hình ảnh ].

Trong tấm ảnh là một đĩa súp lơ xào.

Lan Ninh: “………”.

Mẹ nó cô có thể chửi anh ta không!.

Súp Lơ: Bút danh của anh không ít lần bị người ta hiểu nhầm thành vị tác giả xinh đẹp nào đó phải không. 

Hạnh Tâm: Xem ra cô không muốn lấy bản thảo thì phải.

Lan Ninh: “… …”.

Súp Lơ: Tôi vẫn luôn cho rằng bút danh của anh vô cùng có khí chất..

Hạnh Tâm: Được rồi, tôi sẽ viết tạm một trăm chữ cái đã.

Lan Ninh: “…”

Cút đi đồ gà!

Cô thở ra
thở vào vài cái để bình tĩnh lại, rồi cầm cốc nước chanh trên bàn uống
một ngụm. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cô cũng bị anh ta bức
chết, cô vẫn nên dành nhiều thời gian đi thẩm định bản thảo đi.

Nói tới chuyện này mới nhớ, không biết bản thảo ngày hôm qua có được thông qua không?

Cô gửi một tin nhắn cho Bình Quả: “Bản thảo tên ‘Cầu xin’ hôm qua tôi gửi cho cậu, cậu đọc chưa?”

Quả Táo: Đọc rồi, viết cũng khá được, tôi đã gửi lại cho chủ biên, sau khi chủ biên xem xong sẽ nhắn tin lại cho cậu.

Súp Lơ: [OK].

Cuối buổi
chiều chủ biên lại nhắn tin cho Lan Ninh, cô nói ‘Cầu xin’ đã được thông qua, bảo cô mau liên hệ với tác giả. Cuối cùng còn không quên dặn một
câu, muốn lấy bản thảo của thầy Hạnh Tâm phải giục nhiều hơn một chút.

Lan Ninh: “…”

Bây giờ cô vừa nhìn thấy hai chữ Hạnh Tâm, liền có cảm giác nuốt nước bọt cũng không trôi.

Cô tìm mail
của Trời xanh mây trắng trong hòm mail thu bản thảo của tạp chí, viết
cho anh một mail hồi đáp: “Xin chào tác giả, tôi là biên tập Súp Lơ của
tạp chí Mister Calitri, bản thảo ‘Cầu xin’ của bạn đã được thông qua,
mong bạn thêm địa chỉ QQ của tôi.”

Số tài khoản [No.Chim Cánh Cụt] ngay cả cô vẫn còn chưa nhớ, cô đành rồi paste số hiệu qua mail, rồi click gửi thư.


Chẳng bao
lâu, có một nick name với tên “Trời xanh mây trắng” gửi yêu cầu thêm
bạn. Lan Ninh click đồng ý, sau đó đối phương nhanh chóng gửi tin nhắn
cho cô: “Chào cô Biên Biên (^o^) ~”

Lan Ninh sắp cảm động đến khóc rồi, vẫn là những tác giả mới đáng yêu nhất, tuy rằng chưa nổi tiếng, nhưng vừa dễ thương lại không trốn bản thảo, còn gọi cô là Biên Biên nữa. QwQ.

Súp Lơ: Chào bạn (^o^) ~ bản thảo của bạn đã được thông qua, chủ biên có một
vài ý kiến sửa chữa bài, hi vọng bạn có thể sửa lại vài chỗ ~

Trời Xanh Mây Trắng: Được ~

Lan Ninh gửi một tệp, thấy anh nhận xong, lại gõ chữ: “Bạn sửa xong hãy gửi trực
tiếp cho tôi, tôi sẽ gửi lại cho chủ biên xem ~ “

Trời Xanh Mây Trắng: Được ~=3=.

Lan Ninh cảm giác trái tim bé bỏng bị Hạnh Tâm tổn thương sâu sắc, đang từ từ hồi
phục. Cô tắt khung chat, nhìn nick QQ của Hạnh Tâm im lặng đen xì, cô
đành mở weibo nhìn qua một lượt.

Ngày hôm qua cô gửi tin nhắn cho thầy Hạnh Tâm đến giờ vẫn không nhận được tin nhắn
đáp lại. Được rồi chuyện này cô cũng không cảm thấy bất ngờ, nhưng cho
đến bây giờ, vẫn chỉ có một mình cô đơn phương quan tâm đến anh ta.

Anh ta không thể nhắn lại một câu sao? Tốt xấu gì cô cũng là… nửa biên tập của anh mà!

Lan Ninh bĩu môi, thế lực của Hạnh Tâm rất lớn mạnh, chỉ tính riêng số lượng fans
trên weibo đã gần tới một vạn người theo dõi, một tiểu biên tập nhỏ bé
như cô hoàn toàn không có chút ảnh hưởng nào đối với anh. Nhưng người
xưa đã nói, người đông sức lớn. Fans anh ta không phải rất nhiều đó sao? Cô sẽ phát động đám fans của anh cùng giúp cô giục bản thảo!

Cô đăng kí một nick weibo mới, đặt tên là “Hôm nay thầy Hạnh Tâm phải nộp bản thảo”, tiếp theo cô viết một status mới nhất trên weibo —— “Không có…”

Sau khi đăng xong status, sau đó cô đổi sang nick weibo của mình, chia sẻ status cô vừa viết bên nick kia, cũng tag @Hạnh Tâm.

Nick weibo
này cô đã dùng rất nhiều năm rồi, fans cũng được hơn vài ngàn người,
hơn nữa phần lớn là các tác giả trong ngành, cô tin, status này nhất
định sẽ mau chóng được chia sẻ rộng rãi!.

Quả nhiên, vài phút sau cô liền nhận được không ít bình luận và lượt share.

Hoa nở giữa ruộng: Biên Biên, rốt cục chế cũng xuất hiện! Tui muốn gửi bản thảo cho chế này QAQ.

Tiêu Tiêu: Mẹ nó Biên Biên, đây thực sự là weibo biên tập của Mister Calitri??!.

Miêu Miêu trong suốt: Biên Biên Biên Biên! Chế là biên tập nam thần của tui?? [hoảng sợ ][hoảng sợ ][hoảng sợ].


Tui muốn trở thành nữ nhân của đại thần: Biên Biên, thầy Hạnh Tâm không nộp bản thảo cho chế sao? [móc mũi ] tui giúp chế quất anh ~

Lan Ninh cảm giác như vừa được uống thần dược, vui vẻ mà đáp lại: “Gửi cho tất cả mọi người, hiện tại tôi đang là biên tập của Mister
Calitri, nếu các bạn có bản thảo muốn nộp có thể gửi cho tôi nhé ~ Gần
đây tôi đang chịu trách nhiệm thu bản thảo của thầy Hạnh Tâm để chuẩn bị cho tác phẩm xuất bản sắp tới, chính là cuốn thứ tư trong hệ liệt trinh thám An Nhiên [ mỉm cười ] mọi người có muốn đọc không? Nếu muốn hãy
giúp tôi giục anh ấy nhé, cám ơn:)”.

Trời ạ sao cô có thể thông minh như vợiiii!

Lan Ninh cảm thấy chiêu mượn đao giết người này, nhất định có thể xoay chuyển toàn bộ cục diện.

Status này
rất nhanh được share hơn một trăm lượt, Lan Ninh cố tình qua trang weibo của Hạnh Tâm đọc thử một lượt, mới phát hiện có không ít độc giả đang
cầm roi giục anh viết bản thảo.

Cô mỉm cười hài lòng.

Nửa tiếng sau, thầy Hạnh Tâm rốt cục cũng bùng nổ, giọng điệu nghiêm túc phát một status.

Hạnh Tâm V: Bình luận giục bài của mọi người trên trang weibo tôi đều đã đọc hết,
vô cùng cám ơn mọi người đã quan tâm đến tác phẩm mới của tôi, đồng
thời, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng lo lắng. Tất nhiên tôi cũng muốn viết cho xong bản thảo, để sách mới sớm ngày gặp mặt mọi người. Nhưng
sáng tác là một công việc vô cùng vất vả, mỗi ngày tôi ngồi trước
Computer mười tiếng, nhưng cũng chỉ có thể viết được hơn một nghìn chữ.
Tôi không muốn để các bạn đọc một tác phẩm chưa hoàn chỉnh, càng không
muốn viết qua loa cho xong. Hi vọng mọi người có thể kiên nhẫn một chút, chờ ngày ra sách mới.

Lan Ninh: “…”.

Mỗi ngày
ngồi máy tính mười tiếng sao, ai thèm tin anh! Lại còn trong lòng vô
cùng lo lắng, người lo lắng phải là cô mới đúng! Anh diễn tốt như vậy
sao không tiến vào giới showbiz luôn đi!

Từ cổ chí
kim Khổ nhục kế đều vô cùng có tác dụng, trong nháy mắt đám độc giả vừa
rồi còn vung roi đòi bản thảo, giờ đã bắt đầu vuốt lông mèo an ủi anh.

“Được rồi tác phẩm rất đáng để chờ, tui tin vào thầy Hạnh Tâm.”

“Nam thần cứ từ từ viết! Chúng tui không vội đâu!”

“Sáng tác không dễ chút nào, hi vọng mọi người kiên trì cho anh ấy thêm chút thời gian nữa.”

“Lúc học cao trung đã sa hố của Ngô Dạng, quả thực là soái ca của lòng em [doge] chỉ cần anh để anh ấy xuất hiện, bao lâu nữa em cũng nguyện ý chờ
[doge]”.

“Thầy, mặc dù viết bài cũng quan trọng, nhưng cũng phải chú ý chăm sóc sức khỏe nha.”.

Lan Ninh: “…”

Cô hoàn toàn tuyệt vọng với thế giới ngây thơ này.

Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó, ngay khi Hạnh Tâm viết status chưa được bao
lâu, một vị tác giả nổi tiếng của giới truyện trinh thám đã chia sẻ
status của anh.

Mười Chín Tai V: Dạo này Biên Tập giục bài càng ngày càng điên cuồng [ bái bai ] mấy hôm trước nói chuyện với Hạnh Tâm tôi bất ngờ được biết, trước tết anh ấy
bị bệnh nặng nhưng vẫn cố gắng viết bản thảo. Tác giả cũng là người,
không phải cỗ máy gõ chữ. Hồi trước nghe nói có tác giả vẽ tranh châm
biếm bị Biên tập giục bản thảo tới mức nộp luôn cả bản nháp, mấy người
phải bắt chúng tôi nộp luôn cả quyển sách mới hài lòng phải không[ mỉm

cười ].

[1] V: Kí hiệu của những tài khoản người nổi tiếng đã được chứng thực.

Lan Ninh: “………..”.

Mẹ nó, đòn
trả đũa này quả thực quá hoàn hảo! Tên này và thầy Hạnh Tâm hẳn là cùng
một giuộc bắt tay nhau làm chuyện xấu, nói vậy anh ta chính là Phó giáo
chủ bang lầy đây!.

Lan Ninh tức đến mức sắp nôn ra máu, cô mở QQ, gửi một tin nhắn cho Bình Quả: “Thầy Mười Chín Tai là người bên cậu phải không? Lên Weibo cầu giúp đỡ [ Thổ
Huyết ]”.

Bình Quả mau chóng bò lên trên weibo, bắt sống Mười Chín Tai: “Thầy!! Có thời gian
lướt weibo không bằng mau chóng đi viết bài đi!! Bản thảo của tôi anh
đã khất nửa tháng nay rồi!!!!”.

Lan Ninh: “…”

Mọi người đều… rất vất vả nhỉ.

Vì có sự
giúp đỡ của Mười Chín Tai cái, độc giả của Hạnh Tâm cũng không đành lòng giục anh viết bài, hơn nữa Lan Ninh phát hiện càng ngày càng có những
bình luận phát triển theo một hướng kỳ quái.

“Oa! Thầy Mười Chín Tai xuất hiện bảo vệ người yêu mình kìa!”.

“Thuyền Hạnh Tai ôm chặt tui!!!”

“Thuyền này tui lên:)”.

“Mấy bạn thuyền Hạnh Tai vừa phải thôi, Tai đại nhân người ta có vợ có con, còn YY vớ vẩn, có tự thấy tởm không?”.

“Ờ, Fan “trân trính” ghê gớm nhở. Người ta cũng không thèm động chạm weibo nhà chế, chế tởm cái méo gì.”

Lan Ninh: “…”

Cô di chuột qua nút X màu hồng nằm bên phải trang web, quyết định từ bỏ cuộc chiến weibo này..

Thực sự là khắp nơi đều có thể thành chiến trường máu me.

Mới vừa hớp một ngụm nước chanh, cô phát hiện thầy Hạnh Tâm đã chủ động nhắn tin cho cô!

“Phụt, khụ
khụ!” Lan Ninh suýt chút nữa phun hết chỗ nước vừa uống, cô giật một tờ
khăn giấy trên bàn, rồi mở khung chat của thầy Hạnh Tâm.

Hạnh Tâm: [Thắng lợi ].

Lan Ninh: “………”.

Cho anh ta một quả tên lửa, anh ta có thể lên tận trời!

Cô tắt máy tính, cầm áo khoác trên giá nói: “Còn một tiếng nữa là tan việc, hôm nay tôi tiếp tục đi giục thầy Hạnh Tâm.”

Bình Quả: “…”

Sau khi Lan Ninh rời khỏi công ty, cô cố ý ghé một tiệm bánh ngọt trên đường mua mấy chiếc bánh gatô

Không phải anh ta nói chòm sao Kim Ngưu hết ăn rồi lại nằm sao? Vậy thì cô ra tay với cái dạ dày trước đã.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận