Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại


Nửa đời trước làm một hồi uổng công, làm sao có thể không phiền muộn.“Anh còn trẻ mà, xã hội ở bên này của chúng tôi, chỉ cần chăm chỉ, thế nào cũng sẽ có hồi đáp, có thể kiếm được tiền.” Nguyễn Khanh an ủi anh, sau đó hỏi: “Phải rồi, anh bao nhiêu tuổi rồi?”Trông có vẻ còn rất trẻ tuổi.Lúc ở bệnh viện, trong đầu Nguyễn Khanh hoàn toàn đều là chuyện xuyên không, thật ra cô không quá chú ý đến vẻ ngoài của anh.

Bây giờ người thật sự ở trong nhà của mình rồi, cô nhìn kỹ, chàng trai trước mắt có lông mày đẹp như điêu khắc, đôi mắt anh tuấn và cái mũi thẳng tắp.Nhất là giữa mặt mày còn có một vẻ khí khái anh hùng.

Đây là gu của Nguyễn Khanh, bây giờ rất nhiều chàng trai đều thanh nhã trông yêu kiều, không phù hợp với khiếu thẩm mỹ của Nguyễn Khanh.


Vì điều này, cô đã đặc biệt tìm một sinh viên thể thao làm chó săn nhỏ.“Hổ thẹn rồi, sống uổng rất nhiều năm tháng, đã nên đến tuổi làm tổ phụ rồi.” Niệm Thất nói tiếp: “Vừa hay như tên của tôi, năm nay hai mươi có bảy.”Nguyễn Khanh: “...” Trả lời số tuổi thôi mà có cần màu mè như vậy không? Lại còn hai mươi có bảy là cái khỉ gì??Có biết nói tiếng người không hả?Sao hai mươi bảy lại đến tuổi làm ông nội rồi!Thật muốn đánh người quá đi!Cô cùng tuổi với Niệm Thất mà!Nhưng nghĩ lại, cổ đại mười lăm, mười sáu tuổi đã kết hôn sinh con, nghĩ lại lúc Khang Hi mười lăm tuổi còn có phi tử chưa đầy mười ba tuổi sinh con trai cho ông ta, người cổ đại quả thực đến ba mươi tuổi đã làm ông nội bà nội rồi.Nguyễn Khanh hít sâu một hơi: “Sau này đừng nói như vậy, sẽ đắc tội với người khác, người trong thời đại này của chúng tôi không thích nói bản thân già, tất cả mọi người đều thích nói bản thân trẻ tuổi.

Tuổi của tôi cũng xấp xỉ anh, vẫn cảm thấy bản thân là tiểu cô nương đấy.”Nói xong, cô lại nhìn thấy ánh mắt thoáng ngước lên của Niệm Thất đang nhìn về phía đỉnh đầu của mình.Nguyễn Khanh giật mình, sờ sờ cái búi tóc nhỏ ở sau đầu mình.

Nói cho cùng, cô cũng là người đã đọc mấy trăm hơn một ngàn tiểu thuyết ngôn tình cổ đại, vẫn có nhiều hiểu biết, bỗng nhiên cô bừng tỉnh lại, buồn bực lên tiếng: “Đây không phải kiểu tóc phụ nhân! Đây gọi là búi củ tỏi! Ở nơi này của chúng tôi muốn chải kiểu tóc nào đều tùy ý, không hề phân biệt kiểu tóc đã có chồng hay chưa cưới đâu!”“Chưa cưới!” Cô vỗ lên sô pha nhấn mạnh: “Tôi còn chưa lập gia đình đâu!”Niệm Thất ho khan một tiếng rồi xin lỗi: “Mạo phạm rồi.”Thật ra, Niệm Thất có chút ngạc nhiên, bởi vì anh tưởng rằng Nguyễn Khanh nhỏ hơn anh ít nhất bốn đến năm tuổi.


Cô trông có vẻ không giống người cùng tuổi với anh.Thái độ của người ta tốt như vậy, trái lại khiến Nguyễn Khanh có chút ngượng ngùng.

Nói cho cùng văn hóa xưa và nay đều có khác biệt, bản thân vẫn có chút phản ứng thái quá rồi.“Tóm lại, ở thời đại hiện nay này, có thể nói là thay đổi hoàn toàn so với thời đại kia của anh.” Cô nói: “Không chỉ ở phương diện kỹ thuật, còn có phương diện đạo đức lẽ thường, sau này anh phải từ từ thích ứng với những thứ này.”Niệm Thất gật gật đầu, lại hỏi tiếp: “Đối với “sau này”, Nguyễn tiểu thư có thể có kiến nghị gì đó không?”“Kiến nghị à...!xem như là có đi.” Nguyễn Khanh nói: “Bây giờ, vấn đề lớn nhất của anh chính là không có thân phận, nhưng chuyện này quá khó khăn, tối hôm nay, đầu óc tôi cũng lộn tùng phèo, vẫn chưa nghĩ ra được.

Bây giờ, bên trong thẻ căn cước đời thứ hai có một con chip, cũng không thể làm giả ở ven đường giống như đời đầu.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận