Cuộc Hôn Nhân Vô Nghĩa


Đến một hôm, nhà họ Bạch tổ chức tiệc.

Hắn không muốn đi nhưng do Alex lôi kéo đành miễn cưỡng đến dự
Kiều Uyển Nhi đương nhiên cùng gia đình tham gia, Lục Nghiên Dương không thích gây sự chú ý, tìm một góc khuất không gây chú ý và có thể quan sát được đứng đó mãi
Lần này hắn nhìn thấy cô trong chiếc váy đen đính kim tuyến rất đẹp.

Nhưng nét mặt của cô lại cứ như con rối, không có lấy một tia cảm xúc
Nghe thấy những lời bàn tán cũng cho qua hoặc ngó lơ chứ không còn phản biện gì nữa.

Lục Nghiên Dương bất giác cảm thấy có chút tò mò
Đợi đến khi buổi tiệc đông, Kiều Uyển Nhi trốn ra ngoài hậu viện.

Cô đi đến đài phun nước, cứ thế ngồi đó
Bộ dáng lén lút như một tên trộm, nhìn ngó xung quanh xem có người hay không.


Khi xác định chẳng có ai liền ngẩng mặt lên trời
Gương mặt lạnh tanh không biểu cảm lúc nãy vậy mà bây giờ chợt cong lên nụ cười mê hồn.

Tim hắn cũng loạn nhịp theo
Tiếp theo đó, trên má cô chợt lăn xuống những giọt nước trong suốt như thuỷ tinh.

Lúc này, Kiều Uyển Nhi vẫn duy trì nụ cười.

Chỉ có điều, đường nét trên gương mặt cô đã thay đổi
Không cao ngạo như lúc ở trường, cũng không vô cảm như khi dự tiệc.

Một Gương mặt chứa đầy tâm sự và cơn tuyệt vọng
Xung quanh chỉ nghe thấy tiếng rả rít của đài phun nước, nghiễm nhiên chẳng thể nghe thấy bất cứ âm thanh nào phát ra từ cô
Nếu không tận mắt nhìn thấy thì Lục Nghiên Dương còn tưởng bản thân hắn chỉ đang nằm mơ thôi
Cho đến khi có người đến gọi, cô mới rời đi
Từ dạo đó, chỉ cần nghe thấy có người gọi tên cô, hắn liền nhìn theo như một thói quen.

Đến khi ra trường thì chẳng gặp nhau được lần nào nữa, mãi cho đến buổi tiệc do nhà hắn tổ chức và diễn biến sau đó ai cũng tường tận
...!
Sáng sớm thức giấc, Kiều Uyển Nhi xuống nhà đã thấy hắn đang ngồi ở bàn ăn.

Món ăn đều được dọn lên đầy đủ, vậy mà con người này vẫn chưa chịu động đũa
Nhìn thấy cô, hắn như thường lệ nhíu mày.

Kiều Uyển Nhi tuy không sợ nhưng cô không có can đảm ngồi bên cạnh con ác thú thần kinh thất thường này, liền ngồi phía đối diện

Chỉ vừa đặt mông ngồi xuống ghế liền nghe thấy giọng nói ồm ồm của người đàn ông
" Lần sau ăn đúng giờ"
Kiều Uyển Nhi giật giật mí mắt rồi gượng cười
" Tôi hiểu rồi"
Trong suy nghĩ của Lục Nghiên Dương vì không muốn cô dùng bữa trễ ảnh hưởng đến sức khoẻ nên mới nói ra câu này.

Còn trong lòng của Kiều Uyển Nhi nào có nghĩ giống hắn?
Cô chỉ cảm thấy con người này đúng là tính tình xấu quá đi, dù có có dậy trễ thì có sao chứ?
Tiêu chuẩn cao thế này thì ai mà dám gả đến đây?
Dùng bữa xong, hắn rời đi
Cái con người này đúng là rất kỳ quặc, đứng ở cửa vài phút xoay đầu lại nhìn cô vài lần, sau đó bước vài bước thì lại xoay lại nhìn.

Tiếp đó liền nhanh như chớp lao ra ngoài
??? - có bệnh à!!!1
Lục Nghiên Dương ngồi trên xe, ảo não xoa xoa trán.

Còn chưa kịp nói với vợ /anh đi làm đây/1
Lục tổng nhiều tâm tư, hay nghĩ nhiều kia ơi...!

Nếu ngài mạnh dạng nói ra suy nghĩ thì có thể đọc cả một bài thơ phát cơm chó cho đám người làm nghe rồi
Kiều Uyển Nhi quyết tâm hôm nay sẽ nói rõ với hắn về vấn đề việc làm của bản thân, nhưng cô vẫn còn đang phân vân không biết nên làm gì
Chuyên ngành của cô là về quản lý khách sạn, nhưng kỳ thực cô không hề yêu thích nó chút nào.

Đều là do cha mẹ ép buộc cô phải theo học
Cô thở dài, đã lâu lắm rồi cô chẳng thể nhớ được bản thân muốn làm gì trong tương lai nữa rồi.

Ước mơ, hoài bão...!đều bị cha mẹ nhẫn tâm đạp đổ
Bây giờ chỉ có thể đi theo con đường mà cha mẹ đề ra, vì đây chính là cách kiếm được tiền nhanh nhất
" Kiều Uyển Nhi ơi Kiều Uyển Nhi, chỉ cần mày cố gắng làm công việc này khoảng 2-3 năm thì tiền dành dụm chắc chắn đủ để mở một cửa hàng gì đó.

Khi có tiền rồi, thực hiện ước mơ cũng không muộn mà"
Kiều Uyển Nhi mỉm cười, xem ra cô vẫn còn tỉnh táo lắm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận