Cưới Rồi Dạy Bảo Sau

Chiều thứ tư, mưa phùn giăng giăng khắp nơi, sau khi lên lớp xong, Đồng Mộc Tiệp khoá phòng nghiên cứu, dưới tán ô xanh, cô đáp xe taxi vào thành phố, đến một nhà hàng ăn kiểu Nhật.
Cô thu cây dù ướt đẫm lại, đặt vào chỗ để dù của nhà hàng, nhân viên phục vụ dẫn cô vào một cái bàn đặt cạnh cửa sổ, Mộc Tiệp cởi giày, ngồi xuống chỗ mà ngày thường mình cùng bạn bè hay sử dụng.
Hôm nay cô muốn nói cho bạn tốt rằng mình sắp kết hôn, cũng muốn mời cô ấy làm phù dâu cho mình.
Trong lúc chờ đợi, Mộc Tiệp lấy điện thoại di động ra xem, trên màn hình là ảnh cô chụp chung với Hàn Thận Kì, khoé miệng cô mơ hồ nở nụ cười, ngay cả ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.
Quen biết Hàn Thận Kì tính đến giờ mới được hơn ba tuần nhưng cô đã cảm thấy cuộc sống của mình thay đổi rất nhiều, giống như trái tim đang được ngâm trong hỹ mật vậy, chỉ chút chuyện nhỏ thôi cũng có thể khiến cho cô vui vẻ, ngay cả không khí xung quanh cũng phảng phất hương vị ngọt ngào.
Nghiêm khắc mà nói thì thời gian hai người có thể ở chung không nhiều, dù sao công việc của anh cũng rất bận rộn, khác với công việc của cô, bình thường bọn họ cũng chỉ có thể trao đổi tình cảm qua tin nhắn điện thoại.
Nhưng chỉ cần rảnh rỗi là anh lại gọi điện cho cô, nói nói cười cười, cùng cô chia sẻ đủ mọi chuyện lớn nhỏ trong ngày, khiến Mộc Tiệp không còn cảm thấy cô đơn, giống như anh lúc nào cũng ở bên cạnh mình vậy.
“Xin lỗi, mình tới muộn.” Tôn Thấm Ân cởi giày cao gót ẩm ướt ra, đánh gãy suy nghĩ của Mộc Tiệp.
“Không sao, mình cũng vừa mới tới thôi.” Mộc Tiệp thu hồi di động, rút khăn giấy trong túi ra đưa cho bạn lau mặt, cùng lúc đó nhân viên phục vụ cũng bưng đồ ăn đến.
Biên kịch Tôn Thấm Ân một bên lau nước mưa trên người, một bên kể lể nguyên nhân đến trễ: “Vốn tớ định hai giờ hơn là ra khỏi cửa, đột nhiên lại bị công ty gọi đến…”
Lúc này nhân viên phục vụ bưng lên một nồi lẩu nhỏ nóng hổi, tempura, một vài miếng cá sống, Tôn Thấm Ân dò xét nhìn cô. “Cậu gọi mình gấp như vậy là có chuyện gì thế?”
“Ngày một tháng tư sắp tới cậu có rảnh không?” Cô thử dò hỏi, suy nghĩ nên nói như thế nào với bạn tốt về chuyện mình và Hàn Thận Kì quen nhau hơn nữa còn quyết định kết hôn.
Thấm Ân mở lịch làm việc ra nhìn qua một chút.” Tạm thời không có việc gì, chắc là rảnh.”
“Ngày đó làm phù dâu cho mình được không?” Mộc Tiệp hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí nói.
“Khụ…” Thấm Ân lập tức bị nước canh nóng làm phỏng miệng, vội vã uống một ngụm trà đá, hỏi: “Lỗ tai của tớ có vấn đề hay là cậu đang nói đùa thế?”

Khuôn mặt thanh tú của Đồng Mộc Tiệp hiện lên một chút tươi cười e lệ, cô thấp giọng nói: “Cậu không nghe nhầm đầu, tớ thật sự sắp kết hôn.”
“Cậu yêu đương từ lúc nào? Đối phương là ai? Qua được cửa ải của bác Đồng rồi sao?” Thấm Ân buông cốc, vội vàng truy vấn.

“Ba tuần trước, tớ quen Hàn Thận Kỳ ở một bữa tiệc của người bạn…Cứ xem như bọn tớ nhất kiến chung tình* đi, về sau bởi vì uống một chút rượu…cho nên lên giường…” Cô e lệ cúi đầu, giọng điệu có chút mất tự nhiên. “Kết quả không cẩn thận bị ba tớ phát hiện chuyện tớ mang đàn ông về nhà qua đêm, ông liền bắt Hàn Thận Kỳ kết hôn với tớ.”
(*nhất kiến chung tình: mới gặp đã yêu)
“Chờ một chút, cậu nói bạn trai cậu tên là gì?” Thấm Ân bỗng nhiên cảm thấy cái tên Hàn Thận Kì này nghe có vẻ quen tai.
“Hàn Thận Kì.”
Thấm Ân lấy từ túi xách ra một quyển tạp chí thời trang, chỉ vào người đàn ông tuấn tú lãnh khốc trên bìa báo: “Người cậu nói là người mẫu nam nổi tiếng Hàn Thận Kì này, hay chẳng qua chỉ là trùng tên trùng họ?”
“Chính là Hàn Thận Kì này.” Cô cúi đầu nói nhỏ.
“Ôi trời!” Thấm Ân kinh ngạc hô lên “Cậu xác định người mình kết giao chính là Hàn Thận Kì, không phải đồng nghiệp Hàn Thận Tước của cậu?”(=]]]]])
“Tớ biết rõ bản thân đang kết giao với ai, cũng không hề quen sai đối tượng mà.” Mộc Tiệp không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười, cô cũng đã sớm đoán trước được bạn tốt sẽ có phản ứng giống vậy.
“Mộc Tiệp, cậu xác định mình sẽ gả cho người đàn ông này sao?” Thấm Ân lo lắng nhìn cô.
Không ai có thể kháng cự được sự theo đuổi của Hàn Thận Kì, anh có đủ mị lực để làm cho bất kỳ người phụ nữ nào ý loạn tình mê, huống chi là một Đồng Mộc Tiệp ngây thơ, kinh nghiệm yêu đương còn non kém, yêu phải Hàn Thận Kì cũng không có gì là kỳ lạ.
Nhưng quan trọng ở chỗ Hàn Thận Kì là người đàn ông rất có lực hấp dẫn, quá mức nguy hiểm, phụ nữ bình thường khó có thể khống chế bản thân không phục tùng anh ta, huống chi là Mộc Tiệp ngây thơ như vậy.

“Làm sao thế?” Mộc Tiệp bị bạn tốt nhìn chăm chú, cảm giác có chút bất an.
“Cậu cũng biết tớ đã lăn lộn nhiều năm trong giới giải trí rồi, chuyện kỳ quặc gì cũng đã nhìn thấy không ít…” Thấm Ân dừng một chút, uyển chuyển ám chỉ: “Tớ chỉ có thể nói, những tin tức bình thường cậu vẫn hay thấy trên các tờ báo, đến 90% đều là sự thật…”
“Thấm Ân, cậu muốn nói điều gì?” Cô nghiêm túc nhìn chăm chú bạn tốt của mình.
“Giới giải trí không giống như giới trí thức bọn cậu đâu, đó là thế giới người ăn thịt người, nam đê tiện, nữ lẳng lơ, mọi người vì muốn được nổi danh mà chuyện gì cũng có thể làm được…” Thấm Ân nói một câu ý vị thâm trường, dừng lại một chút, cô tiếp tục: “Trong cái vòng luẩn quẩn này, rất nhiều người đàn ông sẽ xem phụ nữ như một miếng thịt, bởi vì tùy lúc đều có một đống đàn bà tự động dâng đến cửa, chỉ cần điều kiện tốt, diện mạo xinh xắn, đại đa số đàn ông sẽ không cự tuyệt làm gì…” (Ý vị thâm trường: ý vị, sâu sa)
Mộc Tiệp cắn môi dưới, suy nghĩ thử xem Hàn Thận Kì có phải là loại người như vậy không, đối với những người phụ nữ tự dâng đến miệng đều không cự tuyệt sao?

Nhưng khi anh đề nghị kết hôn, ánh mắt anh rất nghiêm túc, giọng điệu cũng thành khẩn vô cùng, khiến cho cô không thể không động lòng.
“Tớ chưa từng làm việc với Hàn Thận Kì, không hiểu anh ta là người như thế nào, tớ chỉ muốn nhắc nhở với cậu về mặt trái của thế giới giải trí này.” Thấm Ân nắm tay cô, dịu dàng nói: “Mộc Tiệp, cậu là bạn thân nhất của tớ, tớ không hy vọng cậu sẽ bị tổn thương, tớ nói những điều này đều vì muốn tốt cho cậu.”
“Tớ biết, nếu chỉ vì tình một đêm liền kết hôn ngay thì quá vội vàng, nhưng chuyện này là do Hàn Thận Kì chủ động đề nghị…” Ngữ khí của cô có chút cô đơn, không nghĩ tới bạn thân lại phản đối cuộc hôn nhân này.
“Bởi vì bác Đồng uy hiếp bắt anh ta phụ trách đúng không?” Tôn Thấm Ân là người chân thật, có gì đều nói thẳng.
“Chỉ đúng một nửa.” Mộc Tiệp thành thật thừa nhận, trong ánh mắt toát lên sự lo lắng bất an.
“Tớ hy vọng chuyện hôn sự này cậu nên bình tĩnh mà suy nghĩ lại một chút, hãy nghĩ kĩ xem vì sao muốn kết hôn, vì bác Đồng uy hiếp nên không thể không cưới? Hay bởi vì hai người thật sự yêu nhau?” Thấm Ân khách quan phân tích.
Mộc Tiệp cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, ban đầu chờ mong nhận được lời chúc phúc từ bạn thân thế mà tâm tình bây giờ lại như đang rơi vào đáy cốc.
Cô thật sự rất thích Hàn Thận Kì, nhưng chưa thích tới mức kết hôn, cũng biết hai người thiếu quá trình tìm hiểu như các đôi tình nhân khác, chỉ có vài hành động mờ ám, quan hệ yêu đương cũng chưa xác định, vậy mà giờ quyết định kết hôn, thật sự đã quá vội vàng.

“Xin lỗi, tớ biết nói những lời này sẽ khiến cậu không thoải mái, nhưng thân là người bạn tốt nhất của cậu, tớ không muốn nhìn thấy cậu bị tổn thương.” Thấm Ân im lặng nhìn cô, chân thành nói.
Hàng mi dày của Mộc Tiệp khẽ buông, giấu đi ánh mắt hoang mang và bất lực của chủ nhân nó.
Biết rõ những lời Thấm Ân nói là sự thật, cô ấy cũng chỉ muốn tốt cho mình, nhưng trong lòng Mộc Tiệp vẫn cảm thấy không được thoải mái, như đang có một cây kim đâm vào tim mình vậy, đâm vỡ những bong bóng nhỏ bé ngọt ngào của cô.

Cô đối với tình yêu tràn ngập hy vọng, đối với hôn nhân cũng ôm lấy rất nhiều khát khao, đơn giản chỉ muốn cùng người đàn ông mình yêu thương xây nên một gia đình ấm áp, giống như cha và mẹ vậy, tuy đôi lúc cũng cãi nhau nhưng vẫn cảm thấy thật hạnh phúc, chẳng qua cô không thể ngờ được rằng mình lại yêu phải một người đàn ông quá mức chói sáng như Hàn Thận Kỳ.
“Mộc Tiệp, không phải tớ bởi vì bản thân mất đi tình yêu mà ghen tị khi cậu có được hạnh phúc, tớ chỉ hy vọng cậu có thể tìm được một người đàn ông thật sự yêu mình, cả đời nắm lấy tay cậu thôi.” Thấm Ân nhìn thấy vẻ uể oải của bạn mình liền lo lắng bất an nói.
Cô ngẩng đầu, miễn cưỡng cười yếu ớt, cầm tay Thấm Ân. “Tớ biết cậu luôn tốt với tớ, những lời của cậu tớ đều nghe được, tớ sẽ cẩn thận suy nghĩ lại xem Hàn Thận Kỳ liệu có phải là người đàn ông tớ muốn nắm tay cả đời hay không?”
“Cho dù cậu quyết định như thế nào, tớ đều ủng hộ sự lựa chọn của cậu.” Thấm Ân nói.
“Cám ơn cậu.” Cô cười yếu ớt nói.
“Nhanh ăn đi, bữa cơm này tớ mời.” Thấm Ân chủ động gắp một con tôm chiên vào trong bát của cô.
Mộc Tiệp cúi đầu, giờ cô không còn tâm trạng để ăn uống, bữa ăn trước mặt cũng không có mùi vị gì, mọi tâm tư lúc này đều xoay quanh Hàn Thận Kỳ.
Anh đối với cô là một lời hứa hẹn trọn đời trọn kiếp, hay chẳng qua chỉ là một tình yêu cuồng nhiệt lúc nhất thời?
Cô không ngừng hoài nghi bản thân liệu có đủ dũng khí và niềm tin để có thể yêu thương một người đàn ông rực rỡ như anh hay không…
Tối thứ sáu, sau khi kết thúc công việc, Hàn Thận Kì hẹn Đồng Mộc Tiệp dùng cơm tại mà nhà hàng Pháp.
Sau khi bữa tối kết thúc, anh đưa cô đến nhà mới tương lai của bọn họ, căn nhà ở gần công viên, hoa lá, cây cối sum suê, không khí trong lành và yên tĩnh.
Khi anh mở cửa, đập vào mắt cô là phòng khách rộng rãi, cả gian phòng lấy tông màu chính là trắng sữa nhàn nhạt, đồ gia dụng đều bài trí đầy đủ, sofa mềm mại thoải mái phối hợp với bàn thuỷ tinh đen, cửa sổ lớn sát đất cho tầm nhìn thật tốt.

Cô theo anh tham quan khắp nhà một vòng, nhìn phòng bếp, nhà ăn, lại đến phòng làm việc, bên trong bố trí rất đơn giản, một loạt giá để sách, một cái bàn làm việc, còn có một cái bàn để vẽ.
Di động trong túi anh bỗng nhiên vang lên. “Mộc Tiệp, anh nghe điện thoại một lát.”
Cô gật đầu, ngồi xổm xuống lật xem vài hộp giấy đã mở, bên trong là các loại sách kiến trúc khác nhau.
Hàn Thận Kì một bên nghe người quản lý Mã Lệ Nhã thông báo lịch làm việc ngày kia, một bên chăm chú nhìn thân ảnh xinh đẹp của cô.
Không biết vì sao, mỗi khi anh xúc động mãnh liệt hoặc không kiên nhẫn, chỉ cần nghe được thanh âm của cô, nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng của cô, sẽ có cảm giác yên tâm hơn rất nhiều.
Có lẽ bởi vì điều này nên khi Đồng Uy cầm bát tự* hai người đi xem, còn tự tiện định ngày cưới, anh hoàn toàn không phàn nàn, còn ngoan ngoãn chuẩn bị hôn lễ.

*bát tự: ngày, tháng, năm sinh)
Vài phút sau, anh ngắt di động, đi đến bên cạnh cô.
Mộc Tiệp tỏ vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, thuận miệng hỏi: “Vừa nãy là người quản lý gọi cho anh sao?”
“Ngày kia có một sự kiện lớn, anh phải tham gia quảng cáo nên cùng cô ấy bàn chuyện công việc một chút.”
Nhìn sườn mặt đẹp trai của anh, trong đầu cô lại hiện lên lời nói của Thấm Ân hôm trước, khiến nội tâm dấy lên một nỗi bất an.
Giữa hai người nếu không có tình cảm sâu đậm làm trụ cột, một khi xúc động qua đi, hôn nhân của bọn họ liệu có thể duy trì được bao lâu?
“Đi, anh dẫn em ra ban công ngắm cảnh đêm, hôm nay thời tiết tốt lắm, có lẽ có thể ngắm sao được.” Hàn Thận Kì nắm tay cô đi qua phòng khách ra ngoài ban công.
Bọn họ tựa vào lan can nhìn bầu trời đêm với muôn ngàn vì sao lấp lánh, gió lạnh từ từ thổi đến.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận