Cúp Điện Tôi Bị Bạn Cùng Phòng Hôn Trộm


40
Hôm sau tỉnh dậy đầu óc tôi mụ mẫm, đều tại bài viết trên diễn đàn đêm qua hại tôi xem đến khi điện thoại cạn pin mới ngủ.

Tôi thực sự bị sốc bởi những câu chuyện có thật và ý tưởng kỳ diệu của đám gay này.

Mặc dù hầu hết những cách đó đều làm người ta hoài nghi nhưng cũng có một hai diệu kế có thể tham khảo.

41
Buổi chiều trên đường đi học về đúng lúc gặp Văn Tự, dưới ánh nắng chói chang khuôn mặt băng giá vạn năm không đổi của hắn vẫn chẳng mảy may tan chảy.

Thấy hắn cũng về ký túc xá, tôi xáp tới gần nói: "Văn Tự, bài học hôm qua có mấy chỗ tớ không hiểu lắm, lát nữa cậu giảng cho tớ nhé?"
Văn Tự dừng lại rồi gật đầu trả lời: "Ừ.

"
Chậc, cái tên kiệm lời này cứ làm như nói thêm một chữ sẽ mất mạng không bằng.

42
Sau khi về ký túc xá, thấy những người khác vẫn chưa về, tôi cầm điều khiển từ xa bật máy lạnh rồi gọi Văn Tự đến chỗ tôi ngồi giảng bài.

Thật ra hắn ghi chép rất dễ hiểu, đọc qua là biết ngay.

Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu là tôi muốn thăm dò hắn xem sao.


Trong số những cách tôi đọc tối qua, có một cách khá đơn giản là tới gần nói chuyện với đối phương rồi quan sát xem có phải lâu lâu hắn sẽ nhìn mình chằm chằm hoặc đỏ mặt không.

Chẳng phải bây giờ chính là thời cơ tốt nhất sao?
43
Gió từ máy điều hòa chầm chậm thổi tới xoa dịu làn da khô nóng của tôi, tâm trạng cũng thoải mái hẳn lên.

Trong ký túc xá vắng lặng chỉ nghe được tiếng giảng bài trầm thấp đầy từ tính của Văn Tự, hắn còn nghiêm túc đánh dấu những điểm chính trong bài nữa.

Chúng tôi ngồi sát đến mức chỉ cần tôi hơi nhúc nhích là có thể đụng vào người hắn, nhưng tôi không làm vậy mà chỉ thỉnh thoảng ngước mắt nhìn hắn, xem hắn có biểu hiện gì như thiếu nam hoài xuân hay không, kết quả tôi phát hiện! !
Hắn hoàn toàn chẳng ngó ngàng gì đến tôi?!
Cũng không hề đỏ mặt, trên gương mặt băng giá kia chỉ có miệng là nhúc nhích.

Suốt cả quá trình hệt như một cỗ máy giảng bài vô cảm vậy.

Ơ kìa, chẳng lẽ tôi hiểu lầm rồi sao?
Tôi chán nản cố tình nói: "Cậu giảng khó hiểu quá.

"
Văn Tự nghe xong cũng không nổi nóng mà trái lại càng phân tích thuật toán kỹ lưỡng hơn.

Giảng gần hết bài thì cửa phòng bị người bên ngoài mở ra, Cố Dương cầm bảng vẽ đi vào.

Vừa thấy chúng tôi, hắn tò mò tới xem, chờ Văn Tự giảng xong tôi quay sang tán gẫu với Cố Dương.

Cố Dương nói ngày mai phải ra ngoài vẽ vật thực một tuần nên giờ về thu xếp hành lý, còn nói không nỡ xa tôi lâu như vậy, nói xong thì ôm chầm lấy tôi nhưng tôi chê hắn nóng nên cố đẩy ra.

Đúng lúc này, Văn Tự phía sau đột nhiên đứng dậy nói với tôi bằng ngữ khí lạnh như băng: "Tớ có việc phải về nhà một chuyến, đêm nay không ngủ ở đây đâu.

"
Tôi "ừ" một tiếng, nhân tiện nói cảm ơn hắn: "Cảm ơn cậu giảng bài cho tớ nhé.

"
Văn Tự gật đầu rồi đi ra ngoài với vẻ không vui lắm.

44
Văn Tự là người ở thành phố A này nên về nhà cũng khá thuận tiện.

Năm thứ hai hắn mới chuyển đến ký túc xá của chúng tôi.

Thật ra tôi cũng ở ký túc xá này từ năm thứ hai, năm nhất tôi ở ký túc xá của lớp mình, chỉ là lúc đó xảy ra một chuyện.

Gần cuối năm nhất, trong lớp có một bạn học trộm tác phẩm của tôi đi thi thiết kế máy tính và đoạt giải nhì làm tôi tức gần chết, thảo nào USB của tôi đột nhiên mất tích, thảo nào bạn học kia nhiệt tình đăng ký dự thi giùm tôi, lúc về lại nói làm mất phiếu nên cuối cùng tôi bỏ lỡ thời gian đăng ký.


Bạn học trộm tác phẩm của tôi tên Bộ Diêu Liên, đồng thời còn là bạn chung phòng nữa, lúc ấy tôi có khoe tác phẩm của mình với người trong ký túc xá nên chắc bị hắn ghi nhớ, sau khi biết mình bị đạo tác phẩm, tôi và hắn đánh nhau một trận tơi bời trong ký túc xá khiến mọi người đều biết, Bộ Diêu Liên còn chối bay chối biến rồi nói xấu tôi khắp nơi.

Cuối cùng để tách chúng tôi ra, quản lý bảo tôi chuyển đến phòng 305, cũng chính là ký túc xá hỗn hợp hiện tại.

Lúc ấy tôi không muốn tiếp tục ở đó nên chỉ mấy phút sau đã dọn đi, còn phải tranh thủ tìm chứng cứ để tố cáo thằng ranh kia nữa.

Nhưng mọi tài liệu của tôi đều nằm trong USB bị trộm kia, thực sự không nghĩ ra được cách nào chứng minh tác phẩm là của tôi cả.

Tôi đang bó tay thì phát hiện có người nặc danh tố cáo Bộ Diêu Liên với cán bộ trường.

Chứng cứ mà người nặc danh đưa ra nằm ngoài dự đoán của tôi, hóa ra tôi đã quay video tác phẩm và đăng lên một phần mềm xã hội nên cán bộ trường nhanh chóng xác minh được tài khoản đó là của tôi.

Đồng thời một tài liệu sử dụng trong tác phẩm được mua trên một trang web tài liệu thương mại nổi tiếng, không biết người nặc danh tìm bằng cách nào mà trong danh sách mua tài liệu này chỉ có tài khoản của tôi chứ không có Bộ Diêu Liên, đương nhiên Bộ Diêu Liên không thể chứng minh được mình đã mua tài liệu.

Cuối cùng Bộ Diêu Liên bị hủy tư cách nhận giải, đồng thời còn bị trường học thông báo xử phạt thích đáng.

Nhưng đến giờ tôi vẫn không biết ai đã giúp mình nhiều như vậy, cũng không thể đích thân cảm ơn người ta nữa.

Ngoài ra tôi còn muốn hỏi người đó làm sao biết được tài khoản mạng xã hội mà tôi đăng tác phẩm lên, bởi vì đó là tài khoản chẳng có tiếng tăm gì, mà tôi cũng chưa từng nói với bất kỳ ai, bởi vậy ban đầu tôi hoàn toàn quên mất mình còn có bằng chứng này.

Nhưng dù sao cũng là tố cáo nặc danh nên tất nhiên cán bộ trường sẽ không tiết lộ danh tính để bảo vệ đối phương.

Tôi chỉ có thể âm thầm cảm tạ người đó trong lòng mà thôi.

Cứ như vậy, sau khi tôi đến phòng 305 thì Văn Tự và Cố Dương cũng lần lượt chuyển vào, còn trưởng ký túc xá và Tề Dật Minh đã ở đây ngay từ đầu.

45
Sau hôm đó, tôi gặp lại Văn Tự trong câu lạc bộ sinh hoạt lớp.


Lúc đầu tôi đứng nói chuyện phiếm với các đàn chị ngồi ở hàng ghế đầu, bàn tán về bộ phim họ xem gần đây, đến khi các thành viên khác lục tục kéo vào thì tôi mới ngừng tán gẫu để chuẩn bị ngồi xuống.

Đúng lúc này có một đàn em khóa dưới đùa giỡn quá trớn bất cẩn đụng tôi một cái, thế là tôi đặt mông ngồi phịch xuống ghế bên cạnh.

Nhưng! !
Tôi nhớ chỗ này có người ngồi rồi mà.

Nói cách khác là giờ khắc này tôi đang ngồi trên đùi ai đó!
Đệt!
Tôi vội vã quay đầu định xin lỗi người ta.

Ai ngờ tôi lại nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú được phóng đại của Văn Tự, vẻ mặt hắn hiện giờ hết sức vi diệu.

Thấy biểu cảm kỳ lạ của hắn, trong đầu tôi hiện ra bài viết ở diễn đàn kia, bên trong có nhắc tới cách thứ 4: 【Ngồi lên đùi anh ta xem anh ta có cương lên không.


Đúng ha, tôi phải thử xem tên Văn Tự này có phải gay không mới được.

Thế là tôi dựa sát ngực hắn rồi cọ mông vào háng hắn, nhân tiện kiểm tra luôn thể.

Nào, để tớ xem rốt cuộc cậu có cương lên không nhé.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận